àn khôn, thay đổi thế cục bất lợi của mình, thuận tiện đả kích Mẫn Nhu.
Màn hình đột nhiên tắt ngắm. Mẫn Nhu lấy lại tinh thần mới biết là Lục Thiếu Phàm nhấn nút tắt. Gương mặt anh tuấn cao quý không hề tức giận, nhưng đôi mắt đen lại sôi trào một dòng nước xoáy, môi thẳng tắp.
“Quả thật chưa thấy quan tài chưa đổ lễ, xem ra chúng ta giấu huấn cô ta quá nhẹ rồi..”
Lục Thiếu Phàm đột nhiên lẩm bẩm nói càng tiết lộ sự lạnh lùng, bàn tay đang giữ tay Mẫn Nhu cũng siết chặt, cả cánh tay bọc lấy cô tạo thành vòng cấm, bên ngoài thì giận Mẫn Tiệp nhưng bên trong càng lo lắng Mẫn Nhu.
Những lời nói hồ ngôn loạn ngữ của Mẫn Tiệp lúc này là những lời phỉ báng chưa từng có. Nhưng nằm trong lòng Lục Thiếu Phàm, mọi bất an đều theo gió bay đi, chỉ còn niềm hạnh phúc.
Mẫn Nhu nhẹ thở hắt, chầm chậm ngồi dậy, nở nụ cười, nhìn gương mặt đàn ông lạnh băng, trong giọng nói cất lên đầy mùi làm nũng.
“Chị ta giống như con gián đánh mãi không chết, chắc phải dùng tới bảo tháp của Lý thiên Vương mới thu phục được chị ta”
Lục Thiếu Phàm không nói tiếp, chỉ nhướng mày, dáng vẻ như đang trịnh trọng suy nghĩ xem cái ý tưởng này của Mẫn Nhu có khả thi không. Nhưng Mẫn Nhu đã đứng dậy, cúi người thật thấp, dịu dàng nói nhỏ:
“Quân nhân, sắc trời không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên về phòng nghỉ ngơi?”
Bóng người cao to che mất tầm nhìn của cô, Mẫn Nhu cảm thấy bên hông bị thắt lại, toàn bộ người ngã vào lòng Lục Thiếu Phàm, hương bạc hà sảng khoái xâm chiếm thế giới cô. Cô nheo mắt thích thú, đầu tựa vào lòng Lục Thiếu Phàm.
“Mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi, tin anh, Tiểu Nhu”
“Được, em tin anh”
Chỉ cần là Lục Thiếu Phàm nói, Mẫn Nhu sẽ không hoài nghi.
Ngón tay trái lướt trên chiếc nhẫn xoa xoa chú cá heo tinh xảo. Vẻ cười tràn đầy trên mặt Mẫn Nhu, cô kiễng chân, muốn hôn lên má anh, vừa ngẩng đầu, gương mặt anh tuấn đã phóng đại trước mắt, cánh môi để lên đôi môi đỏ, cảm giác ấm áp mềm mại lại như lửa đang phừng cháy, lan tràn vào tận trong máu huyết.
Lúc rời ra, Mẫn Nhu mở miệng hít lấy không khí, cơ thể tròn trịa bị Lục Thiếu Phàm ôm lấy đi hướng lên lầu, lúc đưa mắt ngó cô trong đôi mắt anh như có lửa.
Ánh trăng thuần khiết chiếu qua cửa sổ, nhưng lại bị rèm che giữ lại bên ngoài, trong bóng tối chỉ có tiếng phụ nữ hờn dỗi cùng lời giáo huấn đầy chính nghĩa của người đàn ông.
“Đừng loạn nữa, em mệt lắm, ngủ thôi”
“Lục Thiếu Phàm, anh đừng tới nữa… em muốn ngủ riêng giường với anh”
“Ngoan, bà xã, ăn xong vận động có lợi cho tiêu hóa”
Chương 93
Bầu không khí náo nhiệt của tết âm lịch vào tháng hai cũng từ từ tắt dầu rồi biến mất, những ngày cuối của tháng hai tới cũng là hôn lễ được cử hành.
Sau khi Mẫn Tiệp tự ý công khai lời xin lỗi trước giới báo chí thì những tin đồn khác nhau cũng xuất hiện.
Chuyện Mẫn Tiệp đi du học ở Milan và những việc xảy ra khi đó đều được mang ra ánh sáng, còn cuộc hôn nhân giữa Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm vì sự can thiệp của Mẫn Tiệp trở thành đề tài nóng của xã hội. Mẫn Nhu lại không ra mặt giải thích, từ một mối kim ngọc lương duyên biến thành nghiệt duyên bị xã hội lên án.
Với chỉ số thông minh của Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu cũng không hề khinh thường, trước những lời gièm pha tai tiếng, lại có thể duy trì được bình tĩnh, bày ra chủ ý công khai xin lỗi trước báo chí.
Mẫn Nhu mỗi ngày đều xem báo, Mẫn Tiệp bây giờ ngày ngày đều xuất hiện, lại còn là ảnh màu, nhưng chỉ có một mình không hề có ai đi bên cạnh. Vừa ra khỏi cửa liền bước lên xe buýt hoặc tàu điện ngầm khác hẳn vẻ tiểu thư trước đây.
Mẫn Tiệp chịu không ít khổ cực, Mẫn Nhu cũng hiểu rõ. Nhưng với thói quen của Mẫn Tiệp lại có thể tiết kiệm, suốt ngày ru rú trong nhà nếu cô ta không phải bị hỏng óc rồi chắc chắn có người làm quân sư, giúp cô ta bày mưu tính kế.
Nhìn dáng người cô độc trong tờ báo, Mẫn Nhu chợt nhướng mày, nhìn sang bên mép hình, nụ cười trên môi cong lên, Mẫn Tiệp chẳng qua là con cờ mà Will cần dùng nhưng không ngờ lại thuận buồm xuôi gió!
Người đàn ông này, trốn trong bóng tối thao túng Mẫn Tiệp như con rối, chắc chắn muốn chiếm Mẫn thị. Bây giờ anh ta làm thế, ngoại trừ khiến mối quan hệ của Mẫn Tiệp và Mẫn Nhu càng thêm căng thẳng thì còn được lợi gì.
Hay, anh ta muốn cô đứng ra, giống như Mẫn Tiệp, khiến cho mọi chuyện xào xáo lên đạt tới hiệu quả tốt nhất, ngồi ngư ông đắc tới.
Đáng tiếc, anh ta tính sai rồi. Cô còn chưa đến mức kích động dẫn giới truyền thông tới xem cô và Mẫn Tiệp cãi nhau, cuối cùng rơi vào lưới để mọi người ai cũng chỉ trích cô.
Giá cổ phiếu của Mẫn thị bị rớt nghiêm trọng, dưới áp lực của người chơi cố phiếu, đại hội cổ đông được mở, cũng tại hội nghị này, Mẫn Nhu mới biết mười lăm phần trăm cổ phần khác của Mẫn thị đã được chuyển tới tên cô.
Nhìn luật sư đưa giấy tờ chuyển nhượng cổ phần công ty đến trước mặt, Mẫn Nhu như mê muội cả đi, trong lòng bình thản không hờn giận như đã biết trước ai là người tặng. Cô lạnh lùng đẩy giấy tờ chuyển nhượng sang cho luật sự.
“Thứ này không phải của tôi, tôi sẽ không lấy nó”
Vị luật sư nhìn giấy tờ bị trả lại đến cứng đờ nhìn thái