uyến bay dài. Chỉ có điều mọi công việc Ngọc Trâm đều đẩy hết cho cô bắt cô phải làm với lí do người mới và cũng không ai chịu giúp đỡ cô. Các hành khách đều đã nghỉ ngơi, Hạ Anh ngồi xuống ghế và xoa xoa đôi chân mỏi nhừ vì đi lại suốt mấy tiếng liên tục.
“Hic, mỏi chân thật đấy!” Cô khẽ than.
“Mới bay chuyến dài nên chưa quen hả?” Thu Trang ngồi bên cạnh lên tiếng.
“Hì, cũng không mệt lắm, chỉ tại đôi giày này.” Hạ Anh nói và chỉ vào đôi giày cao bảy phân dưới chân mình.
“Hạ Anh, đi lấy cà phê cho khách.” Ngọc Trâm lên tiếng.
Hạ Anh định đứng dậy thì Thu Trang nói: “Để tớ đi lấy, cậu cứ ngồi nghỉ một lát đi.”
và đứng dậy đi khỏi chỗ ngồi.
“Cảm ơn cậu.” Hạ Anh mỉm cười.
“Không có gì.” Thu Trang nháy mắt với Hạ Anh trong khi Ngọc Trâm nhìn Hạ Anh và lườm.
“Thế nào, mọi việc tốt chứ?” Hải Đăng ngồi bên cạnh nhìn Hạ Anh thẩn thơ nhìn ra cửa sổ một lúc mới lên tiếng.
“Tốt ạ.” Hạ Anh cười. “Anh sao lại…”
“Anh vào miền nam rồi thi làm tiếp viên hàng không.” Hải Đăng đáp.
“Nhưng anh học nhiếp ảnh mà.”
“Ai bảo học nhiếp ảnh thì không được làm tiếp viên, tiếp viên hàng không được đi du lịch khắp nơi, chẳng phải em vẫn thích như vậy sao?” Anh mỉm cười dịu dàng.
Hạ Anh khẽ nhíu mày trước câu trả lời của anh. Anh từng nói anh sẽ làm bất cứ điều gì chỉ cần là cô thích. Lẽ nào nó chính là việc này? Bất ngờ anh muốn nói là đây ư?
“Em không cần nghĩ điều gì cả.”
Hạ Anh thấy Hải đăng cố tình nhìn thẳng vào mắt mình, cô khẽ quay đi tránh ánh mắt của anh.
“Hạ Anh!” Phía sau lại vang lên tiếng gọi hậm hực của Ngọc Trâm, nhưng khi cô nàng bước ra thấy Hải Đăng ở gần đấy giọng nói lại tự nhiên mà trở nên nhẹ nhàng.
“Hạ Anh vào đây tôi nhờ chút.” Cô ta dịu dàng nhìn Hải Đăng cười khiến Hạ Anh thấy sởn gai ốc.
Quán bar ầm ĩ, mọi người ngồi nói chuyện vui vẻ, Hạ Anh ngồi một góc khuấy khuấy ly mooctail trên bàn.
“Sao em không ra nói chuyện cùng mọi người cho vui?” Hải Đăng nói.
Hạ Anh nhìn Hải Đăng khẽ mỉm cười và nhìn mấy cô gái đang cười đùa ngoài kia. Mấy người họ đều là bạn của Ngọc Trâm, không một ai muốn nói chuyện với cô, cô ra đấy làm gì cho họ mất hứng.
“Ra ngoài cùng anh một lát được không?”
Hạ Anh nhíu mày cố nghe lời anh vừa nói là gì.
“Nhạc ồn quá, anh nói to hơn một chút được không?”
“Ra ngoài đi dạo cùng anh một lát!” Hải Đăng ghé gần hơn nói.
Hai người định bước đi thì cơ trưởng đến:
“Sao lại trốn ở đây thế này? Mọi người tìm cậu đấy!” Anh nói to và mỉm cười với Hạ Anh, “Anh mượn cậu ấy một lát nhé!”
