Teya Salat
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325644

Bình chọn: 7.5.00/10/564 lượt.

hắn hành động tùy tiện được, Lâm Vũ Quỳnh mày phải có cách chứ. Ra rồi Vũ Nhật Minh chết đi.– A…cậu dám.Tôi dồn hết sức lực của mình dành dụm được hơn 18 năm dồn vào chân, nhanh chóng đáp xuống bàn chân của hắn một cú đá giáng trời, và hiệu nghiêm ngay lập tức, hắn buông tôi ra và cúi xuống nhăn nhó với cái chân đau của mình.– Ha ha ha…đáng đời. May cho cậu là hôm nay tôi không đi giầy đế cứng nếu không cậu phải vào bệnh viện bó bột rồi đấy…haha Tôi ôm bụng cười như con nắc nẻ, sau đó lè lưỡi trêu tức hắn, tay ra hiệu hình chứ V rồi quay lưng chạy biến đi, hô hô, Lâm Vũ Quỳnh quả là rất thông minh, ôi, mày tự hào về mày quá Quỳnh ơi. CHAPTER 17: MỘT CHÚT ẤM ÁP (2)– Cậu, Lâm Vũ Quỳnh đứng lại đó.- Hắn tức giận đuổi theo tôi, hét to.– Còn lâu đi anh bạn, tôi không thích bị ăn đánh…haha Vậy là trên vỉa hè của khu phố sầm uất, một đứa con gái mặc đồ bụi bặm đang chạy hết sức của mình để khỏi bị bắt và một thằng con trai cũng đang dồn hết sức lực cùng sự tức giận để chạy marathon đuổi cho bằng được con nhóc đã đá hắn phía trước. Nói gì thì nói, Lâm Vũ Quỳnh tôi đây cũng đã từng đạt rất nhiều giải thưởng của các môn thể dục thể thao, thế nên sức chạy của tôi được đánh giá không hề thua kém con trai đâu, và còn lợi thế hơn khi tôi mặc đồ jeans và đi giày thể thao nữa chứ, rất thuận tiện cho việc tẩu thoát, còn hắn, đồ vest nặng trịch, đôi giày Sanvado màu đen bong loáng thì việc đuổi được tôi là điều không thể– Á á á…bịch… Đang sung sướng cười híp mắt vì cái ý nghĩ của mình , chân tôi bị vật gì ngáng và chỉ kịp hét lên mấy tiếng, tôi đã đáp đất xuống vỉa hè một cú cực mạnh, quay lại xem cái đứa chết tiệt nào dám ngáng chân Lâm Vũ Quỳnh này để cho hắn một trận lên chầu trời luôn thì nhận ra, nó là một hòn đá…híc, tình huống này, người ta gọi là xui xẻo. Ôi da, đau quá, đau chết mất, huhu, tôi ôm lấy cái đầu gối rách toạc máu đang chảy ròng ròng mà muốn đập đầu vào viên đá chết luôn, sao tôi có thể xui xẻo đến mức này chứ, híc…– Hahaha, đáng đời. Cái tên chết tiệt chạy tới gần, nhìn thấy hiện trường là tôi đang ngồi thu lu ôm đầu gối đang chảy máu cùng viên gạch to lù lù bên cạnh, hắn không những không đồng cảm, mà còn đứng cười nhạo như một đứa điên, hừ, đáng ghét. Nhục nhã quá, sao tôi có thể có cái bộ dạng thảm thương như thế này trước mặt hắn cơ chứ, ông trời ơi, xin đào giúp con cái hố, con muốn độn đất quá.– Hức…hức…híc…huhu….- Tôi khóc nấc lên, rồi òa ra như một đứa trẻ, tay ôm đầu gối bị chảy máu, nước mắt chảy tèm lem trên mặt.– Ê, cậu khóc đấy hả?- Hắn nhìn thấy nước mắt đang chảy trên khuôn mặt của tôi, hơi hoảng hốt.– Huh u, đau chết đi được, mà cậu còn dám cười hả, đồ độc ác, huhu.- Tôi bặm môi nhìn hắn, vẫn cứ nức nở trông tội nghiệp.– Này, này, thôi thôi được rồi, tôi xin lỗi, tôi đùa thôi.– Đùa kiểu đó hả, huhu, đồ đáng ghét.– Được rồi, nín đi, tôi đưa cậu đi băng lại vết thương, nhìn vết thương này không nặng lắm đâu. Hừ, con gái thật là…lúc nào cũng có thể rơi nước mắt được. Hắn đỡ tôi đứng dậy, lo lắng hỏi, lần đầu tiên tôi thấy hắn có được một hành động tử tế… – Lên lưng tôi, tôi cõng.- Hắn ngồi quay lưng lại trước mặt tôi làm tôi ngỡ ngàng, chuyện gì đang xảy ra ở đây thế? Kẻ thù không đội trời chung với tôi đang muốn cõng tôi đi để băng bó vết thương.– Ha ha ha…hahaaaaaaa…mắc lừa rồi. CHAPTER 17: MỘT CHÚT ẤM ÁP (3) Tôi há miệng cười như một con điên trên cao nguyên mới về.– Cậu, cậu dám lừa tôi.- Hắn nhìn cái bộ dạng cười như bệnh nhân điên giai đoạn cuối của tôi, chợt nhận ra điều gì, mặt thộn ra, xấu hổ. Hô hô vui quá đi, hắn lại bị tôi lừa nữa rồi, haha…Hắn đã bị tôi chơi thêm một vố đau đời nữa rồi, vui quá đi mất, vui không thể tả luôn.– Hehe, đồ đần, cậu nghĩ làm saa chỉ vì cái vết thương cỏn con này mà có thể làm cho tôi khóc được chứ? Tốn kém nước mắt. Đúng, vết thương này chẳng là cái đinh gì mà khiến cho Lâm Vũ Quỳnh này rơi nước mắt cả, đặc biệt là không thể nào khiến tôi có thể đối đáp với hắn cái kiểu ngọt xớt phát ớn thế được, chẹp, giờ nghĩ lại mấy cái câu tôi nũng nịu với hắn mà rung mình vì cái độ cải lương của nó. Hơ, mà cũng lạ, hồi nãy thấy cái mặt hắn xin lỗi nhìn tôi khóc cũng rất thật lòng đấy chứ.– Nhìn cái mặt của cậu thật tức cười…mà cậu dễ bị mắc lừa thật đấy, hừm…xem ra mẫu người của cậu là những người con gái dễ thương và yếu ớt, hừm, cũng đúng, mẫu người như thế rất thu hút con trai vì con trai thích bảo vệ người mình yêu mà, ôi dào, mấy cô gái đó dễ kiếm lắm đấy, mà với người như cậu thì không kiếm người ta cũng tự đến thôi, hehe, tôi về đây, bye. Tôi nhún vai nhìn hắn cười cươi rói, sau đó vỗ vỗ vai hắn như một đồng chí rồi bỏ đi. Đi được vài bước, tôi bắt đầu khựng lại…ôi mẹ ơi, vết thương ở đầu gối nặng hơn tôi nghĩ đấy. Nhưng tôi vẫn mỉm cười, khuôn mặt vẫn nham nhở như chẳng có gì xảy ra, chậm chạp bước đi, hừ, còn lâu Lâm Vũ Quỳnh này để cho kẻ thù thấy được cái bộ dạng thảm của tôi…hehe– Lên đây đi.- Tôi ngớ ngác khi nh