Mỹ nhân đá

Mỹ nhân đá

Tác giả: An Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329425

Bình chọn: 8.5.00/10/942 lượt.

ào đời.

Một luồng nhiệt khí cũng tỏa ra. Không khí bỗng trở nên nghẹt thở. Lôi phong tháp nhỏ hẹp, bây giờ càng nóng hơn bởi sự thay đổi bất ngờ này.

Trong cơn mộng, Nương Tiên thấy mình đang đứng trước một nơi xa lạ. Toàn thân nàng không còn sức, nhưng trong cơ thể lại có một nguồn nhiệt lan tỏa. Dễ chịu… Thật sự rất dễ chịu. Nàng mở mắt… Không phải là khoảng không mờ mịt như nàng từng thấy. Là một gương mặt, Nương Tiên hơi nhíu mày để nhớ, sao lại chút không nhận ra được?

– Tỉnh rồi… Tiểu Tiên tỉnh rồi!

Là hắn. Cái giọng nói ấy, Thiệu Khải Đăng!

– Anh… Sao tôi lại ở đây? Đây là… ?

– Bệnh viện. – Thiệu Khải Đăng hớn hở báo công. – Anh đưa… Tiểu Tiên vào đấy.

– Anh.

Mọi chuyện quay về, rõ ràng hơn một chút. Nương Tiên mặt đỏ bừng khi hắn tự nhiên đỡ mình dậy, sau đó ôm nàng gọn trong lòng:

– Ăn cháo đi!

Ăn? Đúng là bụng rất đói. Nương Tiên ngoan ngoãn hé miệng. Ngụm cháo đút vào đôi môi nhỏ nhắn, thật cẩn thận. Vừa đút, Thiệu Khải Đăng vừa nói:

– Ráng ăn cho nhiều vào. Em bé cũng được ăn thì mới khỏe.

Em bé? Nương Tiên chồm dậy ngay sau đó, đôi mắt đẹp hiện rõ sự kinh ngạc lẫn bàng hoàng:

– Anh mới nói gì? Tôi?

– Em có con rồi. – Thiệu Khải Đăng như đang khoe khoang chiến tích, tươi cười – Con của anh nữa. Nàng và anh có con rồi.

Có con? Có con là làm mẹ. Nương Tiên vô thức đưa tay xuống bụng, đầu óc cũng ngơ ngẩn theo, chỉ biết lắp bắp:

– Tôi có… Có con với anh sao? Tôi… .

Tay Thiệu Khải Đăng lướt trên gương mặt xinh đẹp. Môi hắn từ nãy giờ không thể khép lại vì mải mỉm cười:

– Ừ. Nàng có con rồi. Lúc nãy anh quên hỏi Bác sĩ, nhưng chắc không thua Tiểu Kỳ Kỳ đâu. Hơn 2 tháng.

2 tháng? Nhưng họ mới… mới bắt đầu quan hệ gần đây thôi mà, sao lại có thể có con hơn 2 tháng? Thiệu Khải Đăng không để ý tới vẻ thẫn thờ của Nương Tiên, âu yếm:

– Để ý chuyện đó làm gì. Nàng cứ nghỉ ngơi, khỏe thì về nhà, chờ sinh con. Anh ra ngoài, kiếm nước cho nàng uống nhé?

Hắn vừa đi là cửa cũng mở. Khiết Nhi mang theo một ít trái cây, bước vào:

– Phu nhân!

– Sư phụ tỷ… Người…

Nương Tiên nhìn cô gái mới bước vào với nụ cười nhẹ trên môi. Phụ nữ giai đoạn này thường đồng cảm với nhau, nhất là khi cả hai đều mang con trong bụng.

– Đừng gọi em là phu nhân gì hết. Em và… và người đó…

Biết Nương Tiên muốn nhắc tới ai, Khiết Nhi dịu dàng:

– Chị hiểu. Chị cũng biết em cũng không đến nỗi oán ghét sơn vương. Cho anh ấy một cơ hội đã là tốt lắm.

