Old school Easter eggs.
Mùa Hè Thiên Đường – Jenny Han

Mùa Hè Thiên Đường – Jenny Han

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323291

Bình chọn: 9.00/10/329 lượt.

đang xem phim trong phòng cô Susannah.

Tôi đứng bên ngoài cửa, nghe tiếng họ bàn luận sôi nổi về một bộ phim lòng đầy ghen tỵ. Tôi có cảm giác như bị bỏ roi vậy. Mẹ và cô Susannah giống như sinh ra để dành cho nhau vậy, kẻ tung người hứng rất ăn ý. Tôi chưa bao giờ có một tình bạn gắn bó , thân thiết kiểu như vậy – một thứ tình bạn sẽ tồn tại mãi mãi theo thời gian, bất luận chuyện gì có xảy ra.

Sau đó tôi đẩy cửa bước vào phòng. “Belly! Vào đây xem phim cùng mẹ và cô đi!” – vừa thấy tôi, mắt cô Susannah sáng bừng lên, rối rít vẫy tay gọi.

Tôi lồm cồm bò vào giữa mẹ và cô. Cảm giác được nằm giữa hai người thân yêu nhất của mình thật là tuyệt. “Jeremiah vừa dạy cháu lái xe” – tôi hào hứng khoe.

“Ôi thằng nhóc con đáng yêu ghê” – cô Susannah mỉm cười hài lòng.

“Và dũng cảm nữa” – mẹ chêm vào. Rồi đưa tay nhéo yêu lên mũi tôi một cái.

Tôi rúc mặt xuống gối. Cậu ấy đúng là tuyệt thật. Cậu ấy thật tốt khi chịu cùng mình ra ngoài tập xe trong khi những người khác thì không. Tôi đâm xe vài lần không có nghĩa là tôi khhông thể trở thành một ái xe cừ khôi. Nhờ có cậu ấy giờ tôi đã biết lái xe số sàn. Tôi đang dần trở thành một cô gái tràn đầy tự tin và biết bản thân đang làm gì. Sau khi lấy được bằng lái xe, tôi sẽ đích thân lái xe tới nhà cô Susannah và chở Jeremiah đi dạo một vòng, để tỏ lòng cảm ơn cậu ấy.

Chương 18:

Hè năm 14 tuổi

Việc đầu tiên Taylor làm sau khi đi ra từ phòng tắm là lục tung túi đồ của mình lên, trong khi tôi nằm sóng soài trên giường quan sát. Cô nàng rút ra ba bộ váy mùa hè khác nhau – một chiếc ren màu trắng, một chiếc in hình Hawaii và một chiếc lanh màu đen. “Theo cậu mình nên mặc cái nào tối nay?” – Taylor giơ lên hỏi, nhưng không phải để xin ý kiến mà giống như muốn kiểm tra kiến thức của tôi thì đúng hơn.

Tôi chúa ghét những bài kiểm tra kiểu này của Taylor, làm tôi lúc nào cũng phải cố gắng chứng minh bản thân không thua kém gì cậu ta. “Chúng ta chỉ ăn tối thôi mà Taylor. Có đi đâu đặc biệt đâu”

Taylor lắc lắc đầu nhìn tôi: “Chúng ta đi dạo ra cầu tàu tối nay, cậu quên rồi à? Phải ăn mặc đẹp chút chứ. Cho bọn con trai lác mắt. Để mình giúp cậu chọn váy, nhá.”

Mỗi lần Taylor chọn trang phục cho tôi là y như rằng tôi không khác gì một con vịt bỗng dưng hoá thành thiên nga. So với cậu ấy, tôi đúng là mù tịt về mấy cái khoản làm đẹp, chưng diện.

Tôi không mang theo bộ váy nào tới đây cả. Hay nói đúng hơn là trong hành lí của tôi ở Cousins chưa bao giờ có một bộ váy nào hết. Và tôi cũng không hề có ý định làm điều đó. hai chiếc váy duy nhất mà tôi có: Một cái là do bà ngoại mua tặng nhân lễ Phục sinh và một cái là do tôi tự mua để mặc hôm lễ tốt nghiệp năm lớp 8. Giờ thì không cái nào còn vừa với tôi nữa, cái quá ngắn, cái thì quá chật. Mặc dù không phải là đứa thích váy vóc nhưng khi nhìn thấy mấy cái váy của Taylor trải ra trên giường như thế kia, trong lòng tôi vẫn không tránh khỏi chút ghen tỵ.

“Mình không cần đẹp như hoa chỉ để dạp đêm ngoài biển đâu” – tôi chối đây đẩy.

“Thì cứ thử xem nào” – Taylor không nói không rằng bước tới mở tủ quần áo của tôi.

“Taylor, mình đã nói là không mà! Mình sẽ chỉ mặc nguyên như thế này đi thôi” – tôi nhướn mày chỉ xuống bộ quần áo đang mặc trên người: quần soóc ngắn và áo phông in hình bãi biển Cousins.

Taylor mặt xịu xuống, miễn cưỡng quay trở lại giường với ba bộ váy của mình: “Tuỳ cậu. Cậu thích làm gì thì làm, mụ già ạ. Nào, nói cho mình biết mình nên mặc cái nào đây?”

Tôi thở dài bất lực trước sự bướng bỉnh cảu cô bạn thân: “Cái màu đen! Giờ thì nhanh nhanh thay đồ đi, mình đói lắm rồi.”

Bữa tối hôm đó có món sò điệp và măng tây. Lần nào mẹ đứng bếp là y như rằng có món hải sản gì đó cùng với chanh, dầu ô-liu và một loại rau. Lần nào cũng vậy. Cô Susannah chỉ thỉnh thoảng mới vào bếp, do đó ngoài bữa đầu tiên với món lẩu hải sản bouillabaisse ra thì không ai có thể đoán trước được các tối tiếp theo sẽ được ăn gì. Có khi cô dành cả một buổi chiều lúi húi trong bếp sửa soạn những món lạ hoắc – cả đơìư tôi chưa thấy bao giờ – như gà Ma-rốc nấu với quả sung hay trứng ốp-lếp chiên bơ kiểu Mỹ ăn với tương cà và bánh mỳ nướng. Cô luôn thủ sẵn trong người một quyển sách nấu ăn sơ cấp được đóng gáy xoắn cẩn thận, rìa sách dính đầy bơ và đầu mỡ. Đám trẻ con tụi tôi đuợc giao nhiệm vụ nấu bữa tôi một lần trong tuần và thường thực đơn sẽ là báh nhân thịt hoặc pizza đông lạnh. Nhưng nói chung tụi tôi thích ăn gì cũng được, bất cứ khi nào thèm là ăn. Đó là điểm tôi thích nhất ở căn nhà mùa Hè này. Chứ bình thường ở nhà, cứ đúng 6 giờ 30 là phải ngồi vào bàn ăn tối. còn ở đây, mọi thứ đều tự do, thoải mái, kể cả mẹ tôi.

Taylor nhoài người ra phía mẹ hỏi: “Cô Laurel ơi, trò điên rồ nhất mà cô và cô Susannah từng làm khi ở độ tuổi bạn cháu là gì ạ?” Taylor là vậy đấy, nói chuyện với mọi người mà cứ nghĩ ai cũng bằng vai phải lứa với mình ấy. Từ người lớn đến người trẻ, từ đám con trai đến cô bán hàng ở căng-tin…

Mẹ và cô Susannah quay sang nhìn nhau mỉm cười. họ biết đó là trò gì nhưng họn sẽ không nói đâu. Mẹ lấy khăn lau miệng và nói: “Có