mình.
Nhật Huy ngạc nhiên,cậu thật sự không hiểu tại sao hắn làm vậy… hay hắn thật sự xem nó là trò chơi như những kẻ khác….xem ra cậu đã nhìn nhầm tên Bảo Quân này rồi.
-Cậu không sao chứ?-cậu nhìn nó,thật sự nó đã bị shock rất lớn sau chuyện này vậy mà nhìn nó bây giờ lại như không,điều này làm cậu có chút rờn rợn cái gì đó mơ hồ
-Sao là sao? Tôi vẫn đang sống nhăn răng ra đây chứ đã chết đâu. Có chết thì cũng sẽ không chết trẻ thế này đâu.Ham sống là bản năng của con người mà.
-…….
-Thôi,về đi.Muộn rồi.
Nói rồi nó đứng dậy,phủi phủi quần áo…
-Này,vậy là cậu và hắn kết thúc rồi sao?
Nó khựng lại một chút rồi không quay đầu lại,gật nhẹ
Kết thúc?Thật sự là hết rồi sao? Hai chữ bật ra Nhật Huy bật ra thật nhẹ nhàng lại nặng như hàng ngàn cân với nó.Lòng bỗng nhiên nặng trĩu,buồn man mác,vẫn biết là không đáng nhưng tại sao vẫn không thể nào quên đi…
Phải rồi.hết thật rồi.
>>>>>o0o<<<<<
Dừng lại trước cửa nhà,cố gắng lấy lại khuôn mặt bình thường nhất để bước vào nhà,cố sắm lấy nụ cười gượng gạo trên môi.Đến chính nó cũng chẳng hiểu mình tại sao lại có nói với Nhật Huy chuyện đó một cách bình thường đến thế dù mỗi câu nói ra trong lòng tưởng như chết đi,đến bây giờ lại có thể tiếp tục trưng ra cái điệu bộ điềm nhiên vô cảm,tươi cười như chẳng có chuyện gì xảy ra để mà bước vào nhà... không hiểu nó có còn là người không nữa?
-Chị về rồi đây.-nó nói vọng vào vì thấy đèn phòng khách đang sáng,chắc cô em đang đợi nó.
Bước vào phòng...lần thứ hai trong ngày lòng tự trọng của nó bị tổn thương sâu sắc bởi cùng một người....Tuyết Ly không phải đang chờ nó mà đang ngồi nói chuyện với cái kẻ mà nó muôn ngàn lần muốn không muốn gặp.Vương-Bảo -Quân.
TÊN KHỐN KIẾP. Sáng nay hắn dở trò đó vậy mà bây giờ hắn lại diềm nhiên ngồi cười nói với em gái nó ngay ở trong nhà nó...sao da mặt hắn dày thế nhỉ? Sự tức giận bắt đầu dâng lên trong nó.... Lại còn ngồi sát với em nó đầy vẻ thân mật thế kia?
WHAT THE HELL?
Sáng nay đá nó rồi tối nay đến tán gái là em gái nó công khai trong nhà nó luôn hả?Tên này bị bại não rồi chắc...
Thấy chị mình đứng ngây người nhìn Bảo Quân,ánh mắt rực lửa đầy căm hận và khinh miệt,Tuyết Ly lên tiếng
-Chị...chị...
Nghe cô em gọi,nó hơi giật mình,bắt gặp ánh mặt Bảo Quân nhìn mình đầy giễu cợt.Nó cố kìm ước muốn cầm dao rạch nát khuôn mặt ấy ra(t.g tội lỗi,tội lỗi),hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh,nó quay lên cô em đang nhìn mình đầy khó hiểu
-Ly...nhà mình hết dầu gội đầu rồi....chị hơi mệt nên quên mua rồi,em đi mua hộ chị cái-nó cố tình đẩy cô em ra ngoài với cái lí do không thể nào chuối hơn được
-Nhưng...
Bắt gặp ánh mắt hình viên kẹo đầy ngọt ngào của chị gái,cô nàng hậm hực đi...không gian bỗng trở nên căng thẳng và khó chịu...
Bảo Quân vẫn giữ trên môi điệu cười nhếch mép quen thuộc,tiến lại ôm nó từ đằng sau:
-Sao nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống nhau thế baby?-hắn
CHAP 11 (3)
tì cằm lên vai nó,thổi vào tai nó luồng hơi lạnh làm nó thấy hơi buồn buồn và rùng mình…
Trong giây lát đầu óc nó như trống rỗng không thể suy nghĩ được gì,mùi hương bạc hà như bùi mê quẩn lấy xung quanh nó làm nó không thể thoát ra nhưng rồi những hình ảnh sượt qua đầu nó làm tim nó nhói đau…
-Buông ra trước khi tôi tát anh-nó lạnh giọng.
Bảo Quân nhún vai rồi buông nó ra…nó chợt quay lại và tặng hắn một cú đấm vào bụng…vâng,không phải cái tát trời giáng vào mặt như thường lệ trên phim,mà là một cú đấm vào bụng vì nó không muốn cô em nghi ngờ
-Thế nào…em phải đuổi cả cô em ra ngoài để chúng mình có gian riêng à? Anh cảm động đấy-hắn vẫn tiếp tục mỉa mai
-Anh mà nói thêm câu nữa thì dù anh có là Chúa trời thì cũng đừng hòng nhìn thấy được Mặt trời ngày mai.
-Haha…em đang dọa anh đấy à? Đừng thế chứ anh sợ đấy.
Bụp-nó thúc mạnh cùi chỏ vào bụng hắn khiến hắn nhăn mặt vì đau.
-Tôi không rỗi để đùa với anh.
-Thế em muốn sao nào?
-Tôi yêu cầu anh tránh xa Tuyết Ly ra.
-Tại sao chứ?
-…Nó là em gái tôi và tôi không muốn nó dính vào một thằng đểu như anh.
-Em hi sinh cho em gái quá nhỉ…nhưng làm sao đây? Có vẻ con bé khá thích anh đấy.
-Nó không phải là đồ chơi của anh.
-Tất cả đều là đồ chơi của anh,nếu anh muốn cưng à.Kể cả em cũng thế thôi.
Nói rồi hắn đột ngột đè môi mình xuống môi nó,hôn ngấu nghiến đầy vẻ chiếm hữu và bá đạo,mặc kệ nó đấm,cào thậm chí là véo hắn nhưng dường như không tác dụng,bực mình nó cắn mạnh vào môi dưới của hắn,máu chảy ra cùng tim nó rỉ máu….cái hi vọng mong manh rằng ít nhất hắn không coi là một trò chơi đã bị chính hắn đập tan bởi chính nụ hôn này…một giọt nước mắt mặn chát rơi từ khóe mắt…
Không đời nào…không ai có quyền chạm vào lòng tự trọng của nó….ai cho hắn cái quyền được xúc phạm nó kia chứ…nó không phải là đồ chơi hay con rồi để cho người khác sử dụng,dùng chán rồi thì vứt…hắn nghĩ hắn là ai? Có là Chúa thì cũng đừng hòng
Chát-trước khi nó kịp nhận thức được mình đã làm gì thì trên gương mặt của Bảo Quân đã in hằn hình bàn tay của nó…và tay nó cũng bỏng rát sau khi tặng hắn cái tát trời giáng ấy….
Hắn nhếch mép đưa tay gạt đi chút máu ở kh
