không thể đánh cả cậu được, nhưng bề ngoài vẫn không chịu buông tha: “M.kiếp! Có khi ông không nói rõ với bọn nó, bọn nó mới đánh luôn cả tôi! Cũng có thể là ông cố tình chơi bài khổ nhục kế! Nếu không chẳng có ai đang yên đang lành lại gây sự với hai đứa học sinh như bọn tôi cả! Phương Hồi nói bọn nó còn có đồng bọn nữa, nấp dưới chân cầu vượt để đợi bọn chúng, cậu ấy biết thằng đó, trước đây chơi với bọn ông!”.“M.kiếp!”. Đường Hải Băng bắt đầu cáu: “Nếu tôi mà giỏi giang như vậy thì năm xưa cũng đã vào học trường F rồi! Gì đến nỗi bây giờ phải lang thang thế này! Sao ông không nghĩ con bé Phương Hồi ranh ma đó đổ oan cho tôi hả? M.kiếp! Tôi thấy nó bỏ bùa ông thật rồi!”.“Không thể! Đó là do ông không nhìn thấy hôm nay bọn tôi thảm hại như thế nào đâu!”. Trần Tầm la lớn.“Hừ, để tôi nghĩ xem nào… ừ… có khi là thằng Chuột làm, ông đợi lát, m.kiếp, để tôi hỏi nó xem thế nào, nó mà dám động đến ông, tôi sẽ cho nó biết tay!”. Đường Hải Băng cáu lắm, đầu bên kia điện thoại “cạch” một tiếng, không biết cậu ta đã bẻ gãy cái gì.“Cũng không cần thiết phải làm như vậy, nhưng ông phải nói với chúng nó rằng đừng gây chuyện với Phương Hồi nữa! Lần này có mặt Phương Hồi, lần sau tôi sẽ không khách khí với bọn chúng đâu! Tôi bất chấp đấy, cho dù đó là ai!”. Trần Tầm nói rất nghiêm túc.“Thôi đi ông! Ông thì làm được gì! Đừng nói điều đó với tôi! Nói cho ông biết nhé, khôn hồn thì ông học hành cẩn thận cho tôi! Năm xưa ông vào được trường F tôi mừng biết bao! Gọi điện thoại cho từng nhà hàng xóm cũ để báo tin, lại còn làm mẹ tôi tức, tẩn cho tôi một trận nữa, nếu vì chuyện này mà bị nhà trường đuổi học thì tôi xem ông sẽ ăn nói thế nào!”. Đường Hải Băng khẽ cười nói: “Ông yên tâm, nếu đúng là bọn nó làm thật thì chắc chắn tôi sẽ không cho chúng nó gây sự với ông nữa đâu. Nhưng tôi vẫn giữ nguyên câu đó, bản chất của chuyện này nằm ở phía Phương Hồi, tôi không thể cam đoan sẽ thế nào, năm xưa không phải mỗi tôi là bạn thân của Lí Hạ, không phải mỗi tôi bị ám ảnh bởi chuyện này, thế nên tôi cho rằng, ông nên chia tay với con bé đó, điều kiện của ông tốt như vậy, đã là vàng thì ở đâu chẳng tỏa sáng, sợ không tìm được đứa nào hơn con bé Phương Hồi à? Nó cũng chỉ là một đứa bình thường, hơn nữa lại có tiền án, tôi cũng thấy lạ, không hiểu ông chấm nó ở điểm nào”. TẬP 1 – PHẦN 4: ĐỒNG HÀNH (52)“Thôi thôi thôi! Đừng nhắc chuyện này với tôi nữa!”. Trần Tầm bực bội nói: “Tôi cũng thắc mắc về mấy người, thời buổi nào rồi mà còn coi mình là Lưu Bị à? Đâu có phải là anh em gì ghê gớm đâu mà suốt ngày nghĩ đến chuyện rửa hận, báo thù cho nhau, có giỏi thì đi kiếm một thằng mà đâm! Gây lộn với đứa con gái có gì là ghê gớm!”.“Hừ, sớm muộn gì cũng có ngày xử lí thằng đó, nó chạy không thoát đâu. Còn về Phương Hồi, không thể nói là không liên quan gì đến nó, năm xưa Lí Hạ ngồi canh chừng bọn trấn lột ở cổng trường, Phương Hồi biết rõ hơn ai hết, nhưng nó chẳng bao giờ ngăn lại, cũng chẳng thèm khuyên nhủ gì hết. Sau đó Lí Hạ chết, nó lại co giò chạy nhanh nhất. Hạng con gái như nó, chỉ có ông mới coi là bảo bối! Cho không tôi tôi cũng chẳng thèm!”. Đường Hải Băng cười gằn nói.“Ông im ngay đi! Không nói chuyện với ông nữa, nói với ông ông cũng không hiểu! Tóm lại là tôi thích Phương Hồi, bất kể ai bắt nạt cậu ấy tôi đều không cho phép! Thôi nhé!”.Trần Tầm cúp máy trước, quay về phòng nằm vật xuống giường, cậu rất bực, nhưng lại không biết rốt cuộc là bực ai.Sau ngày sinh nhật nhuốm mùi máu đó, bọn họ lại quay trở về với cuộc sống quy củ trong trường học. Mặc dù lại phải dậy sớm, mặc đồng phục, làm bài tập, làm bài thi, nhưng Phương Hồi lại rất thích sống cuộc sống như vậy, rất yên ổn, không sợ bị xâm hại, quấy rối. Dù là cuộc sống thời học sinh hay yêu đương cũng vậy, không phong hoa tuyết nguyệt lãng mạn gì, cái khắc cốt ghi tâm hơn cả là cảm giác hàng ngày được ở bên nhau.Chính vì vậy trong ngày khai giảng, Phương Hồi vô cùng phấn chấn như được tắm trong gió xuân, cười rạng rỡ chào hỏi bạn bè. TẬP 1 – PHẦN 4: ĐỒNG HÀNH (53)Kiều Nhiên bước đến bên cạnh cô hỏi: “Có gì mà vui vậy? Tớ thấy cả lớp mình, mỗi cậu là vui nhất! Mọi người đều muốn được nghỉ thêm ít ngày nữa!”.“Vậy à?”. Phương Hồi vừa thu bài tập vừa cười nói: “Đi học cũng vui chứ, không phải ngày nào cũng được gặp nhau đó sao?”.“Ừ!”. Kiều Nhiên cười cười, nói: “Hôm đó tập múa xong, cậu và Trần Tầm đi đâu vậy? Bọn tớ còn bảo rủ nhau đi ăn thịt xiên nướng, sau đó chẳng thấy bọn cậu đâu nữa”.“Ờ… tớ có chút việc…”. Phương Hồi lắp bắp: “Đếm hộ tớ với”.Kiều Nhiên đón lấy chồng vở: “Thế hôm nay sau khi tan học bọn mình đi nhé, chắc hôm nay cũng không có nhiều bài tập đâu”.“21, 22, 23… ừ…!”. Phương Hồi chỉnh lại cho thẳng chồng vở, nói: “Chỗ cậu có bao nhiêu quyển?”.“20, sao lại thiếu 2 quyển nhỉ? Đẻ tớ đếm lại lần nữa xem sao!”. Kiều Nhiên cau mày nói.“Không cần đâu, vừa nãy tớ đã đếm một lần rồi, đúng là còn thiếu 2 quyển thật, ai chưa nộp bài tập hè nhỉ?”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nói.“Tớ tớ tớ! Đợi lát đã! Xong ngay đây!”. Triệu Diệp giơ tay lên nói, Lâm Gia Mạt đứng sau giục giã với vẻ