Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Next to you

Next to you

Tác giả: Sesshomaru_97

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322954

Bình chọn: 7.5.00/10/295 lượt.

úng là điên đầu mà….Có người nói tình yêu làm con người trở nên ích kỉ,đến bây giờ thì nó mới thật sự thấm thía câu này mà….

Thấy chị mình ngồi ngẩn mặt ra,Tuyết Ly cũng có vẻ không để tâm tới cây trả lời cho lắm.mà đứng lên và đi vào phòng tắm

-Chị à.em tắm trước đây.

Bảo Anh ngồi thừ ra đó một lúc rồi cũng đứng dậy,lắc lắc đầu xua tan những ý nghĩ hỗn tạp trong đầu,nó vào phòng…

CHAP 10.1 (2)

“1 missed call from Vuong Bao Quan”

Theo thói quen nó định bấm nút gọi lại nhưng bỗng nhớ đến những lời Tuyết Ly vừa kể,cục tức tô đùng không hiểu từ đâu trào lên mạnh mẽ…quăng cái điện thoại trở lên giường,nó mở ti vi ra nằm ườn trên giường xem phim.

Gừ gừ-cái điện thoại rung nhẹ báo tin nhắn đến

“1 new message from Vuong Bao Quan”-không thèm đọc,vứt điện thoại lại chỗ cũ

.

.

.

“Vuong Bao Quan is calling”

Gọi lần thứ nhất ………không thèm nghe

Gọi lần thứ hai………….bơ nhiệt tình

Lần thứ ba………….kệ xác,ngồi xem batman

Lần thứ tư……………tiếp tục xem,mặc kệ cái điện thoại rung bần bật

Lần thứ năm…………gọi đi,chứ gọi mãi đi,còn lâu mới nghe

Lần thứ sáu….à không có lần thứ sáu….sau lần thứ năm thì cái điện thoại đã được yên ổn.

.

5’

.

10’

.

15’

.

20’

Sao hắn không gọi nữa nhỉ?(t.g:lúc gọi thì không nghe,đến lúc không gọi nữa thì lại…)….Sao bực mình thế không biết? Thấy không nghe là không thèm gọi nữa luôn hả? Đúng là cái đồ…

ĐIÊN MẤT!

Nó vùng vằng bỏ ra khỏi phòng,ngoài trời âm u không trăng sao…nó không hề biết rằng từ ngày mai,những giọt nước mắt của nó sẽ bắt đầu rơi.

CHƯƠNG 11: SÓNG GIÓ

“Phải đau thì mới biết sự quí giá của điều mà mình đã đánh mất,phải hận thì mới hiểu được tình yêu,phải tuyệt vọng thì mới biết được giá trị của hạnh phúc,phải bị lừa dối,phản bội thì mới thấy cái giá của niềm tin…. Và phải biết thứ tha thì hạnh phúc mới trọn vẹn”

Sáng hôm sau…

Ngủ một giấc dậy,nó chào bình minh ngày mới bằng một cái vươn vai đầy hứng khởi,hôm nay,nó đi chơi cùng Bảo Quân.Hôm qua nghĩ lại nó cũng thấy mình hơi quá đáng.Dù sao hắn cũng giúp em nó mà,là tại nó nghĩ quá nhiều thôi,chẳng phải đã hứa là sẽ tin hắn sao?

.

.

.

Nó vui vẻ ra khỏi nhà và đến công viên trước định trên đường đi tiện mua cái gì đó coi như quà xin lỗi hắn.Lượn lờ qua mấy hàng nó vẫn chả chọn được gì….Trời ạ,biết mua gì cho hắn bây giờ,cái tên đó,ai mà biết hăn thích gì chứ? Mà cũng có thấy hắn thiếu gì đâu.Nghĩ lại mới thấy dường như nó chả biết gì về hắn ngoài một cái tên,khuôn mặt,hồ sơ lí lịch trên giấy tờ,và hắn là một play boy chính hiệu…đến hắn thích cái gì nó cũng không biêt nữa………haizzzz….sao nó lại có thể vô tâm như thế chứ nhỉ?

