Polly po-cket
Mùa hạ chung tình

Mùa hạ chung tình

Tác giả: Diệp Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327122

Bình chọn: 8.5.00/10/712 lượt.

giải tán được tất cả mọi người Chung Lăng nhanh chân rảo bước đến điểm hẹn. Do hôm qua gặp Thích Đình Đình ở quán họ thường ăn, nên sau khi bàn bạc, Chung Lăng và Hạ Dương quyết định đổi sang địa bàn khác, à không, điểm hẹn khác.Hạ Dương đã đợi khá lâu, vừa nhìn thấy cô mặt mày rạng rỡ, cười tươi như hoa, đủ để hớp hồn người khác: “Sáng em bận lắm hả?”“Lúc chuẩn bị đi em lại có chút việc.”“Gọi đồ ăn nhé.”Chung Lăng gật đầu, Hạ Dương gọi nhân viên phục vụ đến.Vừa ngước mắt lên thì chạm đúng ánh mắt cười cười của Thích Đình Đình, Chung Lăng giật bắt người, nhưng vẫn phải lấy tinh thần để đối phó: “Đúng lúc thế? Ngồi luôn đi”. CHƯƠNG 9 (22)“Mình không khách khí đâu đấy.” Thích Đình Đình liền an tọa ngay, mắt liếc Chung Lăng và Hạ Dương, miệng hơi mỉm cười.“Cười cái gì vậy?” Chung Lăng giả nai.“Hai người, hê hê.” Thích Đình Đình chỉ cười trừ.Chung Lăng không biết phải giải thích thế nào.“Ê, đừng có mà nghĩ linh tinh nhé, tôi và sếp đang bàn công chuyện.” Hạ Dương nhướn mày, vẻ mặt không được tự nhiên cho lắm.Nụ cười của Thích Đình Đình đầy vẻ mờ ám: “Đây chưa nói gì đâu nhé, sao đồng chí lại biết đây đang nghĩ gì”.“Bất kể đồng chí đang nghĩ gì, cứ phải có cái gì ăn trước đã, gọi món đi.” Hạ Dương đẩy thực đơn cho Thích Đình Đình rồi trợn mắt nhìn.“Định bịt miệng đây hả?” Thích Đình Đình cười cười nói với giọng châm chọc: “Hình như chỗ này chưa đủ đẳng cấp”.Chung Lăng vờ hắng giọng.Hạ Dương liền tiếp lời: “Thôi đồng chí thích nói gì cứ việc nói”.“Hê, ngượng quá hóa bực rồi hả.” Khó khăn lắm Thích Đình Đình mới tìm được cơ hội trêu chọc anh chàng, kể cả là cô hiểu lầm thì cũng không thể dễ dàng bỏ qua.“Thức ăn lên hết rồi.” Chung Lăng giả vờ lảng sang chuyện khác.Thích Đình Đình cười rất khoa trương, ghét sát vào tai Chung Lăng nói: “Có con mắt đấy, mình không cướp được anh chàng Hạ Dương này đâu”.Mặt Chung Lăng nóng bừng: “Đừng nói linh tinh”.“Ý cậu muốn nói là cậu không có con mắt hay sớm muộn gì Hạ Dương sẽ bị mình cưa đổ?” Nụ cười của Thích Đình Đình lộ rõ vẻ đắc ý và đanh đá.Chung Lăng biết dù đáp thế nào cũng sẽ sa vào bẫy của cô nàng, thế nên quyết định không nói gì nữa mà cặm cụi ăn.Thích Đình Đình không tra khảo thêm nữa, cầm đũa tập trung thanh toán món cá nấu cay mà cô thích nhất.Trước khi hết giờ làm việc, Chung Lăng sực nhớ ra mấy ngày nữa là sinh nhật của Chỉ Quân, bèn thông báo cho Hạ Dương.Do buổi chiều Hạ Dương đến chỗ khách hàng nên không dám đảm bảo về mặt thời