Polaroid
Mỹ nhân đá

Mỹ nhân đá

Tác giả: An Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329342

Bình chọn: 10.00/10/934 lượt.

vần vũ. Một tiếng sét bỗng rền vang hướng thẳng vào Lôi phong tháp.

– Nguy rồi…

Văn Thiện Tùng không đủ sức để phá bỏ pháp ấn. Người duy nhất làm được chính là Bạch xà. Một khi oán khí lên tới cực điểm, nàng sẽ tự phá bỏ pháp ấn trên bảo tháp. Đồng thời cùng đó là nỗi hận, dồn nén từ bao năm tháng, khi đủ lực sẽ biến nàng thành một quái vật của giết chóc trên thế gian này:

– Không… không được làm vậy. Đây không phải là con ruột của bà. Hắn là người của xà tộc. Ta… ta mới chính là con ruột của bà, Bạch nương tử. Mẹ ơi… … !

Thần số phận lại thở dài. Còn phượng hoàng thì ngơ ngác:

– Chủ nhân… Chuyện này là…

Mấy ngàn năm có lẻ… Cũng không biết nữa, từ lúc mang nó về. Đứa trẻ của số phận. Đứa bé khiến Pháp Hải thiền sư không thể nhốt Bạch xà trước khi nó chào đời. Từ khi sinh ra đã định sẽ là kẻ phá hoại nhân gian, mang chết chóc đến cho bao người. Thế gian thật khổ, hết nạn Huyết Ma, Thi Quỷ lại phải đối diện với cảnh bị Sát tinh tận diệt. Biết làm sao được, số phận có thể sắp đặt cho con người nhưng đối với tạo hóa và các vật dị thường thì bất lực nhưng biết làm sao với nó, không thể nào giết nó, bởi ngay khi vừa muốn xuống tay, thiền sư đã bắt gặp ở đứa trẻ ấy một nụ cười…

– Ta đã không thể. Người thì có thể, hãy trông coi nó. Đừng để nó làm hại thế gian này.

Ông trao nó cho một đệ tử thân tín, mang đi thật xa. Cũng để đề phòng hậu họa, thiền sư cũng chọn một đứa trẻ thuộc xà tộc giả danh. Thanh xà cứ ngỡ Văn Thiện Tùng là giọt máu của tỷ tỷ mình đã mang đi. Không ai hay biết, chuyện năm xưa theo thời gian lui vào dĩ vãng. Ngoài Pháp Hải thiền sư và thần số phận, không ai biết lai lịch thật của thiên đế mới. Bó nó vào trong trách nhiệm phải bảo vệ nhân gian, làm thiên đế thực ra cũng là một cách khống chế hữu hiệu để Sát Tinh trở thành một bậc Cứu Tinh.

– Biết từ bao giờ?

– Lâu lắm rồi… Không nhớ nữa…

Thiên đế chỉ hờ hững đáp rồi lao nhanh xuống Lôi Phong tháp. Người phụ nữ ấy, trong ký ức của hắn có gương mặt rất đẹp. Khi sinh hắn, bà không hề biết, hắn vốn định chỉ mượn thân thể đó như một vật ký sinh. Rồi lúc mơ hồ nhận thấy nguy hiểm của tình thế, có lúc hắn đã định xé nát bụng bà ta, thoát ra ngoài. Thế mà… Chỉ bởi một câu nói: “Tôi chấp nhận vạn kiếp không siêu thoát, chỉ xin đại sư cho con tôi được nhìn thấy ánh mặt trời. Đại sư… Tôi có tội, nhưng con tôi là vô tội”. Thiên đế nhắm nghiền mắt. Không nhớ nữa, không cần quan tâm nữa. Nợ của bà, ta đã trả. Đáng lẽ là tu vi của Bạch xà đã bị hủy vì tội nghiệt to lớn, song vì một cuộc thương lượng mà ngay cả thần số phận cũng không biết đến, Sát Tinh chấp nhận ngôi vị thiên đế, chấp nhận một cuộc sống không có điểm bắt đầu cũng như kết thúc. Xung quanh toàn là trách nhiệm, là nghĩa vụ, đổi lấy Bạch nương tử được an toàn, mãi mãi khép đời trong ngọn tháp Lôi Phong. Bây giờ bà thoát khỏi đó, trở thành tội đồ của nhân gian. Trách nhiệm sẽ buộc thiên đế phải đứng bên bờ lựa chọn, bảo vệ hay là phải xuống tay với mẹ ruột của mình? Mệt mỏi… Thảo nào lão thiên đế cũ khi có cơ hội lại trốn nhanh đến thế. Thiên đế đang cười, nhưng đó là nụ cười của sự thê lương.

Chương 96: Sự Tình Khó Giải

Bác sĩ vừa ra ngoài. Thiệu Khải Đăng hớt hải chạy tới ngay:

– Cô ấy…

Mạch tượng của nàng rất lạ. Hắn có nghe mà nghe mãi cũng chẳng hiểu được gì nên đành phải ngồi ngoài cửa, nôn nóng nhìn vào:

– Bác sĩ… Cô ấy có sao không?

– Không sao… Nhưng có hiện tượng thiếu máu – Bác sĩ khẽ cười – Phụ nữ mang thai thường như vậy. Không sao đâu!

Rầm! Thiệu Khải Đăng nghe đầu óc ong ong… rồi không biết gì nữa. Hình như hắn té xỉu thì phải. Phản ứng bình thường nhưng so với người khác thì có vẻ dữ dội hơn. Bác sĩ quay sang Phạm Vĩnh Kỳ, nhẹ nhàng:

– Còn cô gái đi chung với cô ấy ban đầu không có ý định khám nhưng sau đó thì tôi cũng khuyên cô ấy kiểm tra. Cô ấy cũng đã mang thai… khoảng chừng hơn 2 tháng.

Người cha này thì khá hơn. Nhưng tay hắn thì run run, nụ cười xã giao vừa mới nở trên mặt đã nhanh chóng đóng băng. Cuối cùng thân thể cao lớp đó phải vịn vào tường, đối với người đàn ông nằm dưới đất kia thì dường như quên mất:

– Bác sĩ nói sao ạ? Khiết Nhi… Khiết Nhi cũng mang thai?

– Phải rồi.

Phạm Vĩnh Kỳ có cảm giác xung quanh mình có nhiều mây trắng. Hắn như đang được bồng bềnh bay trên một đám mây. Những lời bác sĩ bên cạnh, hầu như không còn lọt nổi vào tai hắn nữa:

– Tôi có kê toa thuốc… Chú ý một chút tới vấn đề dinh dưỡng của các thai phụ.

Bác sĩ ngừng lời. Ông không phật lòng bởi phản ứng hờ hững của người thanh niên đó. Những kẻ làm cha lần đầu đều có ít nhiều ngu ngơ như vậy, đã nhiều lần chứng kiến rồi. Phượng hoàng tiếp nhận tin này rất mau. Nó vốn cũng thích trẻ con mà, huống gì cô Thạch mang thai, “thần tượng” của nó sẽ không có thời gian quậy phá hơn. Chủ nhân chắc cũng an lòng hơn trước tin này. Song, điều mà phượng hoàng lẫn thần số phận đều không ngờ là phản ứng của thiên đế. Con người ôn hòa đó bỗng gầm lên… Đôi mắt cũng đổi sang màu đỏ quạch:

– Không được… Tuyệt đối không được. Hai đứa trẻ ấy, tuyệt đối không được chào đời. Không được phép ch