pacman, rainbows, and roller s
Mùa hạ chung tình

Mùa hạ chung tình

Tác giả: Diệp Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327491

Bình chọn: 10.00/10/749 lượt.

Chung Lăng mở ra xem, Hạ Dương hỏi: “Sao em lại ở đây với Đường Tranh?” CHƯƠNG 10 (3)Cô nghĩ một lát rồi trả lời: “Ăn bữa cơm thôi, anh đừng thắc mắc. Thế còn anh thì sao?”“Anh có chuyện gì đâu.”“Con bé đó, anh đừng tưởng em không nhìn thấy.”“Em chỉ gây chuyện thôi.” Có thể Hạ Dương chỉ định nói đùa, nhưng trong mắt Chung Lăng, điều đó khiến cô vô cùng bực bội.“Vâng, em gây chuyện, em đang cố tình gây sự.” Chung Lăng nhét điện thoại vào túi xách, để mặc nó rung và không ngó nghiêng gì nữa.Một lát sau, Hạ Dương gõ cửa bước vào, cười tươi như hoa: “Đúng là mấy vị, tôi cứ tưởng là nhìn nhầm cơ”.Diệp Tử vui vẻ nói: “Nhập hội luôn đi”. Hạ Dương là cao thủ làm trò, có mặt anh chàng, lợi cả đôi đường.“Bên kia tôi còn có bạn, sang để chào các vị thôi.”“Vậy hả.” Giọng Diệp Tử lộ rõ vẻ thất vọng.“Xem xem các đồng chí gọi những món gì nào.” Ánh mắt Hạ Dương liếc về phía Chung Lăng, cô vẫn vờ như không biết.“Anh nếm thử xem sao.” Diệp Tử nửa đùa nửa thật.Hướng Huy chỉ cười trừ.Đường Tranh vẻ mặt vô cảm.“Nước ô mai hả, lại còn lạnh nữa, tuyệt đấy.” Mặc dù nói là tuyệt đấy, nhưng giọng Hạ Dương lại rất lạ. “Bên phòng tôi có người bạn rất thích uống nước ô mai, sang đổi cho mấy vị nhé.” Nói rồi anh về phòng mang một ấm trà bưởi mật ong còn ấm sang, đặt lên bàn rồi bê bình nước ô mai về phòng mình.Diệp Tử liền thắc mắc: “Hôm nay sao Hạ Dương lạ thế nhỉ?”.Hướng Huy nhún vai: “Anh cũng thấy thế”.Đường Tranh vẫn không có phản ứng gì.Chỉ có Chung Lăng là hiểu, Hạ Dương lo cho cô nên không muốn cô động vào những thực phẩm chua lạnh.Tối hôm qua tự nhiên có bà cô đến thăm[1'>, nếu không vì chuyện đó thì chắc cô và Hạ Dương đã đột phá tuyến phòng thủ cuối cùng.Dùng cách đó để thể hiện sự quan tâm đến cô, mặc dù hơi củ chuối nhưng Chung Lăng vẫn thấy rất cảm động.Ăn xong, Diệp Tử đề nghị: “Vẫn còn sớm lắm, hay là kiếm chỗ nào ngồi đi?”“Không cần đâu.” Chung Lăng nhướn mày, “Chị còn có chút việc”.“Thế để Đường Tranh đưa em về nhé.” Hướng Huy nói.“Không cần đâu.” Chung Lăng lạnh lùng đáp.Diệp Tử liền đẩy Hướng Huy ra cửa, thở phào một tiếng rồi nói: “Để em và anh Huy đưa chị về nhé”.“Chị hiểu ý tốt của em, nhưng thực sự không phải phiền đến hai người đâu.”“Ý tốt gây việc xấu đúng không chị?” Diệp Tử hỏi với vẻ bất lực.Chung Lăng lên tiếng: “Em không nắm rõ tình hình nên không thể trách em được”.Diệp Tử liền vỗ vai cô: “Thế chị đi đường cẩn thận nhé”.