cái, ra hiệu đừng nói dối).
– Thế có học chung không cháu?
– Có ạ!.
– À… hèn gì!
– Sao ạ?
– Không có gì. Mà cháu có phải con bé nhỏ tí ngày xưa không nhỉ? Con bé mà thằng Đăng nhà bác hay kéo đi chơi ở cây anh đào gần nhà ý!.
– À, vâng ạ.
– Ừhm, cô cũng chỉ nhớ na ná thế thôi!. Lâu quá rồi không gặp cháu, nhìn cháu xinh phết ra.
– Cô quá khen!.
Uke ngồi ghế bên cạnh. Bắt đầu thấy mệt mỏi. Bèn xin phép 2 bác về. Thấy thế, hai ông bà liền “cử” thiếu gia nhà ta đi tiễn, với lý do là con gái về khuya không nên. Hắn thoạt đầu từ chối quyết liệt, nhưng do ông bà làm căng quá cũng phát mệt, đành nhận lời với vẻ mặt cau có. Có chúa mới biết hắn khó chịu vì điều gì.
o0o
Ông bà Bùi lại bắt đầu nói chuyện với Yun. Ông bà nói:
– Tụi nó đẹp đôi cháu nhỉ?
– Là sao hử bác?
– À, tức là Uke với Jun đẹp đôi cháu nhỉ?
– …
– Chúng nó sau này sẽ cưới nhau đấy!.
– … (Nó ngạc nhiên không nói nên lời).
Bà Bạch thấy thái độ đó của nó, cứ tưởng là nó không tin, liền quay sang ông Bạch, nói thêm:
– Chúng nó là hôn thê với phải mà, ông nhỉ?
– Phải phải…- Ông Bùi đồng tình.
Nó cố gắng kìm nén cơn ghen, nhưng đã không kịp nữa rồi:
– Nhưng cháu là bạn gái anh ấy mà?
Ông bà Bùi ngạc nhiên, mắt hai ông bà mở to ra. Mồm há hốc, thật sự không tin vào tai mình nữa, trước giờ có nghe con trai mình nói là có bạn gái đâu. Khoảng 1 hồi sau, ông bà bắt đầu trấn tĩnh. Nói:
– Nhưng… chuyện này đã được sắp đặt lâu rồi cháu à…
– Nhưng cháu là bạn gái anh ấy mà…
– Thế cháu chia tay đi!.
– …
– Cháu làm thế khó xử cho cô chú quá!.
– Nhưng…
– Nhà bên đấy với cô chú cũng là bạn thân. Cháu… (Ông Bùi chậc lưỡi).
– Cháu không chia tay được. – Nó kiên quyết nói.
– Bác nghe nói cháu bị bệnh tim đúng không?
– Vâng, nhưng chuyện đó thì liên quan gì ạ?
– Cháu thử nghĩ xem, cháu bị bệnh tim, sức khoẻ không ổn. Có thể mất bất cứ lúc nào, lúc đó thằng Đăng nhà bác thế nào… Cháu thử nghĩ xem?.
– Nhưng cháu yêu anh ấy.
– Bác biết chứ!. Nhưng… thôi, túm lại không được đâu cháu à!. Bọn cháu phải chia tay thôi!.
– Không đâu bác ạ, dù bác có nói chuyện gì thì cháu cũng kiên quyết không chia tay. Xin phép hai bác cháu về.
Dứt câu, nó cúi đầu lễ phép chào rồi phóng ra khỏi nhà. Lao vào màn mưa. Để lại hai người thở dài ngao ngán. Và lại thêm 1 gia đình muốn chia rẽ hắn và nó. Liệu chuyện họ sẽ đi đâu nhỉ?