Cô không biết câu nói vô tình đó làm cho Nương Tiên lại ngẩn người. Cô không oán ghét hắn, bây giờ đúng là không ghét một chút nào nữa. Song cứ nghĩ tới việc hắn không biết khi nào là đùa cợt, khi nào là thật tâm lại thấy lo sợ. Còn về chuyện yêu hay không yêu thì cũng thật khó nói. Trước đây cũng đã chớm tình cảm, thời gian qua tiếp xúc, hương vị yêu thương chẳng thể nói là không có. Nếu không có cảm giác, nàng sẽ không hết lần này đến lần khác để hắn chiếm đoạt mình mà chẳng có chút phản ứng nào:

– Chị… chị cũng có sao?

– Ừ. – Trên má Khiết Nhi là sắc hồng, song nụ cười lại tràn ngập hạnh phúc – Chị có hơn 2 tháng rồi.

– Còn em… ? – Nương Tiên hoang mang – Em nghe… người ta nói là em cũng có hơn 2 tháng. Nhưng em… em và người ta mới có quan hệ gần đây thôi. Tính ra lần đầu cũng là cách đây… hơn 3 tuần. Em không thể nào có tới 2 tháng được?

Khiết Nhi cũng biến sắc mặt. Chuyện này cô cũng không hiểu. Bởi cô là người, trong khi phu nhân thì.

– Cơ thể phu nhân khác với Khiết Nhi. – Phạm Vĩnh Kỳ cũng vừa vào tới – Tuy bề ngoài như là một bào thai 2 tháng nhưng thực sự Thiếu chủ nhân đã có từ rất lâu. Có điều không hiểu, tại sao thời điểm này người lại…

– Hạt giống đó có đặc điểm kỳ lạ như thế – Giữa gian phòng rộng, thiên đế bất ngờ xuất hiện – Nó giấu đi sự tồn tại của mình đến mức thấp nhất để không ai nhận thấy. Khi điều kiện không thuận lợi, nó cũng sẽ ngủ yên để mà chờ đợi. Đến lúc không có khả năng nguy hiểm nữa, nó mới vươn vai mở mắt chào đời.

Nương Tiên ngây ngốc sờ tay lên bụng. Một cái lắc nhẹ trong cơ thể như là một cái cụng nhẹ vào tay mẹ, hay đúng hơn là một lời chào. Thiên đế môi nhếch khẽ, đôi mắt đỏ quạch trông rất khác thường ngày:

– Mỗi thời đại đều chỉ có một Sát Tinh tồn tại. Có ngươi sẽ không có ta, có ta sẽ không có ngươi. Dù giữa chúng ta có tồn tại quan hệ máu thịt. Dù ngươi mất đi sẽ làm con gái ta đau khổ, thậm chí không bao giờ tha thứ cho ta, song, một khi đã nhận trên vai trách nhiệm, ta sẽ phải làm đến cùng. Ngươi không được chào đời… Tiểu Sát Tinh nhỏ bé.

Chương 97: Chuyện Hai Người

Loạn… mọi thứ càng lúc càng không nằm trong tầm kiểm soát của thần số phận. Chỉ trong một thời gian ngắn Huyết Ma, Thi Quỷ rồi bây giờ là Sát Tinh xuất hiện nhưng với Sát Tinh, thiên đế mới có vẻ rành rẽ. Bản thân một kẻ đã sống hàng nghìn năm tháng, thần số phận đều chưa nhìn thấy Sát Tinh xuất hiện. Hắn là ai? Lợi hại thế nào? Sát Tinh là thứ sinh vật không ai nhìn thấy. Khác với Huyết Ma, Thi Quỷ tuy giết người như ngóe nhưng không quan tâm tới sự tranh giành trên dương thế. Những sinh vật của máu và giết chóc ấy chỉ lặng lẽ sống trong góc lặng c


XtGem Forum catalog