gian, Chung Lăng một mình lang thang khắp siêu thị Hằng Long, siêu thị Trung Tín Thái Phú và siêu thị Mai Long Trấn. Không tìm được món quà nào cho Chỉ Quân, nhưng mình thì mua thêm được không ít quần áo. Nghĩ cũng thấy ngại, cô liền lên tầng bốn, định mua cho Hạ Dương một chiếc caravat.Cô đang cầm một chiếc caravat màu xanh sapphire và ướm thử lên chiếc áo comple thì đột nhiên nghe thấy tiếng reo: “Chung Lăng”.Chung Lăng ngước mắt lên, ánh mắt lộ rõ vẻ bất ngờ: “Diệp Tử”. CHƯƠNG 9 (23)“Hai người quen nhau à?” Người sửng sốt hơn cả là Hướng Huy.“Sếp ạ.” Thái độ của Chung Lăng không vồn vã cũng không lạnh nhạt.Diệp Tử vui vẻ khoác tay Chung Lăng: “Lâu lắm rồi không gặp chị, hôm nào đến chỗ Chỉ Quân chơi đi”.So với thái độ trước Hướng Huy, Chung Lăng tỏ ra nhiệt tình với Diệp Tử hơn hẳn: “Ok, chị cũng rất nhớ em”.Lần gặp gỡ vô tình ở bệnh viện lần trước đã khiến hai người như bạn cũ lâu ngày không được gặp, lần này gặp lại, dường như có rất nhiều chuyện để nói. Hướng Huy như người thừa, đành phải ngoan ngoãn đứng xách đồ, không nói xen vào được câu nào.“Chị chọn caravat cho bạn trai à? Để em làm tham mưu cho.” Diệp Tử cười khúc khích nói.Ánh mắt Hướng Huy như vô tình liếc về phía Chung Lăng, cô đã cảm nhận được điều đó và phủ nhận: “Mua cho em trai chị thôi”.“Chiếc caravat chị đang cầm đẹp đấy, vừa trang trọng lại thoáng đãng.” Diệp Tử nói.“Anh hùng có con mắt khá giống nhau mà.” Chung Lăng mỉm cười rồi quay sang cô bán hàng: “Chị gói giúp chiếc này”.Diệp Tử đang xách một chiếc túi giấy của hãng Clinique trên tay, Chung Lăng liền cười: “Em cũng thích hãng này à, Chỉ Quân cũng thích lắm”.“Em mua cho chị ấy đấy.” Diệp Tử đưa mắt nhìn xuống: “Quà sinh nhật mà”.“Lúc đầu chị cũng định mua quà sinh nhật cho cô nàng, nhưng cuối cùng…” Chung Lăng cười đau khổ nhìn đống túi to túi nhỏ trên tay.Diệp Tử cười lớn: “Đó là thiên tính của phụ nữ mà”.“Chọn quà khó thật đấy, Diệp Tử nghĩ hộ chị đi.”“Em thấy tặng tiền vẫn là dễ nhất, nhưng anh ấy bảo như thế thì thực dụng quá.” Diệp Tử liếc Hướng Huy một cái, “Cuối cùng chọn bộ đồ chăm sóc da”.Hướng Huy liền khoác tay lên vai Diệp Tử, ánh mắt lộ rõ ý cười dịu dàng.Chung Lăng cũng mỉm cười theo.“Hoặc là tặng nước hoa, mĩ phẩm, quần áo là ba thứ không người phụ nữ nào chê cả.” Diệp Tử nghĩ một lát rồi nói.Chung Lăng ngẫm nghĩ: “Cũng được đó”.Sau khi cùng cô lựa chọn một lọ nước hoa có mùi thơm trang nhã, Diệp Tử lại nhiệt tình mời: “Chẳng mấy khi có dịp thế này, hay cùng đi ăn với bọn em đi”.Chung Lăng bấm thời gian đoán Hạ Dương sắp đến rồi, bèn từ chối: “Chị còn có chút việc, để hôm khác nhé”.“Vâng, thôi đ