Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210122
Bình chọn: 9.5.00/10/1012 lượt.
hại bỗng xuất hiện trước mắt Lương Duyệt. Cô ta mặc một chiếc váy lụa dài màu hồng nhạt, khuôn mặt với nước da trắng tạo cho người ta ấn tượng về một vẻ đẹp thuần khiết và trong sáng. Nếu như để cô ta đi ra chỗ các bàn tiệc thì nhất định sẽ có người tưởng rằng cô dâu vừa mới thay áo cưới xong, đang chuẩn bị ra rót rượu (vậy thì sao lại trông thảm hại nhỉ ???)
Đáng tiếc, người đó không phải là cô dâu.
Vừa bước vào, mắt cô ta đã đỏ hoe, khoảng nửa phút sau, cô ta mới nói bằng một giọng nói rất yếu ớt: “Chị Lương, tôi muốn gặp chị để nói chuyện”.
Phương Nhược Nhã nghe vậy, giật thót mình, vội bước tới túm lấy khuỷu tay cô gái ấy và kéo ra ngoài. Cô ta không hiểu chuyện gì xảy ra, thấy không thể nào chống cự lại trước bàn tay của Phương Nhược Nhã, bèn nài nỉ: “Chị bỏ tay ra đi, tôi đang có thai, nếu xảy ra chuyện gì với đứa bé trong bụng thì tôi không tha cho chị đâu”.
Lương Duyệt không muốn nghe và hiểu gì về chuyện ấy, cô không thông minh, nhưng cũng không ngốc. Một cô gái đòi gặp để nói chuyện riêng với cô rồi lại cho biết mình đang mang thai, điều đó đã nói lên tất cả.____ (182)
Tiếng khóc lóc của cô gái kia khiến cho Lương Duyệt cảm thấy mệt mỏi, nhưng thái độ của Phương Nhược Nhã thì lại chứng tỏ cô ấy đã sớm biết rõ mọi chuyện.
Nhìn cảnh hai người cứ giằng co nhau mãi, Lương Duyệt thực sự không muốn ngăn cản làm gì. Cô quay lại bảo chuyên gia trang điểm đang đứng ngây như trời trồng tiếp tục trang điểm lại cho cô.
Địch lùi thì ta tiến, nhưng nếu địch tiến thì sao đây?
Nhìn Lương Duyệt vẫn ngồi một cách bình thản, lòng tự trọng của cô gái kia bị tổn thương, cô ta gào lên: “Nếu không có chị thì thế gian nay sẽ có thêm một sinh mệnh bé nhỏ!” Lương Duyệt quay lại, cô mỉm cười lạnh lung bằng đôi môi đã được tô lại cho phù hợp với bộ lễ phục màu đỏ: “Chuyện đó, chẳng liên quan gì đến tôi”.
Lần đầu tiên trong đời, Lương Duyệt đã nói một câu bỉ ổi như vậy, điều đó nói lên rằng cô đã đứng bên bờ vực của sự sụp đổ. Nhưng câu nói ấy lại khiến cho cô gái kia nhận thấy rất rõ ràng rằng mình đã bị sỉ nhục, thậm chí là bị chà đạp.
Thế là cô ta vùng ra khỏi bàn tay kìm giữ của Phương Nhược Nhã và nhảy dựng lên. “Tất nhiên là liên quan đến chị. Người ngồi đây hôm nay lẽ ra phải là tôi. Tôi và Trịnh Hy Tắc đã yêu nhau ba năm, tình cảm cũng rất sâu sắc, nếu không có chị xen vào thì tôi và đứa con trong bụng tôi đã có danh phận rồi.”
Lương Duyệt nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt dửng dưng, rồi quay người lại mỉm cười đáp: “Nếu thực sự đúng như lời cô nói, anh ấy và cô đã yêu nhau ba năm, thì vì sao anh ấy lại không cho cô thỏa mãn nỗi mong chờ là trở thành con dâu họ Trịnh? Không lẽ cô đã phạm phải một tội lỗi không thể tha thứ được?”. Rõ ràng đây chính là nỗi đau của cô ta, và cũng là một đòn giáng rất manh. Tuy cô ta vẫn có lớn tiếng để biện hộ cho mình, nhưng rõ ràng thái độ đã bớt điên cuồng hơn rất nhiều. Đột nhiên Lương Duyệt muốn trêu chọc cô ta một chút, cô cười nhạt và nói: “Vậy thì cô hãy đi tìm anh ấy đi. Khách đến dự hôm nay vẫn còn đông đủ, nến như cô có thể thuyết phục anh ấy chấp nhận lấy cô trước mặt tất cả mọi người, thì ngày mai tôi sẽ lập tức ly hôn với anh ấy để tác thành cho hai người. Như thế được rồi chứ?”. Ý tưởng này rõ ràng rất hay, chỉ có điều, trước khi chuyện xảy ra, cô đã biết mình nắm chắc phần thắng đựơc bao nhiêu.
Nhưng…
Cô gái kia bất ngờ ngã lan ra đất, sau lưng cô ta là Trịnh Hy Tắc.
“Trình Giai, cô đừng biến mình thành con rối nữa.” Trịnh Hy Tắc nói với cô ta, đồng thời chìa tay ra trước mặt Lương Duyệt.
Lương Duyệt đưa tay ra, vẻ mặt lạnh lung coi như chưa có chuyện gì, rồi mỉm cười và đi theo Trịnh Hy Tắc. Khi ngang qua chỗ Trình Giai, cô cúi người xuống.
Khuôn mặt đầm đìa nước măt, Trình Giai thực sự rất yếu đuối.
Trình Giai luống cuống, không dám ngẩng đầu lên nhìn cô, cứ thút thít khóc, miệng còn nhắc đi nhắc lại mấy câu ban đầu. Nào là toàn bộ tuổi thanh xuân và tình yêu của cô ta đều đã dâng hiến cho Trịnh Hy Tắc, nào là anh ta đã vì lợi ích bản thân mà vứt bỏ người yêu và cả đứa con trong bụng, những kẻ bạc tình bạc nghĩa như vậy đều không phải là con người. Rồi cô ta nguyền rủa Lương Duyệt, kẻ đã cướp đi tình yêu của cô ta, sớm muộn gì cũng sẽ gặp phải quả bao.____ (183)
Lương Duyệt im lặng rồi bỗng cất tiếng cười. Nhìn người phụ nữ ở phía dưới, cô lạnh lùng đáp: “Đáng tiếc là cô nói điều này muộn rồi. Tôi đã nhận quả báo từ trước, sau đó mới giành lấy tình yêu của cô”.
Cô gái với nụ cười trên môi đang ở sát bên cô ta, khuôn mặt được trang điểm kỹ càng và xinh đẹp khiến cho người khác không thể rời mắt đi được. Ánh mắt kiên định, thái độ bình tĩnh, tất cả hòa quyện vào nhau khién cho Trình Giai gục ngã hoàn toàn.
Có những khi, chưa bị roi quất, người ta đã thấy đau.
Trình Giai ngây người, dù cố gắng giữ cho mình thật bình tĩnh, cô ta cũng không sao sánh nổi người đang đóng vai phu nhân của Chủ tịch Trịnh kia.
Cô ta đành sử dụng đến chiêu cuối cùng.
Nếu như đã không đựơc ngừơi thì ít nhất cũng phải được tiền. Chân lý là như vậy.
Cô ta liền hỏi dồn: “Vậy đứ
