The Soda Pop
Nắng ấm về sau giông bão

Nắng ấm về sau giông bão

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327095

Bình chọn: 9.5.00/10/709 lượt.

vậy cũng tò mò đi theo đứng gần cửa theo dõi tình hình nhưng chỉ dám đứng từ xa nhìn vào mà không dám lại gần.

Một lát sau thấy Hạ Anh bước ra ngoài mấy người chạy lên hỏi:

“Sao thế? Phó tổng giám đốc gọi chị có việc gì vậy?”

“Không có gì đâu.” Hạ Anh khẽ mỉm cười.

“Làm sao lại không có gì chứ?”

“Mọi người ai làm việc nấy đi, đừng ở đây mà nói chuyện!” Nam Phong nghiêm giọng nói làm mấy cô gái im bặt và tản đi làm việc.

“Đừng nghĩ cứu được người là lập công lớn, chẳng qua cũng chỉ may mắn nhất thời mà thôi!” Ngọc Trâm đi qua cô châm biếm.

“Dù sao cũng hơn cô!” Thùy nói.

“Thôi, đi làm việc.” Hạ Anh nói và kéo Thùy đi.

“Sao chị cứ nhường cô ta thế nhỉ? Từ lúc huấn luyện đến giờ cô ta toàn kiếm cớ bắt nạt chị mà chị cứ để yên vậy à?” Thùy bực mình nói.

“Cô ta cũng đâu có làm gì chị.”

“Còn không, nếu không phải là cô ta thì chị cũng được xếp vào tổ bay quốc tế rồi, rõ ràng thành tích của chị tốt hơn cô ta.”

“Cô ta có người thân ở đây!” Hạ Anh khẽ mỉm cười.

“Đúng đấy, thời buổi này nhất hậu duệ – nhì quan hệ – ba tiền tệ. Chúng ta chẳng có gì thì phải chấp nhận thôi.” Lệ Thu từ đằng sau đi tới nói chen vào.

“Chúng ta có tài năng.” Thùy cố cãi.

“Tài năng thì vẫn ngồi đây đó thôi.” Lệ Thu mỉm cười.

“Vâng, chị thì tốt rồi. Có anh Mạnh trung đẹp trai giúp đỡ ai bắt nạt đượcchị chứ!” Thùy hậm hực nói.

“Thôi nào, chị ở trong tổ bay nội địa thì mới ở cùng em chứ! Em không muốn chị em mình làm việc chung à?” Hạ Anh mỉm cười làm dịu không khí xuống, Thùy nghe cô nói vậy khẽ thở dài.

“À, lúc nãy phó tổng gọi cậu vì việc gì vậy?” Lệ Thu ngồi xuống ghế cạnh đó hỏi.

“Ông chú mình cấp cứu trên máy bay hôm trước muốn mời mình đến công ty ông làm trợ lý đặc biệt cho ông ý.”

“Oài, trợ lý đặc biệt? Vậy là từ giờ không được làm việc cùng chị nữa ạ?” Thùy nói.

“Chắc lương cao, đãi ngộ cũng tốt nhỉ? Cậu may mắn thật nha!” Lệ Thu mỉm cười.

“Ừ, nhưng mình từ chối rồi.” Hạ Anh đáp, hai cô gái ngồi đối diện thì trợn mắt nhìn cô.

“Chị từ chối rồi ư?”

“Đầu cậu bị làm sao vậy? Hạ Anh, trợ lý tổng giám đốc đấy! Ông chú đấy lại có vẻ quý mến cậu, tương lai rộng mở không muốn lại làm tiếp viên hàng không. Đúng là điên! Bây giờ cậu gọi lại cho người ta nhận lời đi.”

“Lệ Thu, mình không có tí kinh nghiệm nào. Làm việc trong công ty lớn như vậy làm sao có thể chứ!”

“Chuyên ngành cậu học cũng không phải tiếp viên, chẳng phải vẫn làm tốt đó thôi!”

