Ring ring
Mùa Hè Thiên Đường – Jenny Han

Mùa Hè Thiên Đường – Jenny Han

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323280

Bình chọn: 7.00/10/328 lượt.

biết. “Cùng học để còn cùng đi Cabo sau lễ tốt nghiệp nữa” – Taylor nói. Nếu được lựa chọn, tôi sẽ muốn đi thăm quần đảo Galápagos cơ. Đó là ước mơ từ thưở bé của tôi, ước mơ được tậnmắt thấy những chú chim biển bàn chân màu xanh da trời. Bố đã hứa đưa tôi đến đó, sau khi tốt nghiệp. Nhưng tôi vẫn chưa kể cho Taylor nghe. Đảm bảo cậu ấy sẽ không vui cho mà xem.

Mẹ và tôi chờ sẵn Taylơ ở sân bay. Cô nàng bước xuống máy bay với chiếc quần soóc ngắn không thể ngắn hơn và một chiếcáo cổ lệch tôi chưa hề thấy bao giờ. “Cậu mua nó bao giờ thế?” – tôi ôm chầm lấy Taylor và hỏi, cố gắng không để lộ ra sự ghen tị qua giọng nói của mình.

“Ngay trước khi tới đây mẹ đã dẫn mình dạo một vòng để sắm đồ biển” – cô nàng rất vô tư quẳng cho tôi cầm hộ cái túi – “Trông dễ thương đúng không?”

“Ờ, yêu điên lên được” – túi cậu ta có cái gì mà nặng thế không biết. Không lẽ cậu đã quên là sẽ chỉ ở đây chơi có một tuần thôi sao?

“Mẹ mình thấy có lỗi vì chuyện bố mẹ sắp li dị. Do đó mình muốn mua gì mẹ mình cũng đồng ý tuốt” – Taylor tiếp tục lí la lí lắc hồn nhiên kể chuyện – “Hai mẹ con mình còn đi làm móng với nhau nữa cơ. Cậu nhìn này!” – vừa nói cô nàg vừa giơ tay lên khoe mấy cái móng tay dài vừa được dũa cẩn thận và sơn mày đỏ tươi.

“Móng thật đấy à?”

“Tất nhiên rồi. Mình có bao giờ đeo móng giả đâu hả Belly?”

“Nhưng mình tưởng cậu phải cắt ngắn để còn chơi vi-ô-lông?”

“À, vụ đó…Cuối cùng mẹ cũng đồng ý cho mình bỏ vi-ô-lông. Vì thấy có lỗi với mình khi quyết định ly hôn với bố thôi” – cô nàng nói như đúng rồi – “Cậu cũng từng trải qua rồi mà.

Không nằm ngoài dự đoán, anh em nhà Fisher lập tức chú ý ngay tới Taylor và cái vòng một đầy đặn của cậu ta. Nếu không nhờ cái áo lót “thần kì” đó thì cậu ấy cũng chỉ thuộc dạng “màn hình phẳng” giống như tôi thôi. Chưa hết, để mái tóc được suôn và mềm mại như thế kia, chắc chắn cậu ta đã phải tốn cả nửa lọ dầu xả là ít. Bình thường có thấy tóc cậu ta óng ả đến vậy đâu. Nhưng nói ra những điều đó với bọn con trai thì ích gì. Họ chỉ chú trọng tới kết quả chứ đâu thèm quan tâm tới

Taylor hạ cuốn tạp chí xuống. Tôi không thể nhìn vào mắt cậu ấy bởi vì cặp kính đen to sụ trên mặt nhưng tôi có thể thấy rõ là cậu ấy đang rất khó chịu: “Là Tay-lor, không phải Tyler. Và không, mình không thích chơi, Jeremiah ạ.”

Anh Steven và anh Conrad quay sang nhìn nhau. Tôi biết họ đang nghĩ gì.

“Thôi mà, Taylor, sẽ vui lắm đấy” – tôi gọi với lên – “Đừng hèn thế chứ.”