Hải Đăng bất lực nhìn Hạ Anh, cô chỉ mỉm cười:
“Anh đi với anh ấy đi!”
Hải Đăng nghe cô nói anh cố tình xị mặt ra nhìn cô rồi đi khỏi.
“Hai người quen nhau từ trước à?” Ngọc Trâm từ phía sau lên tiếng hỏi cô. Hạ Anh quay lại nhìn cô ấy.
“Ừ, Mình và Hải Đăng quen nhau từ thời đại học.”
“Vậy à.” Ngọc Trâm mỉm cười. “Sang bên kia uống nước nói chuyện với mọi người.” Ngọc Trâm nói và kéo Hạ Anh đi.
“Hạ Anh, tớ mời cậu một ly.” Ngọc Trâm cầm ly rượu lên đưa Hạ Anh.
“Mình không uống được rượu.” Hạ Anh mỉm cười.
“Uống một chút cũng không sao mà, cậu là người mới đến, cũng nên làm quen với mọi người chút chứ. Chúng ta còn làm việc lâu dài, hay là cậu không coi chúng tôi là đồng nghiệp?” Một cô nói.
“Mình không có ý đó.” Hạ Anh nói. “Chỉ là mình thực sự không uống được rượu.”
“Không uống được nhiều thì uống một chút!” Ngọc Trâm mỉm cười ngọt ngào giơ ly rượu lên, Hạ Anh nhận lấy ly rượu miễn cưỡng mỉm cười.
“Sau này chúng ta làm việc cùng nhau, mình hi vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.” Hạ Anh giơ ly rượu lên và uống hết. Hạ Anh cảm nhận vị cay nồng và đắng của nó từ từ ngấm vào ruột, cô khẽ nhăn mày.
“Mình cũng mời cậu một ly.” Một cô gái nói.
“Mình…”
“Uống đi, mấy khi chúng ta mới có dịp vui vẻ như vậy.”
Hạ Anh miễn cưỡng đưa ly rượu lên uống hết. Mọi người vừa hỏi chuyện vừa chuốc rượu cô, một lúc cô đã cảm thấy chóng mặt, đầu óc trở nên choáng váng. Mọi người nhìn cô cười rồi lại nhìn nhau cười, họ hỏi gì cô trả lời đấy. Cô thấy nụ cười nửa miệng của Ngọc Trâm nhưng trong phút chốc nó lại biến mất.
“Mình… Mình ra ngoài một lát!” Hạ Anh nói rồi loạng choạng đi ra khỏi quán bar, phía sau Ngọc Trâm mỉm cười, nụ cười có chút ác độc.
“Xem ngày mai cô lên máy bay kiểu gì, ha ha.”
“Các người thật quá đáng!” Thu Trang từ phía sau lên tiếng.
“Cô im miệng. Biết điều thì đừng có nói linh tinh nếu không cô cũng đừng mong ở lại cái nghề này.” Ngọc Trâm đe dọa. “Làm người nên tự biết sức mình!”
Thu Trang tức giận nhìn Ngọc Trâm.
“Sao? Cô dám tỏ thái độ với tôi à? Muốn ngày mai thôi việc không?”
“Cô đừng ép người quá đáng!” Thu Trang nói rồi đi ra khỏi quán bar, phía sau là tiếng cười đắc ý của mấy cô gái.
Thu Trang ra khỏi quán bar loanh quanh bên ngoài một lúc cũng không thấy Hạ Anh đâu, cô quay lại tìm trong bar cũng không thấy. Đêm khuya, mọi người chuẩn bị về khách sạn cũng không thấy Hạ Anh, Thu Trang lo lắng chạy khắp nơi tìm.
Hạ Anh rời khỏi bar, cô mơ hồ đi về phía trước, càng đi càng thấy xung quanh xa lạ. Cô nhớ rõ mình đã đi con đường đi từ khách sạn đến bar nhưng bây giờ