àm
-……..
-Tôi cảnh cáo cô lần cuối cùng,nếu cô còn tiếp tục làm những trò bỉ ổi như thế với Bảo Anh thì tôi sẽ đích thân tiễn cô sang thế giới bên kia đấy,Trần Tuyết Ly.Lúc đấy kể cả cô có trốn dưới 18 tầng địa ngục thì tôi cũng lôi cô lên bằng được.
-…….Anh nghĩ mình làm gì nổi tôi chứ?-Cô ả cố nói cứng mặc dù trong lòng đã vô cùng run sợ.
Nhật Huy lại nở nụ cười nửa miệng
-Cô chứ thử xem tôi có thể làm gì cô? Tốt nhất cô nên tin tôi là kẻ nói được thì sẽ làm được.
Cậu quay người định bỏ đi,nhưng chợt dừng lại quay lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp,ngây thơ đầy giả dối kia bằng đôi mắt khinh miệt
-Tôi sẽ không nói với Bảo Anh những việc bẩn thỉu mà cô làm nên cô hãy biết điều đi,đừng khiến tôi phải ra tay.
Nhật Huy đi thẳng mặc kệ cô gái đứng như phỗng ở bức tường,mặt cắt không còn giọt máu.Nhưng rất nhanh sau đó,cô lấy lại dáng vẻ ngây thơ,kiêu sa thường ngày. …Tiếc thật,mất một anh chàng đẹp trai như vậy… cô ả vốn định để anh chàng này làm dự bị nếu thất bại với Bảo Quân thì vẫn còn hắn,Nhật Huy cũng đâu kém cạnh gì Bảo Quân là bao….nhưng không ngờ tên này lại phát hiện ra khuôn mặt thật của cô nàng quá sớm, vậy là mất đi một mục tiêu,hắn quá nguy hiểm… Để thắng cuộc chơi này,kiểu gì cô ả cũng phải loại được hắn…tuy nhiên tạm thời chưa cần lo tới hắn,chắc chắn để cô chị yêu quí không đau khổ hắn sẽ không phun ra những gì hắn biết làm sụp đổ hình ảnh đẹp đẽ của ả…
Lấy lại nụ cười trên môi,cô ả quay lại phòng bệnh
CHAP 10.2 (3)
***** Trong khi đó ở trong phòng bệnh *****
Nhật Huy và Tuyết Ly ra ngoài làm không khí trong phòng bệnh lại yên tĩnh trở lại…sự im lặng từ cả hai bên làm mọi thứ trở nên thật ngột ngạt,bức bối…
Bảo Quân nhìn vết sưng còn mờ nhẹ trên gương mặt nó mà không khỏi xót xa…chắc chắn nó đau lắm,hắn không kìm được mình muốn vuốt nhẹ chỗ sưng ấy…cánh tay vô thức đưa lên nhưng dừng lại giữa không trung…chơi vơi….rồi hắn thở dài…lại bỏ tay xuống
Bảo Anh hướng mắt nhìn bầu trời cao xanh bên ngoài…những đám mây hờ hững trôi dường như không hề bận tâm gì đến sự đời… Hình ảnh những khuôn mặt những tên đầu trâu mặt ngựa gớm ghiếc kia chợt lần lượt hiện qua đầu nó đầy rõ nét…kèm theo đó là những tiếng cười man dại của chúng vang lên văng vẳng….và câu nói của Nhật Huy như xoáy sâu vào tim nó “Cậu có thật sự tin tưởng hắn không?”
Phải chính nó cũng tự hỏi chính mình liệu có thật sự tin con người kia hay không? Liệu lòng tin của nó dành cho hắn có đủ để chấp nhận lời giải thích mà hắn sẽ đưa ra hay không? Nó nghi ngờ về chính lòng tin của bản thân… nói thật ra,nó sợ…sợ rằng mình sẽ không tin hắn,sợ hắn sẽ không cho mình được lời giải thích thỏa đáng,sợ rằng hắn sẽ không giải thích….vậy nên nó không dám hỏi…Niềm tin của nó với hắn như quả cầu pha lê đẹp nhưng mỏng manh dễ vỡ…nó không muốn tự mình làm vỡ nó để rồi các mảnh vỡ găm vào tim…đau nhói…
-Không sao chứ?-Bảo Quân lên tiếng phá vỡ bầu không khí khó chịu này.
-Uhm…không sao-nó gật nhẹ
Lại im lặng.
Một bức tường vô hình dường như được dựng lên giữa hai ngườ…ngồi ngay cạnh nhau như hình như lại chẳng biết nói gì với nhau cả…hoặc cả hai đều không dám nói sợ đánh mất điều gì đó mơ hồ nhưn vô cùng quan trọng…
.
.
.
-Em không có gì để nói với tôi sao?-Bảo Quân tiếp tục
Nó quay ra nhìn hắn….
-Tôi đã hứa là sẽ tin tưởng anh,vậy nên tôi sẽ tin tưởng…hãy nói tôi biết mọi chuyện khi nào anh thấy thoải mái và cần phải nói.
-….
Bỗng điện thoại của hắn reo vang,hắn nghe rồi đứng dậy khỏi ghế
-Xin lỗi,tôi có việc gấp phải đi,em nghỉ ngơi cho khỏe đi nhé.
Nói rồi hắn đứng lên quay đi…
“Bảo Quân …. Tôi đã lựa chọn trốn chạy,không đối mặt với sự thật mà tiếp tục tin anh dù có hơi mù quáng…hi vọng rằng tôi niềm tin của tôi không bị phản bội và cảm giác xấu này của tôi là sai…. Đừng làm tôi thất vọng,hãy cho tôi thấy mình đã lựa chọn đúng”-nó nhìn bóng Bảo Quân khuất dần sau cánh cửa thầm nghĩ.
>>>>>o0o<<<<<
Khép cánh cửa phòng bệnh lại,Bảo Quân mệt mỏi đứng tựa vào tường,cô nàng đã lựa chọn tin hắn,đáng lẽ hắn phải thấy vui mới phải chứ? Tại sao lại thấy bất lực như thế này? Bất lực với chính mình….Cô nàng đã tin hắn vô điều kiện nhưng đúng như Nhật Huy nói những gì hắn mang lại cho nó chỉ là những vết thương chồng chất.
Hắn đấm mạnh vào tường khi nghĩ đến cảnh nó bị ức hiếp mà hắn chẳng thể làm gì,chỉ trơ mắt đứng nhìn người khác băt nạt nó rồi lải để tuột tay cho người khác cứu nó….Khốn thật….hắn thấy mình thật vô dụng….cô nàng ở bên cạnh hắn chẳng hề được an toàn vậy mà vẫn tin hắn…Tên Nhật Huy đó nói đúng,hắn đến thật sự đến người mình yêu còn không bảo vệ được thì liệu hắn còn có thể làm gì?
….Nhưng buông tay cô ấy à? Đừng hòng…
Đúng lúc ấy,Nhật Huy đi lại,Bảo Quân bỗng nhiên thụi mạnh một cú vào bụng cậu
CHAP 10.2 (4)
-Đây là tôi trả nợ cú hôm trước-hắn nói đều đều-và đừng nghĩ rằng tôi nhường cô ấy cho cậu,tôi chỉ nhờ cậu trông chừng cô ấy hộ tôi một thời gian thôi,con nhỏ đó cứ rời mắt ra khỏi là y như rằng dính vào rắc rối.
Nhật Huy đứng dậy,cười
-Đừng dậy đời tôi,cậu nên về dạy dỗ lại người của mình đi thì hơn.
-….
