Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210292
Bình chọn: 9.5.00/10/1029 lượt.
nghĩ ngợi, anh im lặng một lát rồi sau dố lại nắm tay cô và cười như để cho tất cả mọi người nhìn thấy. “Nếu cô phối hợp tốt thì tôi chẳng có lý do nào tự chặt đứt đường lui của mình, đúng không?” Nói xong, anh lập tức áp lên môi cô một nụ hôn, khiến cô không kịp phản ứng. Đôi môi bám riết ấy dường như thiếu vị ngọt ngào, nhưng anh đã hôn co rất lâu, rất lâu.Cảm giac ấm áp và mềm mại khiến Lương Duyệt cảm thấy như nghẹt thở, đúng là nghẹt thở chứ không phải là ngất ngây. Cô bỗng nhớ đến những lời mà cô và Chung Lỗi nói đùa với nhau ngày ấy.Lúc đó, cô vừa mới biết chuyện Chung Lỗi đã từng có một người bạn gái, họ yêu nhau suốt năm năm, tuy đã chia tay nhưng anh vẫn để hình ảnh cô gái ấy trong lòng. Vì vậy, cô đã giận dỗi và nói: “Chẳng công bằng chút nào, em cũng sẽ đi tìm một người con trai khác, em cũng muốn thử xem cảm giác khi hôn và sống chung với người khác là thế nào”.Những lời không chút kiêng dè của cô đã khiến cho Chung Lỗi rất tức giân, anh nói với vẻ mặt khó coi: “Em mà dám làm như vậy thì anh sẽ xử lý em”.Cô mặc kê, vấn tiếp tục nói với một vẻ rất ngốc nghếch: “Có gì mà không dám, vì sao em phải dùng hàng second hand chứ, em cũng sẽ đi thực hành rồi quay trở về, như thế mới không phải thiệt thòi”.Thế là buổi tối hôm ấy cô bị anh cho một bài học, anh vừa hôn vừa áp sát vào cô đang thở hổn hển ở phía dưới. “Cả đời này em chỉ được biết đến một mình anh thôi, nhất định không được biết đến người khác.”____ (175)Từng lần, từng lần một. Từng tiếng, từng tiếng một.Mãi cho đến khi đã dùng hết sức lực của mình, anh mới hít hà mùi hương trên cơ thể cô, nói: “Ngốc, sau này anh cũng chỉ có mình em, anh sẽ không yêu ai nữa cả.”Những chuyện ấy bỗng nhiên trở về trong tâm trí Lương Duyệt, khiến cô đang hưởng ứng nụ hôn nồng ấm với Trịnh Hy Tắc thì bỗng dừng lại và nghĩ miên man.Cô rời môi mình khỏi môi Trịnh Hy Tắc, rồi chăm chú nhìn vào mặt anh.Ánh mắt cô nhìn xoáy vào Trịnh Hy Tắc.Anh không phải là người ấy.Lấy lại sự bình tĩnh sau cơn đau quặn thắt trong lòng, cô cụp mặt xuống, nói với vẻ lạnh tanh: “Thời gian không còn nhiều nữa, vả lại làm thế này sẽ nhoè hết phấn trang điểm trên mặt mất”.Ánh mắt như nhìn thấu tâm can của người khác của anh khiến Lương Duyệt giật mình. Cô cố gắng tránh ánh mắt ấy và nghe thấy anh nói: “Đúng là nhòe hết rồi,nhưng như thế này sẽ giống cô dâu bình thường hơn”.Trước mắt cô toàn là thợ ảnh chuyên nghiệp, những ánh đèn chuyên nghiệp. Tất cả đều là những thứ cô từng thấy trong mơ. Cô từng cho rằng, cả đời mình, chỉ cần có thể chụp một loạt ảnh với giá năm nghìn tệ trong studio thì coi như giấc mơ đã trở thành hiện thực rồi. Nhưng những thứ trước mắt cô bây giờ chẳng khác gì bong bóng xà phòng, đẹp đấy, nhưng cũng rất dễ tan vỡ.Anh đề nghị đi hưởng tuần trăng mật ở Paris hoặc đi đảo Bali, nhưng đều bị cô từ chối với lý do không đủ thời gian. Những thứ không thuộc về mình, càng đắt giá thì càng dễ mất, nếu đã không thể làm một người coi tiền bạc là phù du, thì ít nhất cô cũng có thể nói “không” với những thứ không phải của mình.Tất cả những thứ này thuộc về Trịnh phu nhân, chứ không thuộc về Lương Duyệt.Nhưng Trịnh Hy Tắc thì lại có thể biến những bình thường nhất trở thành xa xỉ nhất. Ví dụ như biến Quang Mẫn Uyển thành một nơi chụp ảnh, ví dụ như mời các chuyên gia trang điểm đến tận nhà, hơn nữa lại còn mua rất nhiều áo cưới và khăn voan để cô lựa chọn.Cô đã đứng ở Quang Mẫn Uyển trong giấc mơ của cô trước đây, và chụp ảnh cùng một người đàn ông khác, mặc cho người chụp ảnh dùng mọi biện pháp để pha trò, cô vẫn không sao nở được nụ cười.Cuối cùng, Trịnh Hy Tắc ôm chặt ngang lưng cô, chiếc áo sơ mi anh mặc tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng, anh nói: “Nếu cô vẫn muốn giữ khuôn mặt âu sầu này để đi ngủ, tôi cũng không có ý kiến gì, nhưng nếu không ngủ được thì rất có thể tôi sẽ vi phạm giao ước đấy, dù sao tôi cũng không phải người chịu thiệt”.Hôm ấy, trong xê ri ảnh đầu tiên, Lương Duyệt với bộ áo cưới tỏ ra không lấy gì làm vui vẻ, đôi môi mím lại của cô taọ ra vẻ xa cách. Nhưng mấy xê ri ảnh sau đó thì cô đã cười với một nụ cười rạng rỡ.____ (176)Trông cô thật xứng đôi với người chồng chững chạc đứng bên.Đó là câu nói đầu tiên của tất cả những ai đã xem qua tập ảnh cưới của họ.Cũng chính vì vậy, Lương Duyệt mới phải tìm một góc khuất để khóc.Không ai nhìn thấy điệu bộ thảm hại của cô lúc ấy. Chỉ có một bóng người lặng lẽ cùng chung lỗi đau với cô.Đó là chuyện của tháng Sáu năm 2005, chỉ nửa năm sau Chung Lỗi quay về. Vốn dĩ người đứng bên cạnh cô phải là anh.Trước đó Lương Duyệt không chút để tâm đến các chi tiết của đám cưới, tất cả đều do thư ký của Trịnh Hy Tắc gửi fax đến cho cô. Cô xem, sửa chữa rồi gửi lại, thế là xong. Tất cả chỉ có thế.Phương Nhược Nhã đến tìm Lương Duyệt để cùng đi ăn, nhưng vì quên sạc pin điện thoại nên đành phải lấy máy của cô ra để gọi. Khi nhìn thấy bản fax trong túi của Lương Duyệt, Phương Nhược Nhã bèn lôi ra đọc rồi lập tức cau mày: “Cậu bị tâm thần a? Đám cưới của mình mà chẳng thèm để mắt đến một chút, sao lại phải gửi fax? Bây giờ mắc bệnh trán