Đang đi lững thững trên đường,bỗng nó thấy đằng sau mình đâu nhói…xung quang bỗng nhiên trở nên tối đen.

>>>>>o0o<<<<<

Nó nặng nề mở mắt…hình ảnh xung quanh nhòe nhoẹt thành những hình thù kì dị nhưng rồi cũng rõ nét dần…

Sao ồn ào quá vậy?......nó đang ở đâu? Sao đau đầu quá thề

Lục lọi lại trí nhớ của mình,chỉ nhớ được rằng nó,có lẽ đã bị đáng và ngất đi,sau đó thì chắc được đưa về đây chăng? Vậy là nó bị bắt cóc à,mà ai bắt mới được chứ?

Bỗng một tên đá nó làm nó bật lên tiếng kêu khe khẽ

-Chị hai,con nhỏ tỉnh rồi-một tên lên tiếng

Chị hai? Là ai vậy? Sao tay chân nó vướng víu thế này,bị trói à? Hay chưa? Xem ra bà chị hai này không hề có tí thiện cảm nào với nó đây mà.

Một thân ảnh nhẹ nhàng bước đến gần nó,túm tóc nó giật mạnh mặt nơ ngẩng lên

-Nhớ tao không cưng?

Quên sao được chứ,cái khuôn mặt ấy,giọng nói ấy

CHAP 10.1 (3)

-Mai Khôi-nó lên tiếng.

-Ra là cưng vẫn còn nhớ chị à? Tốt lắm.Tưởng cưng quên chị rồi chứ-cô ả nhếch mép.

Ả đưa mặt gần sát lại nó,rít lên

-Nhìn thấy cái gì đây không,cô em?

Nó mở to mắt nhìn lên khuôn mặt đẹp của bà chị,dù đã được che đi khá khéo bằng phấn nhưng ở trên má vẫn còn vết sẹo mờ…

-Sao chị…?-Chưa kịp nói hết câu thì CHÁT – nó đã lãnh trọn cái tát của Mai Khôi,bên má nó bỏng rát

-Tại mày,tất cả là tại mày con đ*.Mày đã cướp những thứ vốn là của tao.Vì mày mà hắn đã tặng tao vết sẹo này,bây giờ tao sẽ giết mày.

Mai Khôi đôi mắt vằn đỏ máu,lấy hai tay bóp cổ nó,gương mặt nó từ đỏ bừng chuyển sang tái xám dần lại,hơi thở khó khăn đứt quãng.Đến khi nơ như sắp lả đi thì bỗng nhiên lực siết tay lỏng ra,nó cố hớp mấy ngụm không khí,nó ho sặc sụa…

Mai Khôi đứng thẳng lên nhìn nó đầy khinh miệt

-Không,nếu giết mày thì dễ dàng cho mày quá. Đó không phải là phong cách của Mai Khôi này.Dù có chết thì tao cũng khiến mày chết không toàn thây,dám đụng tới tao ư? Nhìn lại xem mình là ai đi.

Ả quay gót ngồi vào chiếc ghế sofa,gác chân lên làm cái váy vốn đã thiếu thốn nay gần như hoàn toàn biến mất sau cặp giò của ả.Với tay lấy một lon bia,ả nhâm nhi

Nhìn Mai Khôi nó tự hỏi mình đã làm gì đụng tới ả? Tất nhiên là không. Còn vết sẹo kia,là ai tặng ả mà ả gặp nó đòi nợ chứ? Không lẽ là….không đâu,chắc không phải hắn đâu-nó cố tình phủ nhận,hắn nói là đã giải quyết xong với ả này rồi mà.Nó tin hắn.

Mai Khôi nhấp ngụm bia,đều đều lên tiếng

-Hắn vốn ghét nhất là người khác đụng vào đồ của mình….-cười lạnh-vậy hắn sẽ phản ứng thế nào nếu biết búp b