Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325702

Bình chọn: 10.00/10/570 lượt.

hổ quá.– Tôi xin lỗi, không cố ý, tôi đi lấy đồ cho cậu.……………….– Tôi hỏi thật, trong tủ đồ của cậu chỉ toàn loại áo này thôi sao?Hắn nhìn tôi, rồi chỉ vào chiếc áo phông hắn đang mặc trên người, mặt mũi ngu không chịu được.– Vừa vặn thế còn ý kiến gì nữa.- Tôi hất mặt.Đó là cái áo tôi mới mua, mặc mới một vài lần đi chơi. Cũng may là áo ở nhà của tôi toàn đồ nam nên kiếm một cái cho hắn mặc đỡ cũng không khó.– Tôi đang tự đặt dấu hỏi chấm về giới tính của cậu đấy?- Hắn nhìn tôi, lắc đầu.– Ê, tên kia, tôi lấy kéo cắt tươm cái áo này, cho cậu cởi trần luôn bây giờ………….Chiếc xe máy phân khối lớn lao vút trên con đường rộng lớn. Vũ Nhật Minh cứ thế cắm đầu mà vặn tay ga, không có ý định giảm tốc độ. Cứ tình trạng này, có thể sẽ bị cảnh sát bắt lại vì tôi vượt quá tốc độ mất thôi. Nhưng ai đó đâu có quan tâm, vì hắn đang rất tức giận…“Hừ, Lâm Vũ Quỳnh, ít nhất cậu cũng phải hiểu ra chuyện gì khi tôi tặng nhẫn cho cậu chứ, tôi còn nói cả câu chứa đầy hàm ý đó, sao mặt cậu vẫn cứ tỉnh bơ ra như vậy chứ, cậu không hiểu gì sao. Chết tôi rồi, tôi yêu phải một cô bạn ngốc rồi”.Một người nào đó vốn rất luôn bình tĩnh, tự tin vào hành động của mình lại có lúc tức giận đến không kiềm chế được bản thân. Chuyện sau này sẽ làm sao đây… CHAP 20.1– Xonng rồi, rất đẹp.– oa, Quỳnh xinh quá.– Trời đất, cô dâu xinh như công chúa ấy. Mai tớ cũng muốn cưới.Hiện tại thì tôi đang ngồi trừng đôi mắt ếch lên nhìn vào tấm gương lớn trước mặt xung quanh là mấy con bạn cùng chơi. Nghe mấy đứa nó suýt xoa khen cái đứa trong gương kia mà tôi thấy ức chế kinh khủng. Đau lòng quá, con người dù có xấu đến mấy, chỉ cần tỉ mỉ bôi chát lên mặt mấy cái thứ “phân són” là vịt trở thành thiên nga luôn. Lấy ví dụ tôi đây chẳng hạn, nhìn xem, trang điểm xong biến đổi thành mĩ nhân không nhân ra hình hài từ bình sinh nó như thế nào, mà suy nghĩ theo chiều hướng tiêu cực thì mấy thứ hoá trang thế này giống như muốn lừa dối người ta vậy.Ờ, thì công nhận là đẹp. Tôi đã phải đứng hàng giờ liền để bố tôi chỉnh sửa từng milimet cái bộ váy cưới cho thật vừa, thật đẹp và thật nổi bật khi tôi mặc nó, còn phải hi sinh hàng đống thời gian ăn chơi xả láng để bà mẹ lôi đi chăm sóc da, spa, tắm trắng, tập thể dục…mệt cả người, tôi nản rồi đấy. Bố mẹ tôi đúng là thật chẳng hiểu tâm lí con gái của họ gì hết.À, suýt nữa quên không nói, hôm nay tôi phải mặc váy trắng, rồi trang điểm ngồi chờ khách, đương nhiên nó là ngày cưới rồi, hay nói cách theo tôi định nghĩa đó là ngày Lâm Vũ Quỳnh chính thức từ con gái trở thành “đàn bà”…đàn bà thì đương nhiên khổ đủ mọi thứ rồi, ẹc.– Chúc mừng trò, không ngờ em lên xe hoa trước thầy đấy.- Ông thầy giám thị Tám kia bước vào, nhìn tôi cười nhẹ.Hừm, hôm nay ông ấy cũng bảnh đấy chứ, mặc Vest đoàng hoàng, mặc dù trông chả khác nào mấy ông bác bảo vệ mặt lúc nào cũng như thiên lôi ấy.– Không cần phải kinh ngạc thế đâu, yên tâm, tôi không phải là loại người khách không mời mà đến, mẹ em gửi thiệp cho tôi rồi.Đấy, tôi nói ông thầy này là bà Tám có sai đâu, tôi mơis chỉ kịp nhìn, chưa kịp mở họng nói câu nào đã bị cái miệng của ông ta xổ hàng tràng dài vậy đấy. Nhưng thôi, tôi không cãi lại nữa, tôi mà cãi thì đương nhiên đi liền với đó là hành động, mà tôi đã động thổ chân tay thì mấy thứ hoa văn lằng nhằng trên đầu lại méo mó tổ làm cho người ta nhìn vào chể nhạo mình.– Em đang tự hỏi là cái thiệp đó liệu có phải là thầy chôm ở đâu rồi trà trộnh vào đây bêu rếu mấy cái trò xấu xa em ở trươfng không đây.- Tôi chép miệng, thái độ vênh váo mặc dù đang đứng trước ngài giám thị uy quyền.– Không cãi với em nữa. Hôm nay em cưới, không ngờ em lại quyết định thế này, dù sao thì cũng chúc mừng em…– vầng ạ…em cảm ơn lòng tốt của thầy. CHAP 20.2– koong…koong…coong…Giàn chuông đồng trên nóc nhà thờ bắt đầu chuyển động vang lên những âm thanh réo rắt lòng người mang cho ta cảm giác thật linh thiêng.Cánh cổng gỗ sơn màu vàng đẹp đẽ phía cuối nhà thờ nhẹ nhàng bật mở, ánh sáng chói loà bên ngoài tràn vào xua đi cái ảm đạm bên trong nhà thờ. Trong tiếng vỗ tay rầm rộ của tất cả mọi người khách mời cùng tiếng nhạc của cây đàn dương cầm nhẹ nhàng, cặp đôi nam nữ sánh vai nhau bước nghiêm trang trên thảm đỏ, bộ lễ phục cô dâu chú rể của họ thật đẹp, thật lộng lẫy khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy ghen tị.Là thế đấy, từ một trò đùa tai hại, giơf tôi phải trả giá cho hành động sai trái của mình thế này đây, khoác tay một kẻ không đội trời chung bước lên giáo đường để tuyên thệ vợ chồng trước mặt thánh linh. Mươfi tám tuổi, cái tuổi đẹp nhất trong cuộc đời của một người con gái…chẳng có gì hạnh phúc hơn là được đi học, vui chơi và có những đứa bạn, vậy mà tôi đang làm gì thế này. Tôi đang làm cái gì thế này?Cứ thế, chiếc thảm đỏ trải dưới đất ngắn dần đi, mặc dù thừ biết đám cưới này chỉ là giả tạo, nhưng tôi lại không tránh khỏi cảm giác hồi hộp lo sợ, tất nhiên rồi, dù gì thì nó cũng là ngày cưới, mà con gái thì ai lại chả mơ mộng về ngày cưới của mình lấp đầy màu hồng chứ.Tôi bất giác liếc nhìn người đang đi bên cạnh mình, không hiểu sao mặt nóng bừng. Từ gó


XtGem Forum catalog