Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218911

Bình chọn: 10.00/10/1891 lượt.

Thiếu Phàm, như vậy cần gì phải chọn lựa thứ khác, huống chỉ, Kỷ Mạch Hằng cũng không yêu cô? Cô cần gì phải vì một người ngoài mà làm tổn thương người đàn ông mình yêu?

Ánh mắt Lục Thiếu Phàm nhìn cô so với lúc nãy càng sáng hơn, khóe miệng kéo lên tạo thành đường cong vui vẻ, bàn tay giữ chặt eo cô, giọng nói nhẹ nhàng sung sướng.

“Chúng ta về nhà thôi”

“Cô gái kia rất giống Mẫn Nhu a”

“Lần trước tôi cũng thấy cô ấy ở bệnh viện, người đàn ông bên cạnh hình như là thị trưởng của chúng ta, lần trước bị thương nên phải nằm viện”

Y tá đứng ở quầy tiếp tân không ngừng bàn tán, đề tài chính là Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm vừa bỏ đi.

“Không phải Mẫn Nhu đã kết hôn sao? Chẳng lẽ là lấy thị trưởng chúng ta, không thể nào?”

“Nói không chừng chính là vậy, cô xem tuấn nam mỹ nữ xứng đôi như thế, đứng bên cạnh nhau thật đẹp đôi”

Phía trước ghế đá không có bóng người ngồi, một đôi giày da màu đen chợt dừng lại, đôi mắt sâu hoắm nhìn chăm chú hộp giày, sống mũi cao thẳng hạ thấp, môi hơi mím lại, trên bàn tay to còn cầm một ly nước nóng đang bốc khói.

Chương 48

Chiếc xe thể thao đi vào đại viện, từ xa, Mẫn Nhu nhìn thấy phía trước Lục gia có mấy chiếc xe ngừng lại, còn có người mang thứ gì đó từ trong xe ra đi vào Lục gia.

Mẫn Nhu quay đầu nhìn Lục Thiếu Phàm, anh cũng liếc mắt nhìn cô, không nói gì cả, khóe miệng vẫn là nụ cười thản nhiên có vẻ rất hài lòng nhưng cũng chút bất đắc dĩ. Lục Thiếu Phàm chậm rãi lái xe vào bãi đỗ Lục gia.

Khi Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm đi vào nhà thì thấy những chiếc hộp giấy chất chồng thật cao. Dì Mai và những người giúp việc cũng bận rộn tay chân, trong tay cầm đủ các loại hộp quà tặng. Bà Lục từ trong bếp đi ra, trong tay bưng chén canh nóng hổi, vừa thấy Mẫn Nhu thì gương mặt thanh lịch của bà nở nụ cười vui sướng.

“Tiểu Nhu về rồi à, mau lại đây, nhân lúc canh còn nóng mau uống đi!”

“Nhìn con kìa, nên bồi bổ một chút, nếu không đến lúc đó lại bị thiếu dinh dưỡng đối với cả mẹ lẫn con đều không tốt.”

Tin Mẫn Nhu mang thai chắc bà Lục đã biết, rõ ràng Lục Thiếu Phàm đã thông báo. Nếu không bây giờ bà Lục đã ở trong công ty chứ không ở trong bếp nấu canh cho cô.

Lục Thiếu Phàm cười khẽ kéo Mẫn Nhu đến trước bàn ăn. Trước thái độ ân cần của bà Lục, Lục Thiếu Phàm đẻ Mẫn Nhu ngồi xuống ghế, chủ động cầm lấy cái muỗng và chén từ tay bà Lục, cử chỉ ưu nhã giúp Mẫn Nhu múc một chén canh.

“Nếu chưa ăn cơm trưa thì húp canh nhiều một chút, đây là món xương bò hầm thượng hạng đối với phụ nữ đang mang thai rất có ích”

Ánh mắt bà Lục thiết tha nhìn, Mẫn Nhu miễn cưỡng húp vào ngụm, nhưng vừa vào dạ dày thì một cảm giác khó chịu dâng lên, canh trong miệng vẫn chưa kịp nuốt vào thì đã muốn ói ra hết.

“Có phải em khó chịu chỗ nào không?”

Mẫn Nhu khó chịu nhíu mày, một tay che miệng, một tay đẩy cái ghế, vội vàng chạy vào phòng vệ sinh. Phía sau là tiếng bước chân bám theo sát của Lục Thiếu Phàm, còn có tiếng hỏi lo lắng của anh.

“Mang thai chính là như thế, đây là phản ứng bình thường khi mang thai. Vợ của con so với phụ nữ mang thai bình thường thì phản ứng nặng hơn, không có gì phải lo đâu!”

Mẫn Nhu nôn xong, mệt mỏi đi ra khỏi phòng vệ sinh. Ra tới cửa thì thấy bà Lục nói cho Lục Thiếu Phàm nghe, còn Lục Thiếu Phàm hiển nhiên không an tâm, nghe tiếng cửa mở liền mặc kệ bà Lục đi lên trước, ôm lấy Mẫn Nhu đang tái nhợt lo lắng xem xét từ trên xuống dưới.

“Vẫn còn khó chịu sao? Nếu không anh đưa em đi bệnh viện khám thử?”

Vừa thấy Lục Thiếu Phàm tính đưa Mẫn Nhu đi ra ngoài, bà Lục vội ngăn lại, kéo tay Mẫn Nhu dẫn cô đến bên bà, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lục Thiếu Phàm không được dính vào, sau đó nhìn dì Mai đang sắp xếp mấy hộp quà nói:

“Dì Mai, đem hộp vitamin B11 do nhị phu nhân mang tới đây”

Mẫn Nhu nhìn hộp quà đầy trên đất, đều là thực phẩm dinh dưỡng dành cho phụ nữ có thai, hơn nữa từ khi cô vài cửa còn có mấy cảnh vệ viên mặc quân trang hoặc đồ tây đen ra vào, trong tay đều là đống thuốc bổ kì dị.

Từ lúc cô biết mình mang thai đến giờ chưa quá hai tiếng, không ngờ hàng loạt quà cáp thuốc bổ đã đưa tới cửa, chứng tỏ tin tức được truyền đi rất nhanh.

Bà Lục đưa Mẫn Nhu vào phòng khách, Lục Thiếu Phàm vẫn bám sát theo sau, dáng vẻ cẩn trọng. Bà Lục dừng lại nhìn Lục Thiếu Phàm, sẳng giọng nói:

“Nếu đã hiểu rồi còn không mau đi làm, để con dâu trong nhà chẳng lẽ còn sợ mất?”

“Phải đó thiếu gia, kinh nghiệm của phu nhân rất nhiều, biết thiếu phu nhân mang thai, phu nhân cố ý lót gạch chống trơn xuống nền, chuẩn bị đổi gạch trong phòng tắm, mấy tấm thảm kia phu nhân tính trải trên cầu thang tránh để thiếu phu nhân bị trượt.”

Theo tay chỉ của dì Mai, Mẫn Nhu nhìn đống hộp chất ngoài cửa, bên cạnh còn có các tấm thảm lớn, theo cách nói của dì Mai tất cả những thứ này là do bà Lục mua riêng vì cô…

“Mau uống vài viên Vitamin B11 đi, cảm giác buồn nôn sẽ bớt đi sau đó rồi ăn tiếp”

Bà Lục cầm ly nước ấm, trong lòng bàn tay còn có vài viên thuốc, dịu dàng dặn dò Mẫn Nhu:

“Mẹ hôm nay không đi làm, buổi chiều mẹ sẽ nói cho con biết một số việc nên chú ý khi mang thai, gi


Teya Salat