úp con chuẩn bị tư tưởng trước, tránh để sau này phải luống cuống tay chân”
“Dạ, cám ơn mẹ”
Mẫn Nhu uống vitamin B11 xong, bà Lục hài lòng gật đầu, vỗ vỗ tày cô, sau đó nhìn Lục Thiếu Phàm nói:
“Thiếu Phàm, lát nữa con gọi cho họ hàng, họ gửi quà nhiều như thế chúng ta cũng nên cảm ơn”
Ánh mắt Lục Thiếu Phàm từ đầu tới cuối chỉ nhìn Mẫn Nhu, nghe bà Lục nhắc nhở, khóe môi cong lên đầy ý cười, tính đứng dậy bỏ đi thì tay bị Mẫn Nhu giữ lấy. Lục Thiếu Phàm cúi đầu, thấy ánh mắt đầy ân cần của Mẫn Nhu.
“Anh vẫn chưa ăn trưa, ăn xong rồi hãy đi làm”
Mẫn Nhu bị Lục Thiếu Phàm nhìn chăm chú đến phát ngượng, vội vàng che ly nước, quay sang thấy bà Lục và dì Mai cười mập mờ, liền cảm thấy bối rối vội vàng đi vào trong bếp. Lục Thiếu Phàm vẫn cười dễ hiểu, ôm lấy bả vai cô ngồi xuống.
Lục Thiếu Phàm vừa đi không lâu, bà Diệp liền nghe tin chạy tới, thấy bà Lục và Mẫn Nhu đang ngồi trong phòng khách liền mừng rỡ kéo Mẫn Nhu đứng lên nhìn từ trên xuống dưới:
“Bà thông gia, tiểu Nhu gầy quá, xem ra phải nhờ bác sĩ dinh dưỡng giúp con bé điều chỉnh, nếu không tới lúc sinh con sẽ không chịu nổi!”
Bà Lục đồng ý xoa cằm, sau đó hai người cùng nhìn chằm chằm cơ thể mảnh mai của Mẫn Nhu, nhíu mày suy nghĩ sâu xa nói:
“Tôi cũng nghĩ vậy, đợi ổn định rồi, cũng nên tham gia khóa học yoga , nghe nói có chương trình dành cho phụ nữ mang thai”
“Giáo dục trẻ con thì phải uốn nắn từ nhỏ, tôi có đến tiệm sách mua ít sách dưỡng thai và vài đĩa nhạc, lúc tiểu Nhu mang thai có thể vừa nghe nhạc vừa đọc sách. Phải rồi, bà thông gia, y phục chống phóng xạ có mua không? Hiện tại nhà sử dụng điện đều bị phóng xạ, chúng ta cũng nên chuẩn bị”
Bà Diệp nhắc nhở khiến bà Lục bừng tỉnh vội gọi dì Mai tới phân phó gì đó, sau đó lại thấy lo muốn đích thân đi mua, nhưng nhìn sang Mẫn Nhu thì lại lo lắng.
Bà Lục và bà Diệp khiến cô cảm nhận được sự ấm áp của tình thân, thấy hai vị trưởng bối còn do dự, Mẫn Nhu thân thiện cười nói:
“Mẹ và mợ, hai người đi đi, trong nhà còn có dì Mai mà? Con cũng mệt rồi, muốn trở về phòng ngủ, sẽ không đi đâu cả”
Bà Lục và bà Diệp an tâm đứng dậy, cầm túi xách vui vẻ bàn luận chuyện mang thai, vội vã đi ra ngoài, trước khi đi không quên dặn dì Mai chăm sóc Mẫn Nhu.
Mẫn Nhu nhìn căn biệt thự đã trở nên yên tĩnh, cười nhẹ tựa vào ghế sô pha, tay xoa xoa bụng một lần nữa, gương mặt xuất hiện vầng sáng hạnh phúc.
