XtGem Forum catalog
Nếu bỗng ta chạm nhau

Nếu bỗng ta chạm nhau

Tác giả: Gemini Ice

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325221

Bình chọn: 9.5.00/10/522 lượt.

ao lâu cô ấy mới có thể nhớ ra?

– Cái này anh không chắc lắm. Có thể một hai ngày, một hai tuần, một hai năm, hoặc cũng có thể là không bao giờ.

– Tại sao?

– Cái này tùy thuộc vào mỗi người thôi. Thế em định xử lí sao với cô ấy?

– Em cũng chưa nghĩ đến. Đến đâu thì đến vậy.

“Cốc…cốc…cốc…”

Tiếng gõ cửa vang lên làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người. Chanyeol đứng dậy, cười với Minseob rồi nói:

– Em đi trước đây. Cảm ơn anh nhé.

– Ừm. Mà em nên cẩn thận với cô gái kia. Xuất thân của cô ta có lẽ không tốt đâu.

– Vâng. Em biết rồi.

Chanyeol xoay người ra khỏi phòng thì có một người nữa đang vào, anh cũng không để tâm, đi nhanh ra ngoài. Nó đang hồi hộp chờ bên ngoài thấy Chanyeol ra liền chạy tới túm lấy tay áo anh:

– Bác sĩ nói sao? Bao giờ tôi có thể nhớ lại?

– Cô không sao đâu. Chỉ một thời gian ngắn nữa là cô có thể nhớ lại ngay thôi. Đừng quá lo lắng.

Nó ỉu xìu như quả bóng bị xì hơi, chán nản ngồi xuống ghế.

– Đừng lo lâng quá mà. Bây giờ quan trọng là chữa khỏi mấy vết thương trên người cô trước đã. Đi về phòng thôi.

Chanyeol xoay người bước đi, nó đành đi theo anh. Cuộc sống không có trí nhớ thực sự rất khó chịu.

….

Sau một tuần nằm trong bệnh viện, sức khỏe của nó đã hồi phục, những vết thương đã lành và đang lên da non. Tự nhiên nó lại thấy sợ ngày phải ra viện. Hơn một tuần nó ở đây trừ anh chàng bác sĩ kia ra thì không có bất kì một ai vào chăm sóc nó. Có khi nào nó không có gia đình, chỉ là một kẻ lang thang đầu đường xó chợ không? Nếu vậy thật thì nó phải làm sao? Rồi nó sẽ đi đâu về đâu đây? Hàng tá câu hỏi quanh đầu nó. Nó thực sự thấy lo lắng rất nhiều.

– Cô đang nghĩ gì vậy?_Chanyeol vừa thực hiện xong một ca phẫu thuật đã vội vã qua đây lại thấy nó đang ngồi trầm tư.

– Tôi đang nghĩ xem tôi sẽ phải đi đâu khi tôi được xuất viện. Anh thấy đấy, tôi hình như không có gia đình. 10 ngày ở đây toàn do anh chăm sóc tôi.

– Tôi biết. Có lẽ cô chỉ là khách du lịch.

– Tôi thực không nhớ gì cả.

– Không sao đâu. Rồi sẽ nhớ ra thôi. Hay bây giờ thế này, tạm thời cô cứ về nhà tôi rồi khi nào nhớ ra cô lại về với gia đình.

– Như thế sẽ rất phiền anh.

– Không sao. Nhà tôi rất rộng mà lại chỉ có mình tôi ở. Nếu cô thấy ngại thì cứ ở nhà dọn dẹp rồi nấu cơm cho tôi coi như trả công cũng được.

– Anh không sợ tôi sẽ vơ vét sạch nhà anh sao?

– Tôi tin cô không phải người như vậy._Chanyeol nở một nụ cười tỏa nắng.

“Bips”

Bộ đàm trong túi áo blouse của Chanyeol vang lên, anh đứng dậy nói với nó:

– Bây giờ tôi phải đi rồi. Gặp cô sau nhé.

– Tạm biệt anh.

Chanyeol lại chạy đi. Công việc của anh lúc nào cũng dồn dập khiến anh thực sự mệt mỏi, lúc nào cũng luôn tay luôn chân vậy mà không hiểu sao bố anh vẫn có thể chịu đựng được tới bây giờ. Thật khâm phục ông quá.

Nó ngồi trên giường nhìn bóng người cao gầy kia đi khuất. Thực sự anh ta rất tốt. Sẵn sàng giúp đỡ nó mặc dù chẳng biết nó là ai. Nó thấy sống mũi mình cay cay.

Hít một hơi dài, nó đứng dậy, khoác thêm áo rồi ra ngoài đi dạo. Khuôn viên bệnh viện mùa thu đầy ắp lá vàng, lá trải thành từng thảm, từng thảm xa tít tắp. Ở đây cũng có nhiều người đang tản bộ như nó. Không khí thực yên bình.

Chanyeol đang ở trong văn phòng tranh thủ đọc bệnh án, người thấy mỏi nên anh đứng dậy, lại phía bàn uống nước pha cho mình cốc cafe rồi đi tới khung cửa sổ hướng về phía vườn hoa bệnh viện. Anh thích khung cảnh này, nắng vàng trải dài, lá vàng đang rụng rơi khiến anh cảm thấy thư thái hơn. Có lẽ anh hơi khác người chăng? Nhấp một ngụm cafe , vị thơm của cafe quyện với sữa thơm lừng ấm áp, anh đưa mắt nhìn ra xa rồi không tự chủ dừng mắt nhìn cái bóng dáng đang đi dọc trên con đường lát gạch trắng ở vườn hoa. Cái bóng dáng cô đọc, mỏng manh thực khiến cho người ta muốn ôm vào lòng mà bảo vệ. Anh thấy thương cô gái đó nhưng đó có phải sự thương cảm bình thường không thì anh không rõ. Nếu thấy cô cười anh cũng sẽ vui mà cười theo, nếu thấy cô trầm tư ngồi một mình thất thần anh cũng sẽ thấy lòng mình nhộn nhạo. Cảm giác đó….rất khó nói.

“Bíp”

Tiếng bộ đàm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Chanyeol. Anh cầm bộ đàm lên, bấm nghe:

– Chanyeol nghe.

-…

– Tôi tới ngay.

Nhấp thêm một ngụm cafe rồi anh mới luyến tiếc rời mắt khỏi bóng dáng kia mà quay người ra ngoài.

….

Ngày hôm sau, nó chính thức được xuất viện, Chanyeol cũng được nghỉ. Anh vào đón nó. Đưa cho nó bộ quần áo, bảo nó vào thay còn anh thu dọn một chút. Nó nhận lấy vào trong thay đồ rồi ra ngoài đã thấy Chanyeol dọn dẹp phòng sạch sẽ rồi.

– Chúng ta về nhà thôi._Chanyeol nở một nụ cười.

– Đành mặt dày làm phiền anh vậy._nó cũng cười lại.

Hai người sóng vai nhau ra ngoài, lên xe Chanyeol rồi rời khỏi bệnh viện. Đi khoảng 15p, chiếc xe đã dừng lại trước cửa một ngôi nhà, Chanyeol quay sang nói với nó:

– Tới nơi rồi.

Nó gật đầu rồi mở cửa xe ra ngoài. Nhìn ngôi nhà trước mặt, nó không khỏi cảm thán thốt lên một câu:

– Nhà đẹp quá!

Chanyeol không nói gì chỉ cười. Căn nhà này được mua bằng tiền lương anh tích cóp được. Mặc dù ở nhà này hay nhà bố mẹ cũng không khác nhau