“Yên tâm.”Diệp Tử hậm hực lườm Hướng Huy một cái, chẳng nói chẳng rằng mà một mạch đi ra bãi đỗ xe.Hướng Huy vội vã theo sau. Bà xã rất bực mình, hậu quả có vẻ nghiêm trọng.Chung Lăng mỉm cười, nghĩ bụng đúng là đáng đời.“Em đừng trách Hướng Huy và Diệp Tử, bọn họ chỉ muốn giúp anh.” Đường Tranh đứng sau lưng cô nói.“Em muốn trao đổi với anh một việc. Hiện tại, chúng ta là đồng nghiệp, khó tránh khỏi những tiếp xúc trong công việc, nhưng em không muốn chúng ta gặp riêng nhau nữa.” Chung Lăng lạnh lùng nói.“Sao vậy? Sợ người yêu mới hiểu lầm à?” Đường Tranh chế giễu.“Vâng.” Chung Lăng thẳng thắn thừa nhận.“Để anh đoán thử nhé”, ánh mắt Đường Tranh quắc lên, “Đồng nghiệp cùng công ty đúng không?”.Chung Lăng im lặng một lát rồi đáp: “Dường như chuyện này không liên quan đến anh”. CHƯƠNG 10 (4)“Hừ.” Đường Tranh cười khẩy.Chung Lăng rất bực trước thái độ của anh ta nhưng vẫn cố nhẫn nhịn nói: “Những gì cần nói em đã nói hết rồi, bye bye”.Đường Tranh lạnh lùng nhìn theo bóng cô, ánh mắt càng sắc lạnh hơn.Ngồi trong taxi, Chung Lăng liên tục lấy điện thoại ra kiểm tra xem có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào không, lái xe tưởng cô đang vội, nhấn ga vượt mấy chiếc xe liền.Chung Lăng tin chắc Hạ Dương sẽ không im lặng để sự hiểu nhầm giữa hai người tiếp tục kéo dài, nhưng tình hình trước mắt khiến cô hơi hụt hẫng.Tuy nhiên sau khi xe chạy vào sân, tâm trạng của cô vui vẻ trở lại. Con xe cà tàng màu đen trước cổng không phải xe của Hạ Dương thì còn là của ai.Chung Lăng bước đến gõ cửa kính.Hạ Dương liền thò đầu ra: “Về rồi à”.Chung Lăng cười cười: “Em biết anh có một đống câu hỏi muốn hỏi em, em sẽ thành thật khai báo, nhưng phải về nhà đã”.Về nhà, Hạ Dương nghĩ đến hai từ này mà trong lòng rộn ràng phấn chấn.Chung Lăng thay giày, vứt túi xách và áo khoác xuống sofa, chạy vào WC tẩy trang trước.Hạ Dương treo áo lên cho cô rồi bật ti vi.Rửa mặt xong đi ra, Chung Lăng tắt ti vi, nghiêm giọng nói: “Anh muốn hỏi gì thì hỏi đi”.Hạ Dương nắm lấy tay cô bóp nhẹ, Chung Lăng liền ngả vào lòng anh. “Hỏi gì cũng được hả?” Rồi anh cười cười hà hơi vào tai cô.“Hỏi đi.” Chung Lăng đáp rất dứt khoát.“Anh hỏi thật đấy nhé.”“Sao anh nhiều lời thế nhỉ!”“Bao giờ bà cô của em về đấy?” Hạ Dương hỏi rất nhanh.Chung Lăng ngượng đến mức người như biến thành quả cà chua, mặt đỏ tía tai.Hạ Dương bật cười, ý cười lộ rõ trong đáy mắt, không kìm được liền véo má cô.Khuôn mặt Chung Lăng đỏ như quả táo chín mọng, vô cùng dễ thương. Cô hậm hực nói: “Không về được, suốt đời không về được”.Hạ Dương cười thích thú.Lúc này Chung Lăng mới phát hiện ra câu trả lời của mình có vẻ không ổn, bà cô suốt đời không về, dường như không có lợi cho