ậy, quay lưng vào tôi nói: “Anh coi anh kìa, gầy như que củi ấy…” TẬP 1 – PHẦN 5: TRƯỞNG THÀNH (4)Phương Hồi là như vậy, thỉnh thoảng lại khiến trái tim tôi phải đau nhói vì thương, vẻ dịu dàng ngại ngùng của cô, dần dần mới cảm nhận được.Tôi lén nhìn trộm cô búi tóc sau gáy, kiễng chân lên lấy khăn mặt, cho quần áo vào chậu và bước vào nhà tắm. Lúc đó tôi đã có được cảm giác chân thực, cảm thấy mình đang được sống với cô, chứ không phải sống với kí ức của cô.Chúng tôi bận rộn một hồi, đợi đến khi tôi tắm rửa, thu dọn xong xuôi, Phương Hồi đã nằm co ro trên chiếc ghế sofa mà chúng tôi nhặt về và ngủ ngon lành. Chắc chắn là cô đã quá mệt, nằm co ro, chỗ nằm không thoải mái như vậy, mà vẫn ngủ ngon như em bé. Tôi nhẹ nhàng ghé sát vào, dưới ánh trăng, khuôn mặt cô lúc ngủ điềm tĩnh, xinh đẹp, không hề tỏ ra cảnh giác, hai lọn tóc còn ướt xõa xuống má, miệng hơi chu lại, mịn màng, lấp lánh.Tôi cúi đầu xuống hôn nhẹ cô một cái, cô không tỉnh giấc, hàng lông mi hơi động đậy, lướt qua trái tim tôi. Xét cho cùng thì tôi cũng không phải là chính nhân quân tử gì, không thể hào hiệp mãi được, nhưng tôi cũng không muốn thừa lúc người ta gặp khó khăn mà dồn ép người ta. Lúc đó tôi đã cho minh một lí do rất chính đáng, đó chính là khi Phương Hồi kể hết chuyện cũ của cô cho tôi, chúng tôi đều có thể ngẩng cao đầu đối mặt với quá khứ, sau đó cùng hướng tới tương lai.Lúc đó tôi cũng tràn đầy tự tin như trước khi đi xin việc, tôi không thể ngờ rằng mấy năm sau tôi mới được nghe hết câu chuyện này. Bây giờ nghĩ lại, nếu tôi quyết đoán hơn một chút nữa, có lẽ đã không để lỡ.Tuy nhiên chúng tôi mãi mãi không thể dự đoán được tương lai, hồi trẻ chúng tôi quá thẳng thắn và sau khi trưởng thành, chúng tôi lại không thẳng thắn nữa. Thời gian là thứ tràn đầy ma lực, nó không nhắc tôi sau này sẽ xảy ra chuyện gì, mà chỉ nhìn tôi tựa người vào ghế sofa và ngủ thiếp đi như một gã ngốc.Khoảng hai giờ sáng tôi bị tiếng lạch cạch đánh thức, tôi mơ màng nhìn thấy Phương Hồi đang ngồi cuộn tròn trên ghế sofa, cô đang run rẩy, phát ra tiếng kêu u u như con thú nhỏ.Tôi liền bò dậy, đến ngồi bên cạnh cô, vỗ vai cô hỏi: “Em sao vậy? Gặp ác mộng à?”.“Em… mơ thấy anh ấy…”. Phương Hồi ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng, nói: “Nhưng… tại sao lại là mơ chứ?”.Lần này, đến lượt tôi tuyệt vọng.2Một ngày trong tháng 9-1999, Phương Hồi đã từng gặp một cơn ác mộng.Trong giấc mơ, cô đã quay trở về trước cổng trường B, nói một cách chính xác hơn chính là quay lại cái ngày mà Lí Hạ mất, ở đó có một đám đông, máu đỏ lai láng dưới đất, theo phản xạ, cô định bỏ chạy, nhưng lại cảm thấy có lẽ phải quay lại nói gì với cậu ta. Và thế là cô liền lấy hết can đảm gạt đám đông đó ra, từ xa cô nhìn thấy Đường Hải Băng đang ôm trong lòng một người, cậu ta nửa quỳ xuống dưới đất, trợn mắt nhìn cô. Phương Hồi vội vàng lắc đầu, nói lớn tớ không biết, cậu đừng trách tớ, tớ đến để gặp cậu ấy, gặp lần cuối cùng… Đường Hải Băng không nói gì, người bên cạnh Hải Băng khẽ động đậy, cố gắng nhấc đầu lên, trong giây lát Phương Hồi sững sờ, người đó không phải là Lí Hạ, mà là Trần Tầm! Người Trần Tầm đầm đìa máu tươi! TẬP 1 – PHẦN 5: TRƯỞNG THÀNH (5)Phương Hồi chạy đến như điên, cô gào thét tên Trần Tầm, nắm chặt lấy tay cậu, định đỡ cậu dậy hết lần này đến lần khác, kéo vào lòng mình, nhưng đối phương lại không có phản ứng gì, một bầu không khí chết chóc bao trùm lấy họ. Hành động lôi kéo không đem lại kết quả gì này đột nhiên khiến cô nảy sinh cảm giác vô cùng hư vô, dường như cả thế giới chỉ có mỗi cô đang cố gắng hết sức bình sinh.Lẽ nào không muốn cùng đứng dậy và chạy trốn hay sao? Cô ngẩng đầu lên một cách nghi hoặc.Tuy nhiên cái mà cô nhìn thấy lại là một thi hài lạnh cóng của Lí Hạ, bàn tay cậu dính đầy máu, còn bàn tay mà Phương Hồi đang nắm rất chặt, chính là bàn tay không hề có chút sinh khí đó. Cô vội hất nó ra, nhưng không thể tránh kịp nữa, cô đã nhuốm máu của Lí Hạ.Không biết Đường Hải Băng bỏ đi từ lúc nào, mọi người dần dần bao vây thành vòng tròn, Phương Hồi cảm thấy có hàng nghìn ngón tay chỉ vào mình, cô ra sức thanh minh, nhung không ai nghe cô cả. Giữa đám người lạnh lùng này, cuối cùng cô đã nhìn thấy Trần Tầm, nhưng nét mặt Trần Tầm lộ rõ vẻ căm ghét, cậu bĩu môi, quay đầu và bỏ đi cùng Đường Hải Băng…“Đừng đi!”.Lúc tỉnh dậy, Phương Hồi đã giàn giụa nước mắt, tự nhiên cô lại có cảm giác rằng giấc mơ này vô cùng chân thực, ít nhất là nỗi đau không thể níu kéo trong tói tim là có thật, khiến cô rùng minh hết lần này đến lần khác.Ngày hôm sau đi học, vì giấc mơ này mà đầu óc Phương Hồi luôn trong trạng thái uể oải, Kiều Nhiên nói chuyện với cô, cô đều trả lời rất mơ màng. Sau khi ăn cơm xong, Trần Tầm ngồi ở bàn phía sau cô, Phương Hồi vẫn cứ thẫn thờ, không hề ngoái đầu lại.“Hê! Nghĩ gì vậy!”. Trần Tầm gõ chiếc kẹo mút vào cô và nói.Phương Hồi run lên, cả hai đứa đều giật bắn mình.“Cậu sao vậy?”. Trần Tầm vội vàng nhảy xuống đất, bước đến trước mặt cô, cúi xuống hỏi. TẬP 1 – PHẦN 5: TRƯỞNG THÀNH (6)“Không sao”. Phương Hồi nghịch chiếc bút xóa trong ta