Taylor thở dài cái thượt, bỏ cuốn tạp chí xuống, uể oải đứng dậy đưa tay chỉnh lại bộ bikini: “Mình có phải bỏ kính ra không?”

Jeremiah cười toe toét: “Không, nếu cậu cùng đội với mình. Cậu sẽ không bị ngã đâu.”

Nhưng Taylor đã bỏ toẹt kính ra vứt xuống ghế.Tôi chợt nhận ra là lẻ ra một người, ai đó sẽ phải ngồi xem. “Mình sẽ xem mọi người chơi” – tôi tình nguyện hi sinh, mặc dù trong lòng rất muốn chơi.

“Không sao đâu, anh không chơi” – anh Conrad nói.

“Bọn mình sẽ chơi hai hiệp” – anh Steven nói.

Anh Conrad nhún vai” “Sao cũng được” và sải tay bơi về phía thành bể.

“Mình chọn Tay-lor” – Jeramiah kêu tướng lên.

“Ê, không công bằng; cô ấy nhẹ hơn mà” – anh Steven phản đối. Nhưng ngay khi quay sang nhìn thấy khuôn mặt ỉu xìu của tôi anh lập tức chữa lại – “Tại em cao hơn bạn ý mà.”

Anh ấy làm tôi cụt cả hứng chơi, “Thôi để em ngồi ngoài xem. Em không muốn làm gãy lưng anh đâu, Steven ạ.”

Thấy vậy Jeremiah vội đứng ra giảng hòa: “Thôi để mình cõng cậu, Belly. Chúng ta sẽ hạ đo ván hai người bọn họ. Mình nghĩ cậu khỏe hơn Tay-lor đấy.”

Taylor từ từ bước xuống bể bơi, một cách chậm rãi, để tránh sự thay đổi đột ngột về nhiệt độ: “Cậu nhầm to rồi, Jeremy ạ.”

Tiếp đó, Jeremiah ngụp thật sâu xuống nước để cho tôi lồm cồm bò lên vai cậu ấy. Leo lên đã khó nhưng làm sao để giữ cân bằng lại càng khó hơn. Đợi tôi yên vị xong, Jeremiah từ từ đứng thẳng dậy.

“Mình nặng quá đúng không?” – tôi thẽ thọt hỏi Jeremiah, hai tay bám lấy đầu cậu ấy để giữ thăng bằng. Trông người cậu ấy lỏng lẻo thế kia, tôi chỉ sợ làm gãy lưng cậu ấy thôi.

“Cậu nhẹ hều ý, mình chẳng cảm thấy gì” – Jeremiah giả vờ chối. Chỉ nhìn cái cách cậu hai tay cậu ấy túm chặt lấy chân tôi, miệng thở hổn hà hổn hển thế kia là biết tôi nặng đến thế nào.

Bất giác tôi chỉ muốn cúi đầu hôn lên cái đỉnh đầu ướt nhẹp kia một cái thật kêu.

Phía bên kia, Taylor vẫn đang tròng trành trên vai anh Steven, hai tay nắm chặt lấy tóc anh ấy. Mặt anh Steven cau có như kiểu sẵn sàng túm lấy ném viu cậu ấy xuống nước bất cứ lúc nào.

“Sẵn sàng chưa?” – Jeremiah hô vang hỏi. Sau đó hạ giọng thì thào với tôi – “Mấu chốt vấn đề là phải làm sao để giữ thăng bằng.”

Anh Steven gật đầu và hai đội bắt đầu tiến về phía giữ bể.

Anh Conrad lúc này đóng vai trò làm trọng tài, giơ tay lên ra hiệu: “Sẵn sàng… Bắt đầu”.

Taylor và tôi vươn tay túm lấy nhau, vừa kéo vừa đẩy. Cậu ấy không ngừng cười khúc khích trên vai anh Steven. Lợi dụng lúc cô nàng đang mải cười tôi đẩy một cái thật mạnh và cả hai người họ cùng bổ nhào ra đằng sau.

Jeremiah và tôi phá lên cười như nắc nẻ, đập tay vào nha