Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218855

Bình chọn: 7.5.00/10/1885 lượt.

người khác, cố gắng chống lại cảm giác mệt mỏi, Mẫn Nhu quyết định đi vòng sang trái mua đồ chơi, bên tai vẫn văng vẳng giọng nói mỉa mai của Mẫn Tiệp.

“Kết hôn? Tôi lấy anh, anh cho tôi được gì? Địa vị, những chiếc xe đắt tiền, thẻ vàng vô thời hạn? Anh, một thứ cũng không cho tôi được, thứ anh cho tôi chỉ là nghèo khó, như thế anh còn đủ tư cách lấy tôi sao?”

“Tiệp Nhi, em trước đây không phải như thế, em đã nói, em có thể vì anh…”

“Anh cũng nói đó là trước đây, còn bây giờ, anh đã hai bàn tay trắng, anh cảm thấy gia đình tôi sẽ chấp nhận anh trở nên con rể Mẫn gia sao?”

Mẫn Nhu nhẹ nhàng cong môi, mới lúc nãy còn lưu luyến ân ân ái ái, quay người lại đã vứt bỏ một cách vô tình, đây chính là con người máu lạnh đằng sau dáng vẻ dịu dàng!

“Em mang thai con anh, chẳng lẽ em muốn nó nhận người khác làm cha!”

Mẫn Nhu bình thản bước đi, chợt nghe được mà lòng khiếp sợ, đứa con trong bụng Mẫn Tiệp không phải của Kỷ Mạch Hằng?

Nhớ lại lần đó ở bệnh viện, Kỷ Mạch Hằng vì đứa bé, lần đầu tiên ra tay tát Kỷ Nguyệt Hân. Mẫn Nhu chỉ cảm thấy thật mỉa mai buồn cười, một người đàn ông cao ngạo như thế, khi phát hiện bản thân đeo trên đầu cái nón xanh cực lớn thì gương mặt lạnh lùng của anh ta sẽ trở nên thật khó tưởng tượng, sẽ đen đến mức nào nhỉ?

“Ai nói đứa con trong bụng tôi là của anh? Đứa con của anh đã mất rồi, là tôi ngã từ trên cầu thang xuống khiến nó chết, tôi nằm trên mặt đất, trơ mắt nhìn nó biến mất khỏi cơ thể tôi”

“Cô đừng nói nữa”

Người đàn ông khẽ gầm lên cắt ngang câu chuyện Mẫn Tiệp đang kể rất thoải mái. Mẫn Nhu nghe thấy tiếng tay nện vào tường rất mạnh, cảm giác áp lực tựa như con mãnh xà cắn nuốt tiếng nhạc ồn ào ở khu mua sắm.

Mẫn Nhu bàng hoàng, cả người lạnh như băng. Cô biết Mẫn Tiệp không tốt, không nghĩ lại đáng sợ như thế, mượn bữa tiệc rượu đó ra tay giết chết đứa trẻ, giá họa cô hại chết nó, như vậy có thể khiến Kỷ Mạch Hằng oán hận cô, lại danh chính ngôn thuận bảo vệ được sự trong sạch của mình, quay về bên Kỷ Mạch Hằng.

Mẫn Nhu cũng đoán ra. Ban đầu, Mẫn Tiệp không quyết tâm chọn một người đàn ông hoàn mỹ như Lục Thiếu Phàm vì Lục Thiếu Phàm là người thâm sâu khó lường, chút thủ đoạn nhỏ của Mẫn Tiệp chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ. Nhưng Kỷ Mạch Hằng thì ngược lại, vì yêu cô ta nên hai mắt bị mù, bị mê luyến, một người lý trí như Kỷ Mạch Hằng chẳng qua chỉ là đồ ngốc, bị Mẫn Tiệp đùa giỡn như kẻ đáng thương!

