XtGem Forum catalog
Này Nhóc, Đứng Lại

Này Nhóc, Đứng Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212420

Bình chọn: 7.00/10/1242 lượt.


– Ai tìm ra trước người kia phải chấp nhận nghe sai bảo.

– Cho luôn đó.

– Hm… Đem bán cũng được giá lắm. Nhất là có người đang chờ sẵn…

Tôi nghe trọn cuộc nói chuyện, tim đập thình thịch. Chẳng lẽ là bọn buôn người? Xâu chuỗi lại những sự kiện từ trước, tôi thấy khả năng này cao lắm.

Thứ nhất: tôi gần như là người chủ động chấm dứt quan hệ lằng nhằng với Danh, tụi nó tất nhiên sẽ chẳng uy hiếp được gì từ anh =>>> đem bán cho rảnh nợ.

Thứ hai: mấy thằng lúc nãy bị tôi đánh, nung nấu ý định trả thù =>>> (kết quả như trên)

Chết thật!!! Phải làm sao đây?

Trong cơn hoang mang đi loanh quanh phòng, tôi vô ý đá chân vào cái thùng tôn nằm giữa đường. Tiếng tôn va đập vào nhau trong một căn nhà tôn, dù tôi có đá khẽ cũng đủ ồn. Đằng này, chân tôi lại dùng lực hơi quá.

– Hình như có tiếng động phía này – giọng đắc thắng khiến lông tay của tôi dựng đứng lên.

– Qua đó thử xem sao.

Trong lúc tôi tìm chỗ núp, tiếng cửa mở tung ra không ngớt. Bọn chúng đang xem xét từng nhà kho một.

*** ***** ***

Danh né sang một bên. Con nhỏ mất đà quay lại, nhắm thẳng vào anh. Danh Kíp có một tuyên ngôn: không đánh con gái (mà nam nhi thì phải thế) nên anh chỉ biết né trong lúc chưa giật được cái gậy trong tay đối phương. Thắng thì không đến nỗi nhất nhất phải cao thượng như thế, nhưng lại bị kẹp bởi 5 đứa còn lại.

– Bốp

Danh nhăn mặt, ôm vai trái. Đứa con gái cười đắc thắng:

– Đại ca Danh Kíp, trước giờ toàn có đàn em xử lí, sao hôm nay lại đích thân ra tay? Đau lắm phải không?

Anh không nói câu nào, giơ tay phải lên, sẵn sàng đỡ nếu gậy vung tới. Dường như tay trái của anh đau đến nỗi không nhấc lên nổi.

– Cứ thử thêm một lần nữa xem. Cây gậy đó sẽ bị chụp gọn.

Đứa con gái trừng mắt nhìn anh, cắn môi vung hết sức vào cánh tay phải của Danh, cho chừa thói sĩ diện.

Nhưng ai ngờ, gậy chưa đến nơi thì Danh đã rụt tay lại, né sang một bên. Con nhỏ mất đà nhào về phía trước, tức thì Danh dùng tay trái chụp cổ nó lại, tay kia nhanh nhẹn giật cây gậy trên tay nó.

– Khỉ thật. Mày lừa tao à? – Con nhỏ tức tối.

– Đại ca có nói là tay bị đau đâu.

Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười ma mãnh. Rõ ràng cú đập đó chẳng thấm vào đâu, vì anh vẫn đủ sức kẹp cổ nó chặt cứng.

– Anh!

Thắng tiến lại, dựa lưng vào Danh.

– Phen này không xong rồi. Có ba thằng nữa mới ra.

Có chết cũng phải vinh quang!

Tôi chui ra khỏi chỗ núp. Bới trong đám đồ bỏ đi trong góc, tôi cũng tìm được một cái bình gốm bị mẻ. Tạm hài lòng với vũ khí tự vệ, tôi đứng dựa gần cánh cửa. Kế hoạch là đánh ngất thằng thứ nhất, rồi nhanh như chớp xử lí thằng thứ hai để tìm đường thoát ra. Còn sau đó là nhờ tài của đôi chân.

Biết thế trước đây mình đã đăng kí thi chạy việt dã ở trường. Nếu được rèn luyện trước cho tình huống này có phải tốt hơn nhiều hay không.

Dù biết trước thể nào cũng bị phát hiện, nhưng tôi vẫn giật thót khi khóa cửa bị kéo thô bạo – mà không hề bị mở ra.

– Cửa có khóa. Ắt xì!! Chắc chắn tụi nó giấu ở đây.

Hóa ra là cảm cúm. Hèn chi, có là người quen tôi cũng chẳng nhận ra ai.

– Hừm. Cái ổ cùi lủi này. Quên mất biệt hiệu lừng lẫy rồi à.

Một hồi im lặng. Tôi hồi hộp đến nỗi chỉ để ý đến nội dung câu nói, hoàn toàn quên đi âm điệu. Nhưng khoan…

Ý tưởng chưa kịp lóe lên, một tiếng động chói tai vang lên. Cánh cửa tôn cũ kĩ cùng cái khóa “cùi lủi” bị mật tung. Tiếng sắt gỉ kẽo kẹt, cửa tự động mở ra như mời chào.

Bóng áo trắng lao vào đầu tiên. Hết sức bình sinh, tôi giơ cái bình lên.

– Choang.

Cái bình vỡ toang. Không ngờ nó lại là hàng mã, nặng cân nhưng rỗng tuếch. Nhưng cũng đủ làm đối phương chao đảo vì bất ngờ.

Xử lí thằng thứ nhất cũng tàm tạm, tôi lao ra, tung cú đấm. Phần vì chói mắt lâu ngày, phần vì sợ, phần vì… – tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình không dám quang minh chính đại như mọi ngày, có cảm giác rất lạ rằng kế hoạch của tôi có một lỗ hổng lớn – tôi nhắm tịt mắt, mặt quay nghiêng khi thẳng tay đấm kẻ đối diện.

– Chóc.

Chẳng có “kẻ ngã lăn”, chẳng có cơ hội cho tôi hất thằng thứ hai sang một bên để tìm đường thoát thân, cũng bởi lẽ… tay tôi đang nằm gọn trong tay hắn.

Một cảm giác ớn lạnh.

Tôi biết mình chết chắc, không bởi thất bại lần này thì cũng vì lí do khác.

Mấy năm học võ kể như vô ích trong tình huống này.

– Ghê gớm nhỉ.

Tôi vẫn nhắm tịt mắt. Nghe giọng nói ấy, nhận ra giọng nói ấy, tôi càng nhắm tịt hơn.

– Có biết người ta lo lắng thế nào không hả?

Má của tôi bị bẹo không thương tiếc, còn tay kia vẫn bị nắm, mà lại nắm rất chặt. Tôi hé mắt, cười mếu máo… với Phong.

– Thật may là cậu đến cứu mình.

– Nhưng mình vừa nhận ra sai lầm khi đến cứu. Cậu không những rất ổn, mà còn… hơi gan.

Cậu ấy vuốt cằm, làm như có râu dài như mấy ông già trong truyện kiếm hiệp Kim Dung vậy.

Tôi cười gượng gạo.

– Mình…

Chưa nói hết câu, cánh tay đang bị nắm của tôi bị Phong bẻ lại, khiến tôi phải xoay lưng lại. Cú ôm bất ngờ bằng cả vòng tay chặt cứng khiến tôi vừa chóang váng vừa… nghẹt thở.

– Cậu làm mình lo lắng chết được.

Vui sướng đến nỗi tôi lại tiếp tục nhắm tịt mắt lại.

– Này! – Chưa được bao lâu thì lại c