phải là em gái, mà là kẻ địch thù sâu như biển.
“Chị nghĩ nhiều quá rồi, xin tránh ra cho”
Mẫn Nhu lạnh lùng đáp trả vời cơn giận của Mẫn Tiệp, không kiêu ngạo không tức giận nói. Muốn đi về trước, Mẫn Tiệp lại không chịu bỏ qua, cố tình gây phiền toái cho cô không để cô bỏ đi.
“Tránh ra”
Không kiềm được khẽ quát, sự kiên nhẫn của Mẫn Nhu như được khảo nghiệm. Đối với Mẫn Tiệp, chút tự tôn còn sót lại của cô đã không còn, lúc Mẫn Tiệp cướp đi Kỷ Mạch Hằng, giữa cô và Mẫn Tiệp đã không còn tình chị em.
“Mẫn Nhu, đừng tưởng rằng em làm vậy Hằng sẽ quay về bên em, ba năm trước em không có được trái tim của anh ấy, thì ba năm sau dù em là thiên kim Mẫn Thị, em cũng không lọt vào mắt anh ấy”
Mẫn Tiệp nói xong tỏ vẻ đắc ý, đôi môi đỏ tươi sơn nước càng sáng bóng, đôi lông mày nhướng lên đầy khinh thường, tay để lên tóc. Hành động đó trong mắt Mẫn Nhu chỉ là sự ghê tởm.
“Dù không lọt vào mắt của anh ấy cũng không cần chị phán xét, ít nhất lúc này, cha cố ý tác hợp em và Kỷ Mạch Hằng, còn chị…”- Mẫn Nhu cười lạnh, môi đỏ mọng cong lên. “Chỉ là đứng sang bên”
Cô không muốn cố ý khoe tình yêu của cha dành cho, chẳng qua là không muốn để Mẫn Tiệp sỉ nhục như vậy, vì Kỷ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp cô đã mất đi tôn nghiêm, lúc này cô cũng nên phản kích nếu không, cô đúng là quả hồng mềm.
Sắc mặt Mẫn Tiệp cứng đờ, phẫn hận nhìn chằm chằm Mẫn Nhu, đôi mắt như Lâm Đại Ngọc hờn giận trách cứ.
Mẫn Nhu không yếu thế, hung tợn trợn to mắt, ỷ vào chiều cao nhìn xuống Mẫn Tiệp, trong mắt tia lửa không ngừng phun lên.
Mẫn Tiệp giận quá mà cười, cười đến xinh đẹp: “Nhưng mà, làm sao bây giờ, em gái à, người Hằng yêu là chị”
Tay tựa vào tường nắm thành quyền, vết thương dưới tóc lại nhói đau, Mẫn Nhu cắn răng, từng chữ nói: “Tình cảm cũng tốt thật, từ khi nào chị của em đi làm tiểu tam mà còn không biết xấu hổ, nếu muốn danh chính ngôn thuận, em gái như em không ngại lên tiếng chào hỏi”
Không ai tốt toàn diệp, Mẫn Tiệp nói toàn lời hung ác, thì Mẫn Nhu càng độc.
Chị muốn làm tiểu tam, em còn không thành toàn cho chị sao?
Lúc này Mẫn Nhu bị cơn giận cùng không cam lòng che phủ, nói ra không nghĩ tới hậu quả, chỉ muốn ở trước mặt Mẫn Tiệp đấu võ mồm.
Cứ nghĩ Mẫn Tiệp không cam chịu yếu thế phản bác nhưng cô đã suy nghĩ sai, sắc mặt Mẫn Tiệp đại biến khiến cô không kịp phản ứng.
Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lộ vẻ u sầu, hai mắt hồng hồng nhìn Mẫn Nhu, như bị ủy khuất, đứng trước mặt Mẫn Nhu giống như con thỏ nhỏ bị làm cho sợ hãi.