Màn đêm càng ngày càng buông xuống. Mưa bắt đầu thấm dần vào người nó, nó cứ thấy lạnh thấu xương. Vừa rồi còn hạnh phúc, sau giờ lại âm u thế này?. Bao thương tổn cứ dồn vào 1 thời điểm rồi trút xuống thế?. Giờ này nó phải làm sao đây? Không khéo nó sẽ vỡ oà mất. Bây giờ, nó muốn trốn tránh, nhưng nó đã không còn sức chạy nữa rồi. Mọi thứ cứ nhoè đi 1 cách kì lạ. Nhưng nó không khóc đâu, vì nó biết, làm thế là quá yếu đuối.
***
Bầu trời chỉ lấm tấm vài ngôi sao. Đêm hạ vẫn bình thường, chúng vẫn mưa, cơn mưa đầu mùa mệt mỏi. Cơn mưa trút đi hết những gánh nặng, bụi bẩn của mùa cũ. Nó trút xuống đầu 1 cô gái như trút 1 cơn giận to đùng. Nặng, quá nặng so với sức chịu đựng của cô gái nhỏ bé kia!. Cô gái đứng đó, trước 1 cái cây to trong công viên. Những giọt mưa nặng hạt cứ dập dìu, táp thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của cô. Nước mưa hay nước mắt? Nước mắt hay máu? Có chúa mới biết được. Trời đã quá tối.
o0o
Ông Chan lượn xe vài vòng sang công viên gần đó. Đầu hơi choáng váng, ngâm mưa lâu quá cũng khổ. Ông ấy dừng xe lại, lấy tay che đầu, định kiếm chỗ nào đó đục mưa thì thấy 1 cái bóng, trông giống giống Yun. Ông Chan liền để tay xuống mà ngó lia lịa, soi như thởu ông ấy còn soi gái. Và cuối cùng cũng có kết quả, chính là Yun. Thấy Yun, ông ấy không mừng mà tự dưng lại nổi đoá lên.
“Dám trốn ông à? Ông ày xem. Biết ông tìm mày bao lâu rồi không hử? Đm mày”.
Rồi theo kế hoạch đã vạch sẵn trong đầu mà làm. Ông Chan bắt đầu nhón chân lên, đi lén lút như 1 tên trộm. Đến gần Yun 1 cách nhỏ nhẹ. Tay kia bắt đầu giơ lên, đưa tới và bụm miệng Yun. Ông ấy giật mạnh người Yun, kéo vào trong lòng ông ấy để mà 1 tay ôm mông, 1 tay bụm miệng nó. Bước tiếp theo, ông ấy nín thở để giả giọng. Giở thối dê xòm ra, ông ấy hoàn toàn nhập vai của mình :
– A nô, a nô, Ok, được rồi!. E hèm, cô em… đi đâu mà khuya thế. Có muốn đi chơi với anh không?.
Nó giật mình giảy giụa, nhưng “gã” đó quá mạnh. Nó không đủ sức, mà nó lại đang mặc váy nữa chứ!. Ôi trời ơi cái đm, bạn nào chơi đểu bạn Linh nhà tớ thế này hử . Nó bắt đầu cảm thấy đuối sức, nhưng dù có đuối nó vẫn chóng chọi đến cùng.
***
Nó đấm vào bụng gã, dùng chân đạp thật mạnh vào chân gã. Nhưng lần nào cũng đỡ được, nó đoán là hắn cũng chẳng phải loại vừa. Chiến đấu 1 hồi, nó cũng dần đuối sức. Chợt nó nhớ ra chiêu mới, liền áp dụng ngay, nhằm trốn thoát. Nó liền nhe hàm răng chó, quên quên, hàm răng béng của nó ra mà cạp quyết liệt vào tay gã. Làm gã đau đớn, buông mồm nó ra, ôm tay la oai oai.
Nó thắng cuộc, đắc chí.
“Đm mày, chơi với bà. Giờ thì chịu nha con”.
– Đm mày, thằng nào đấy mà dám sờ mông bà hử? Chán sống rồi à con?.
– Đm mày, tao Chan đây. Đau vãi tè, mày răng chó hay gì mà cắ
