XtGem Forum catalog
Mùa hạ chung tình

Mùa hạ chung tình

Tác giả: Diệp Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326313

Bình chọn: 9.00/10/631 lượt.

ống, rất muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng đó và tận hưởng vị ngọt ngào ở cô.Cuối cùng lý chí đã chiến thắng, anh yêu Chung Lăng, nhưng anh không muốn làm kẻ tiểu nhân đê tiện chờ nước đục thả câu.Anh vỗ nhẹ vào mặt cô: “Em dậy đi”.Chung Lăng tỉnh dậy, thoáng chốc ngơ ngác không biết mình đang ở đâu, cô cắn nhẹ đầu lưỡi để đầu óc tỉnh táo hơn.“Đến rồi, em lên nhà ngủ đi.” Tống Minh Chí nhẹ nhàng nói.Chung Lăng ra sức dụi mắt: “Cảm ơn anh”.“Không có gì.” Dường như Tống Minh Chí trầm ngâm trong giây lát. “Anh đưa cả bạn em về rồi, với em chắc chắn là lẽ đương nhiên”.Chung Lăng im lặng trong giây lát rồi nói: “Vẫn phải cảm ơn anh chứ”.Tống Minh Chí hỏi với vẻ không cam tâm: “Chung Lăng, có phải anh không còn cơ hội nữa không?”.Chung Lăng chậm rãi lắc đầu, trái tim cô không đủ rộng để chứa thêm hình bóng của một người đàn ông khác.Có một số thứ, được hay mất không liên quan đến việc người đó có nỗ lực để giành lấy hay không, Tống Minh Chí mỉm cười và không ép thêm gì nữa.Anh đã hiểu đạo lý này, nhưng Đường Tranh vẫn chưa chịu tỉnh ngộ.giật thột trong lòng, liền cau mày theo phản xạ. CHƯƠNG 13Cuối tuần, Chung Lăng về nhà một mình, chỉ có ông Chung ở nhà.“Hạ Dương đâu?” Ba cô hỏi.“Ba đừng ngóng nữa, chỉ có một mình con thôi.” Chung Lăng đóng cửa lại, bình thản nở một nụ cười.Ông Chung là người từng trải, lập tức đoán ngay chắc chắn giữa Chung Lăng và Hạ Dương đã xảy ra chuyện gì đó.“Con tự nói hay để ba gọi điện thoại cho Hạ Dương bảo nó nói đây? Chuyện đại sự trăm năm đâu thể coi là trò trẻ con, để ba gọi Hạ Dương đến nói cho ra nhẽ.” Ông Chung vẫn giữ nguyên phong cách làm việc nóng nảy như xưa.“Ba, bọn con chia tay thật mà.”“Chuyện là thế nào?”Những chuyện có thể kể cho Chỉ Quân thì không thể kể với ba. “Ba, ba cứ kệ con, con sẽ giải quyết ổn thỏa.”“Hừ, từ nhỏ đến lớn mày đã giải quyết ổn thỏa được việc nào chưa, cuối cùng lại đến lượt ba thu dọn chiến trường cho mày.”Sắc mặt Chung Lăng thoắt đỏ thoắt tái, cô cố gắng nhịn để không cãi nhau với ba: “Ba, con không muốn tranh luận chuyện này với ba nữa”, rồi cô chuyển sang chủ đề khác: “Chung Khải đã về chưa ba?”Ông Chung bực bội đáp: “Thằng nhóc đó giống hệt mày, lâu lắm rồi không về nhà”.Chung Lăng chợt nhớ đến tin Chung Khải chuẩn bị tổ chức live show đăng trên tạp chí, liền nói: “Chắc là nó bận quá”.“Nó thì bận cái gì, lên sân khấu chỉ biết ngoáy mông, gào ông ổng như con khỉ, chẳng đâu vào đâu cả.”Chung Lăng phì cười, cách ví von này rất hình tượng, tuy nhiên không thể để Chung Khải biết được, nếu không nó lại sẽ tìm ông Chung để gây sự.