“Nhưng mình không thích! Mình vẫn thích làm tiếp viên được đi khắp nơi hơn.” Hạ Anh đáp. Trường đại học cô học chỉ là một trường bình thường, thành tích của cô cũng chỉ ở mức bình thường. Sau khi tốt nghiệp cô đã nộp đơn xin việc nhiều nơi nhưng hầu như không được nhận. Với thành tích của cô nói dễ nghe là cô không giỏi lắm, nói thật thì cô chẳng có gì xuất chúng hay đặc sắc hơn người. Nhan sắc của cô cũng thuộc dạng tầm tầm lại chẳng có kinh nghiệm nghề nghiệp gì ngoài một tháng thực tập. Mấy năm đại học cô lại vì hoàn cảnh gia đình mà đi làm thêm không chú tâm quá vào việc học nên rất khó xin việc đúng ngành cô học. Thế nên sau khi ra trường cô vẫn đi làm thêm như lúc còn học đại học một thời gian. Sau này Lệ Thu đăng kí dự tuyển vào ngành tiếp viên hàng không và lôi cô đi đăng kí cùng, Lệ Thu biết cô cũng rất muốn làm tiếp viên hàng không chỉ là không tự tin không dám thử. Lúc đó cô chỉ nghĩ đăng kí cho có lệ cùng Lệ Thu vậy mà chẳng ngờ cô lại trúng tuyển. Cô đã bước vào được đến đây cô không muốn bước ra nữa. Hơn nữa, cô từ nhỏ chưa bao giờ gặp may mắn, cô không tin vào may mắn mà ông trời tự nhiên thả xuống cho cô. Lần này cô được người ta mời chính xác là một sự may mắn, cô nhảy việc rồi làm không được lại bị đuổi việc cô làm sao mà sống, mà nuôi mẹ cô ở quê? Cô không muốn mạo hiểm. Và trong thâm tâm cô nhiều lúc cũng nghĩ đến người con trai đó. Có lẽ nó là không nỡ.

“Đúng là không hiểu nổi chị. Trợ lý thì cũng có thể nghỉ phép đi du lịch, có tiền thì đi đâu chẳng được.”

Hạ Anh nghe Thùy nói, cô chỉ mỉm cười. Lúc từ chối lời mời của vị tổng giám đốc kia trong lòng cô đã quyết, cô không nỡ xa nơi này, không nỡ xa người đó. Cô biết mình rất ngốc nhưng biết làm sao được, cô chót yêu công việc này và yêu cả người đó mất rồi. Chỉ cần nhìn anh thêm một lúc cô cũng thấy mãn nguyện.

Hạ Anh đáp chuyến bay từ Nha Trang về Hà Nội, đang chuẩn bị thay đồ về nhà thì bị Nam Phong gọi quay lại văn phòng.

“Tiếp viên trưởng, anh tìm em ạ?” Cô hỏi.

“Ừ, từ hôm sau em chuyển sang tổ bay quốc tế nhé, làm việc ở tổ Ngọc Trâm.”

Nam Phong lãnh đạm nói, thấy Hạ Anh im lặng anh ngẩng lên nhìn cô hỏi:

“Em có ý kiến gì à?”

“Em…có thể không đồng ý được không?” Hạ Anh khẽ mím môi nhìn trán anh khẽ nhăn lại rồi giãn ra ngay lập tức.

“Đây là quyết định của công ty.” Anh nói.

“Vâng.” Hạ Anh khẽ cúi đầu xuống, anh không đưa danh sách lên thì phó tổng có quyết định không? Lẽ nào đến nhìn thấy cô anh cũng không muốn, nhất định phải điều cô sang tổ khác.

“Trước khi chuyển tổ em có thể nghỉ phép vài ngày được không ạ?” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh hỏi nhưng chỉ thấy anh vẫn chăm chú nhìn vào tập tài