Con của cô sẽ không dẫm vào vết xe đổ của mẹ nó, sẽ có gia đình hạnh phúc, có cha mẹ, có ông nội bà nội, có chú có bác…
Trong đầu Mẫn Nhu chợt hiện lên cái tên Mẫn Chí Hải, ông ngoại của đứa trẻ, cô cũng nên báo cho ông biết, nhưng hai mẹ con Mẫn gia kia nếu biết cô mang thai chắc sẽ lại làm ầm ĩ lên?
Thay vì để cho hai nhà xào xáo cả lên, chẳng bằng giữ bí mật. Mẫn Nhu đem điện thoại giữ trong tay đặt xuống trở lại, vừa rút tay về thì tiếng chuông vang lên.
Mẫn Nhu thấy trên màn hình xuất hiện số điện thoại văn phòng của Mẫn Chí Hải, mặc dù không biết ông tìm cô có mục đích gì nhưng cô vẫn bắt.
“Cha, cha tìm con có việc gì sao?”
Mẫn Nhu bề ngoài chào hỏi khiêm tốn lễ phép nhưng cũng mất đi sự thân mật giữa cha con, Mẫn Chí Hải cũng nhận ra thái độ xa lánh của Mẫn Nhu, chốc lát hơi lúng túng, im lặng vài giây rồi nói:
“Tiểu Nhu con ở Lục gia vẫn khỏe chứ? Sau khi kết hôn sao không về nhà, khi nào thì cùng Thiếu Phàm về một chuyến?”
Giọng nói Mẫn Chí Hải ôn hòa rõ ràng, bên trong cất chứa vẻ mệt mỏi uể oải. Mẫn Nhu nhớ tới lời Lục Thiếu Phàm nói, Diệp Vân Thao sẽ không đơn giản buông tha Mẫn gia, liệu có phải bây giờ đã ra tay?
“Tiểu Nhu, hai ngày nữa là sinh nhật 50 tuổi của cha, cha sẽ tổ chức tiệc ở khách sạn, nếu con và Thiếu Phàm có rãnh thì cùng tới!”
Mẫn gia, cô tuyệt đối không quay về, nhưng thái độ ăn nói khép nép mời mọc của Mẫn Chí Hải khiến cô không thể hoàn toàn quyết tâm, chỉ đành thở dài nói:
“Cha, việc này con phải hỏi Thiếu Phàm, khi anh ấy đi làm về con sẽ nói cho anh ấy biết, sau đó sẽ báo lại cho cha được không?”
Mẫn Chí Hải cũng không cưỡng ép Mẫn Nhu, thở dài, vài giây sau mới nói.
“Vậy cứ như thế đi, ở Lục gia phải tự biết chăm sóc mình, biết chưa?”
“Vâng, hẹn gặp lại cha”
Mẫn Chí Hải cúp trước vài giây, ông cũng không nhắc đến cuộc sống ở Mẫn gia. Mẫn Nhu mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương, không muốn phí sức dây vào mối ân oán giữa Mẫn gia và Diệp gia, rồi cô kéo chăn, nằm trên ghế vờ nhắm mắt ngủ.
Đến tối, ngay cả Lục Tranh Vanh thần long kiến thủ bất kiến vĩ cũng quay về, sự ấm áp yên tĩnh nơi bàn ăn cũng vì sự có mặt của ông mà trở nên náo nhiệt.
“Thái công, Đậu Đậu sẽ có em trai a!!”
Đậu Đậu ngẩng gương mặt nhỏ bé hồng hào lên, hai mắt đen thuần khiết, ngồi kế bên Mẫn Nhu, bàn tay bụ bẫm xoa xoa bụng Mẫn Nhu, rồi như tên trộm nhỏ giọng nói với Lục Tranh Vanh:
“Bà nội còn bảo, Đậu Đậu phải nhỏ tiếng nếu không sẽ dọa em trai cháu chạy mất. Cho nên, thái công cũng phải bắt chước Đậu Đậu, nếu không em trai sẽ không thích thái công đâu”
Tối nay tâm trạng Lục Tranh Vanh rất tốt, tuy vẻ mặt vẫn nghiêm trang nhưng khi nhìn về phía cô cũng mang theo chút hiền h