“Tiểu Nhu, chị chưa từng muốn làm người thứ ba, nhưng với Hằng chị không thể buông tay, xin lỗi em!”
Mẫn Tiệp đột nhiên vươn tay kéo Mẫn Nhu, Mẫn Nhu không khích khí hất ra, trên gương mặt sáng sủa chỉ là sự chán ghét.
“Không muốn? Chị vừa về nước thì leo lên giường Kỷ Mạch Hằng, chẵng lẽ anh ấy cầm dao kề cổ chị sao? KHi nào thì cô đào còn cần đền thờ trinh tiết, thật không biết xấu hổ, chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như chị”
Ngay cả bản thân cũng bị lời nói của mình làm cho chấn động, Mẫn Nhu liếc nhìn dáng vẻ ủy khuất muốn khóc của Mẫn Tiệp, cảm thấy lời mình mắng lúc nãy thật có lỗi, hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Mẫn Tiệp nữa, tựa vào vách tường bước đi.
“Em không phải nói yêu Hằng sao? Yêu anh ấy thì cho anh ấy tự do, đừng trói buộc anh ấy”
Nghe giọng nói nhu mỳ của Mẫn Tiệp, từ yêu phát ra từ miệng đối với Mẫn Nhu cảm thấy thật châm chọc!
Đột nhiên xoay người, như nói đùa: “Yêu thì dẫn anh ấy đi Haagen dars có tốt hơn không!”
Không để ý đến Mẫn Tiệp, xoay người lại, khó khăn đi về trước, bước xuống bậc thang thứ nhất, phòng rửa tay nằm dưới tầng trệt.
“Mẫn Nhu, em đừng nghĩ có cha làm chỗ dựa thì muốn làm gì thì làm!”
Không nghĩ Mẫn Tiệp kiên quyết đuổi theo, một đôi tay trắng bắt lấy tay Mẫn Nhu, dùng sức rất mạnh khiến Mẫn Nhu bị đau. Mẫn Nhu nhìn Mẫn Tiệp làm càng, chân mày nhíu lại, cơn giận sục sôi.
“Muốn làm gì, cũng không cần chị xen vào!”
Đưa tay đẩy, chỉ là muốn thoát khỏi Mẫn Tiệp, rõ ràng không dùng bao nhiêu sức, nhưng trên hành lang một tiếng thét chói tai vang vọng giữa không trung, Mẫn Tiệp từ trên cầu thang ngã xuống.
Sững sờ quên cả rút tay về, Mẫn Nhu không thể tin được nhìn Mẫn Nhu lăn xuống dưới bậc thang, chưa kịp phản ứng, thì bên má trái đã đau rát.
“BỘp!”
Mái tóc xoăn bị một lực tay mạnh chạm vào mái tóc bung ra, hai gò má ngà trắng trở nên sưng đỏ, kết hợp với chỗ đau nơi mắt cá chân khiến cô hận không thể ngã xuống.
“Cút ngay”
Tiếng rống giận dữ làm màng nghĩ cô rung lên, Kỷ Mạch Hằng đột ngột xuất hiện để cho cô như bị gáo nước lạnh giội xuống đầu, chỉ mặt anh nặng nề đẩy cô ra, nhìn anh hốt hoảng lao xuống lầu.
Gương mặt nhỏ nhắn của Mẫn Tiệp không còn chút máu, đau đớn, hai tay ôm chặt bụng dưới, dưới váy giữa hai chân trắng, máu tươi như hồng thủy tràn ra nhuộm trên lớp trải sàn màu vàng.
Đôi mắt Mẫn Nhu co lại, thân hình khẽ động, cúi đầu nhìn tay mình không thể tin mình vừa làm thế. Cô rõ ràng không dùng sức, không hề muốn đẩy Mẫn Tiệp, chỉ cần cô ta giữ lấy tay vịn là có thể đứng lại a!
Kỷ Mạch Hằng trước sau vẫn lạnh lùng,