XtGem Forum catalog
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325561

Bình chọn: 10.00/10/556 lượt.

ợc điêu khắc trong thời chiến tranh loạn lạc, hừ, biết tay Lâm Vũ Quỳnh này rồi chứ.– Ơ, con kêu xong rồi, mọi người gọi món mà mình thích đi.- Cái cảnh tượng im bặt nhanh chóng hết và thay vào đó là cái vẻ bối rối của mấy bậc phụ huynh.– Thôi, bác không đói…– Bác cũng thế…– Mẹ cũng không đói…– Bố không định gọi món…Còn cái tên Vũ Nhật Minh đáng chết, ít nhất hắn phải có phản ứng gì chứ, sao mặt của hắn lúc nào cũng không biểu lộ cảm xúc là sao?– Vâng, vậy thôi, con ăn đây.- Nói xong tôi liền liếc mắt đưa tình với đống đồ ăn bày chật kín trên bàn, và sau đó bắt đầu luyện võ công trên đó…một tay cầm đùi gà, một tay cầm nem gặm ngon lành cành đào, thôi, tôi hết từ để miêu tả cho mấy cái khuôn mặt đang nhìn mình rồi. Cái này người ta gọi là một mũi tên trúng hai đích. Đích thứ nhất, tôi tạo được cái ấn tượng vô duyên sâu sắc cho người khác để cứu rồi cuộc sống tự do sắp sửa kết thúc của mình, đích thứ hai chính là được ăn uống một cách ngon lành với toàn món sơn hào hải vị mà lại không mất tiền, ha ha…cuộc gặp mặt này cũng có cái thú vị đấy nhỉ.– Chóp chép…chop chép…chụt…xụt…- Đấy là những âm thanh vô duyên do tôi tạo ra không đáng có mặt ở cái nơi sang trọng này. Cái này cũng cần phải có để vở kịch thêm hoàn hảo. Đang tính nở nụ cười đắc trí vì nhìn thấy mấy khuôn mặt há hốc như rớt quay hàm kia, thì tôi bất giác nhìn hắn, khuôn mặt của một đứa con trai mang vẻ bề ngoài đẹp hệt như mấy anh chàng đóng ma cà rồng trong phim, da trắng, môi đỏ, mắt đẹp mê hồn đang nhìn chằm chằm vào tôi khiến tôi rung mình…nhưng tức ở cái chỗ tôi không thể nào đoán nổi hắn đang nghĩ cái gì, hừ, bực mình thật đấy. CHAPTER 16: BUỔI GẶP MẶT THÚ VỊ (3) Mà cứ mỗi lần bực mình là cái đầu quỷ ma của tôi lại bất giác thông minh hơn hẳn. Tình hình là… HẮT…XÌ Một tiếng kêu vô duyên đến mức không có gì để vô duyên hơn vang lên đồng nghĩa với việc là cả đống thức ăn trong cái miệng đó lập tứ bắn ra tung tóe khắp bốn phương trời, đặc biệt là cái người ngồi đối diện…– Ôi trời, con xin lỗi mọi người, con vô ý quá.Tôi rối rít đứng lên, cầm hộp khăn giấy lên và lau lau cái miệng của mình. Eo ôi, bẩn quá. Tôi không ngờ là cái hắt hơi giả của tôi lại có công hiệu đến vậy. Nhìn những bộ quần áo sang trọng bị dính tèm lem toàn đồ ăn đã bị răng tôi nghiền nát mà tôi thấy ghê ghê, thôi thì trò diễn xuất của tôi chính thức thành công rồi… Con xin lỗi mọi người, là con cố ý đấy, nhưng mà con cố ý làm vậy cũng có lí do của con. Ai bảo mọi người cứ áp đặt con cơ chứ. Con không phải là Thúy Kiều, con không bao giờ chịu nổi cái sự ép buộc đó đâu, sặc…mấy câu nói này nghe còn thấy ghê hơn ấy chứ… CHAPTER 17: MỘT CHÚT ẤM ÁP– Con chào hai bác, con chào bố mẹ, mọi người về vui vẻ ạ.Tình hình là vì cái hắt xì vô cùng duyên dáng của tôi khiến cho mấy bộ đồ sang trọng khoác trên người các bậc tiền bối lem luốc nên phải về thay, còn mấy cái đĩa đựng đồ ăn bỗng từ những món ăn đắt tiền cao cấp đều trở thành đồ phế thải bỏ đi. Ôi, tiếc thật đấy.– Hừ, cậu dám làm như thế. Tôi đang nhìn cái đống đồ ăn ngon lành trên bàn với vẻ tiếc nuốn thì cái giọng nói đáng ghét của cái tên đó vang lên. Hắn đang ngồi khoanh tay trước ngực, vẻ mặt tức giận giống như một con thú dữ bị bắt nhốt trong lồng sắt tìm cách thoát ra ngoài, tôi không những không sợ mà còn bặm môi quác mắt nhìn thẳng vào cái ánh mắt sắc của hắn, vênh váo…bực mình, sao cái tên này cứ như sao chổi lượn lờ quanh tôi thế không biết.– Cậu còn ở đây à, đừng có nói là bắt tôi cùng cậu đi mua đồ mới cho cậu đấy, cái này mà mấy ông bà kia giao cho tôi nên tôi hứa đại thôi. Dù sao cũng xin lỗi là bộ đồ đẹp của cậu bị dấy bẩn- Tôi nguýt hắn một cái sắc bén, phẩy phẩy tay rồi đứng dậy. Vừa định cười một cái đểu rồi quay mặt bỏ đi thẳng thì tay tôi bị một bàn tay của Vũ Nhật Minh kéo lại, hắn đứng dậy, cười khẩy:– Xin lỗi là xong sao?– Ê ê, cậu dám lợi dụng nắm tay tôi, bỏ ra.- Tôi trừng mắt nhìn cái bàn tay bị hắn nắm chặt, theo phản xạ tôi dùng hết sức để rút cái bàn tay ngọc ngà của mình ra khỏi tay hắn.Nhưng sao hắn khỏe hơn voi vậy chứ, bàn tay tôi không tài nào nhúc nhích nổi…– Cậu, làm gì đó.- Tôi hỏi khi thấy hắn đứng dậy, nở nụ cười đểu.Thấy cái thái độ quác mặt trợn trừng vì tức giận của tôi, hắn không những không buông cái tay ra, mà còn nở nụ cười đểu đầy đen tôi, và cái nụ cười đó lại khiến cho Lâm Vũ Quỳnh tôi đây run lên vì sợ.– Tôi không những dám nắm tay, mà còn…- Hắn nói một cách mờ ám, rồi sau đó, cái là tay còn lại của hắn giơ lên, nhắm thẳng đến khuôn mặt tôi mà tiến, nhưng tôi đã kịp dùng tay kia chặn cái bàn tay đang di chuyển của hắn lại, gồng mình tức giận…– Tôi thề, cậu mà dám làm gì, không xong với tôi đâu.– Hừm, rất nhanh nhẹn, thôi cũng không sao, tôi còn cái miệng… Miệng…miệng, tôi bất giác run lên, cùng lúc đó khuôn mặt đẹp không chỗ nào chê nổi của hắn tiến lại. Ôi trời, cái tình trạng này tôi chỉ thấy ở trong phim thôi, chứ ngoài đời…không được, không thể để