“Lội Lội đâu ba?” Cô cố tình bỏ qua Tưởng Viêm.“Mẹ nó đưa đi chơi đu quay rồi.” Ông Chung sợ con gái không vui nên cũng không nhắc đến tên Tưởng Viêm.“Vâng.” Chung Lăng thở phào, không phải chạm mặt Tưởng Viêm là may mắn lắm rồi.“Lăng Lăng, con và Hạ Dương…”“Ba, con đã nói là ba đừng nhắc đến anh ấy nữa mà.” Chung Lăng bực bội nói. “Nếu ba gọi điện thoại cho Hạ Dương thì con sẽ đi ngay.”“Ba không gọi nữa, thế được chưa.” Ông Chung lắc đầu, tính cách ngang ngạnh của cô con gái giống hệt ông.Chung Lăng liền vớ lấy một cuốn tạp chí, ảnh bìa là Chung Khải, lại vớ cuốn khác, vẫn là bài viết liên quan đến Chung Khải, trên sofa chất đầy tạp chí của làng showbiz, cuốn thì bộ mặt với nụ cười đáng ghét của Chung Khải, cuốn thì đưa tin Chung Khải tổ chức live show. Cô mỉm cười, mặc dù cha cô luôn miệng chửi nó, nhưng khẩu xà tâm phật, không những ông ầm thầm quan tâm đến cậu con trai, mà còn cảm thấy tự hào về nó.Bị Chung Lăng phát hiện ra sự thật, ông Chung liền hắng họng với vẻ không tự nhiên cho lắm.“Ba, con đói rồi.” Chung Lăng nhẹ nhàng nói.“Để ba bảo mấy đứa dọn cơm ngay.”Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí bình lặng, hiếm khi hai cha con không cãi nhau như vậy.Nhưng bầu không khí này kéo dài chẳng được bao lâu, chưa đến hai giờ chiều, Tưởng Viêm đã bế Lội Lội về.Vừa nhìn thấy Chung Lăng, mắt Lội Lội đã sáng lên, ra sức ngọ ngoạy đòi xuống đất, loạng choạng sà ngay vào lòng Chung Lăng: “Chị ơi, chị bế cơ”.Chung Lăng bế cô bé vào lòng nói thầm: “Chị mua cho em búp bê đặt ở phòng em rồi đấy, lát nữa lên xem nhé”.Lội Lội phấn khích vỗ tay reo lên: “Hoan hô chị, chị ngoan quá, Lội Lội yêu chị nhất”.Tưởng Viêm mặt lạnh như tiền nói: “Lội Lội, mẹ đã dặn con rồi, việc đầu tiên về đến nhà là làm gì?”“Rửa tay ạ.” Lội Lội đáp lí nhí. CHƯƠNG 13 (2)“Thế còn chưa đi à?”“Dạ.” Lội Lội miễn cưỡng rời khỏi lòng Chung Lăng và được cô giúp việc bế vào nhà tắm.“Này, lần này về nhà định ở mấy ngày?” Tưởng Viêm hờ hững hỏi.Chung Lăng quay đi, coi như không nghe thấy gì.Tưởng Viêm liền giậm chân: “Con nhà có giáo dục thật đấy”.“Xin hỏi cô đang nói chuyện với tôi ư? Tên tôi không phải là này, kỉ sở bất dục vật thi ư nhân1.” Không phải Chung Lăng mềm yếu mà là trước đây không buồn chấp cô ta.“Cô…” Mặt Tưởng Viêm biến sắc, ngạo mạn nói: “Tiếng Trung học giỏi đấy, tám năm ở nước ngoài cũng không quên cội Tưởng Viêm cười khẩy một tiếng rồi hất mái tóc dài với vẻ khinh miệt và vào tìm Lội Lội.Chung Lăng liền quay sang ba nói: “Ba, con đi đây”.Ông Chung xoa tay: “V