Nhưng bây giờ, tất cả đều không liên qua tới cô, không phải sao? Mẫn Tiệp, Kỷ Mạch Hằng, đã trở thành kẻ xa lạ, bên cạnh cô có Lục Thiếu Phàm là đủ. Những điều nghe được hôm nay, cô cũng lười kể lại, huống chi lời cô nói đương sự có tin không?

Mẫn Nhu tự giễu cong khóe môi, không hề ngừng lại, bước nhanh hơn đi về phía quần bán, phía sau xảy ra chuyện gì cô cũng không muốn nghe.

Đi vòng về bên trai, Mẫn Nhu tính đi vào khu đồ chơi, nhưng vô tình bị ai đó đụng vào, cả người nghiêng đi, Mẫn Nhu vịn lấy cửa kính, mà Mẫn Tiệp thì nhìn Mẫn Nhu vẻ mặt khinh miệt trong chớp mắt trở nên biến sắc.

Kinh hoàng quay đầu về phía mình đứng khi nãy, người đàn ông kia đã bỏ đi, Mẫn Tiệp mới thả lỏng, gương mặt kiêu ngạo nhìn Mẫn Nhu, tựa như con khổng tước kiêu căng mang giày cao gót bỏ đi.

Mẫn Nhu buồn cười nhìn Mẫn Tiệp lắc lắc người, sau đó cô đưa ngón tay cái lên tán thưởng, người mang thai mà còn dám mang giày cao gót 8 thước, chẳng lẽ không lo cho đứa con trong bụng sao?

Có lẽ đứa con đối với cô ta mà nói chẳng qua chỉ là công cụ để nắm giữ đàn ông, cô ta chẳng quan tâm gì con mình.

Mẫn Nhu xoa bụng mình, trên mặt đầy vẻ hạnh phúc. Nếu cô có con, Lục Thiếu Phàm sẽ rất vui, nhớ tới sự “cố gắng” của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu xấu hổ, đẩy cửa kính đi vào khu đồ chơi.

Trên quầy bán có mô hình ultraman lớn nhỏ, Mẫn Nhu cẩn thẩn xem xét, lại cầm lên không hề có chủ đích, tính hỏi nhân viên bán hàng thì nhìn thấy Mẫn Tiệp đang đứng ngoài cửa tiệm. Cô ta đang gọi điện thoại, nhưng lại nhìn cô, đôi mắt âm hiểm khiến Mẫn Nhu ngẩn người, nhăn mày lại. Mẫn Tiệp thấy Mẫn Nhu nhìn thấy cô ta liền xoay người rời khỏi khu đồ chơi.

“Tiểu thư, cô muốn mua đồ chơi gì, tôi có thể giúp cô chọn”

Nhân viên cửa hàng lễ phép hỏi khiến Mẫn Nhu giật mình, đối với hành vi của Mẫn Tiệp cũng không suy nghĩ nhiều, thản nhiên nhếch môi cùng nhân viên cửa hàng thảo luận xem trẻ con thích gì.

Khi Mẫn Nhu cầm đồ chơi rời khỏi khu mua sắm, thì những ánh đèn lóe lên khiến cô không kịp mở mắt, Mẫn Nhu tính lùi về sau thì thấy bản thân bị mọi người vây lấy, bên tai thi nhau mà hỏi:

“Mẫn Nhu, theo một nguồn tin cho biết cô đã cùng một quan chức cấp cao của thành phố A kết hôn, có thể cho chúng tôi biết tin này có thật không?”

“Mẫn Nhu, cô tới mua đồ chơi trẻ em, có phải cô và chồng cô đã có con?”

“Mẫn Nhu… xin cô trả lời vài câu?”

Mẫn Nhu cúi đầu không muốn trả lời bất cứ vấn đề gì, đưa tay đẩy đám ký giả đang vây lấy. Nhưng cô càng muốn đi đám kí giả càng trở nên hưng phấn, ra sức cuồng oanh lạm tạc

Bị chèn ép đến đứng không vững, Mẫn Nhu cảm thấy rất khó thở, âm thanh huyên áo ầm ĩ khiến cô cảm thấ


Old school Easter eggs.