Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210233
Bình chọn: 10.00/10/1023 lượt.
bàn trang điểm rất lớn trong tư thế nghiêm chỉnh, nét mặt bình thản, không chút vui mừng, không chút buồn đau. Chỉ là để chụp một bức ảnh thực sự.
Phương Nhược Nhã giơ máy ảnh lên mấy lần rồi lại đặt xuống, một hồi lâu sau mới nhấn vào nút chụp.
Lẽ ra cái người đứng ở phía sau chiếc máy ảnh kia phải là anh ấy. Trong khoảng khắc ánh đèn lướt qua, dường như Lương Duyệt đã nhìn thấy ảo giác, cô cứ ngỡ anh đã học xong và quay trở về, nhưng rồi trong nháy mắt, tất cả mọi thứ lại trở về với thực tại. Cô nghĩ đến người vẫn đang ở bên kia bờ đại dương, ngày hôm nay, chắc hẳn anh ấy cũng vẫn đang tất bật với công việc.Sự bận rộn của anh ấy bây giờ đã không còn liên quan đến cô, hạnh phúc của cô cũng đã ở rất xa anh ấy. Dù chỉ là ảo giác trong giây lát nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy thật hạnh phúc.____ (180)
“Những bộ váy cưới kia trông thật đẹp, cô ngốc nhà tôi là một mỹ nhân, khi nào khoác lên mình chiếc áo cưới, nhất định cô ấy sẽ càng xinh đẹp hơn.”
Đó là những lời anh nói với cô khi nhìn thấy những đôi vợ chồng mới cưới chụp hình trước nhà thờ. Nụ cười của anh rạng ngời và chân thành, như thể những lời anh nói đều là những định luật toán học không thể nào thay đổi được.
Khi nói câu ấy, anh đã không lường trước được tương lai.
Tương lai, cô đã không mặc áo cưới vì anh.
Chỉ khi thấm thía nỗi đau khổ vì mất mát, người ta mới thấy được cái gì là quí giá. Những năm tháng đằng đẵng sau này, cô phải hạ quyết tâm lắm mới có thể quên đi được, nhưng chỉ một chi tiết rất nhỏ ấy lại làm cho cô nhớ đến quá khứ.
Hôn nhân không phải là cái gì vĩnh cửu, tính đi tính lại cũng chỉ có năm mươi năm. Nhưng ký ức thì theo ta suốt cuộc đời. Và nếu có phúc thì còn có thể gặp lại người ấy ở kiếp sau, nếu như kiếp sau người ấy vẫn còn chờ đợi cô…
Bỗng nhiên, Lương Duyệt mỉm cười trong hai hàng nước mắt. Cô nói với Phương Nhược Nhã bằng một giọng nhẹ nhõm: “Hãy giữ lấy nhé, đó là kỷ niệm trước khi cưới của mình. Ngày mai mình sẽ trở thành người có chồng rồi”.
Phương Nhược Nhã bước tới, vỗ mạnh vào lưng cô.
Đời người là như thế. Nên đi về bên trái hay đi về bên phải, chúng ta không thể nào quyết định được, chúng ta cứ do dự trước những cảnh tượng đẹp như hoa như ngọc, để rồi cuối cùng vẫn phải đối diện với sự lựa chọn.
Những ngã tư cuộc đời luôn khiến người ta đau khổ, vì thế chi bằng cứ nhắm mắt lại và học cách chấp nhận.
Nếu đã lựa chọn đi về bên trái, thì gặp phải những chông gai, chúng ta hãy mỉm cười và nói rằng, con đường bên kia chắc cũng khó đi như vậy; nếu đi về bên phải, gặp những giấc mơ đẹp đẽ, chung ta cũng hãy mỉm cười mà nói rằng, con đường bên kia chắc cũng huy hoàng như vậy.
Như thế thì thật tốt.
Khi Trịnh Hy Tắc bước vào cũng là lúc Lương Duyệt và Phương Nhược Nhã đang ôm nhau. Anh đứng bên cửa, cười và nói với vẻ bình thản: “Không lẽ tôi tồi tệ đến nỗi hai chị em có cảm giác như những nạn nhân bị cướp đem đi?”
Lương Duỵêt quay đầu lại. Trông anh có một vẻ khác ngày thường, dưới ánh sáng ấm áp, đôi mắt anh toát ra điều gì đó rất lạ. Thấy Lương Duyệt và Phương Nhược Nhã vẫn đứng yên, anh mỉm cười, chìa tay ra và nói: “Bên ngoài mọi người đều đã đến đông đủ rồi, chúng ta nên đi ra thôi”. Bộ com lê màu đen khiến anh mang vẻ lịch lãm và trầm tĩnh, đôi lông mày rậm và ánh mắt chứa đựng sự kiên định, khiến người ta nhìn vào mà cảm thấy yên lòng. Chỉ một từ “chúng ta” của anh thôi, cũng đã nhắc cho Lương Duyệt nhớ đến nghĩa vụ của mình. Đứng trước anh, cô không thể quay đầu được nữa. Phương Nhược Nhã bèn buông tay ra. Lương Duyệt đặt tay lên khủyu tay của Trịnh Hy Tắc, trông họ vừa đẹp đôi, vừa rất nghiêm trang.____ (181)
Trong khoảnh khắc bước ra ngưỡng cửa, Lương Duỵêt bỗng quay đầu lại, nhìn đăm đăm vào Phương Nhược Nhã rồi lại quay đầu bước đi một cách dứt khoát.
Không ai biết, trông giây phút ấy, rốt cuộc cô đã nghĩ gì.
Cánh tay của người bên cạnh khiến cho trái tim của cô trở nên hoang mang, cô không thể nào tìm được cảm giác vui sướng và hạnh phúc mà lẽ ra một cô dâu phải có, chính vì vậy mà cô phản ứng rất chậm chạp trước những lời chúc mừng của mọi người, thậm chí có thể nói là trông cô ngờ nghệch.
Trịnh Hy Tắc vẫn mỉm cười bình thản và nhắc khéo Lương Duyệt khi tới trước mặt từng người. Cứ như thế, hai người để lại cho tất cả khách mời ấn tượng về một cặp uyên ương kết hôn dựa trên một tình cảm sâu sắc. Mặc dù, đó là những lời hoa mỹ, còn nó có thật hay không, chẳng ai có thể biết.
Sau khi đi chào hỏi khách khứa hết một vòng, Lương Duyệt trở về phòng thay đồ, cô phải đổi kiểu tóc cho hợp với bộ váy mới. Phương Nhược Nhã vẫn đứng bất động ở chỗ cũ. Hôm nay Hàn Ly không tới dự nên cô mới chịu ở yên như vậy, nếu không thì cô đã quay người bỏ đi rồi. Tuy không tới dự nhưng Hàn Ly đã sớm gửi quà chúc mừng từ trước. Anh vốn là người rộng rãi hòa phóng, món quà được gửi cho Lương Duyệt là một chiếc thẻ với số tiền trong tài khoản khiến cô phải băn khoăn, không biết mạng lưới quan hệ của Trung Thiên rốt cuộc đáng giá bao nhiêu đây.
Khi cánh cửa bật mở một lần nữa thì một người phụ nữ thoạt nhìn rất thảm