XtGem Forum catalog
Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327510

Bình chọn: 7.00/10/751 lượt.

đẹp!”Nói đến bức ảnh đó, tôi không nói được lời nào.Hàn Trạc Thần lạnh lùng đáp trả: “Ở đâu ra mà lắm lời như vậy!”Hắn nhìn Hàn Trạc Thần một cái, không nói gì nữa.Tôi có thể hiểu được thái độ của An Dĩ Phong đối với tôi, trong mắt hắn tôi là loại phụ nữ xấu xa, vì báo thù mà không từ thủ đoạn nào. Nếu tôi là người ngoài cuộc, tôi cũng nhận thấy… “Loại đàn bà này chơi đủ rồi thì bán cho hộp đêm.” Có lẽ chỉ có Hàn Trạc Thần lúc nào cũng coi tôi như bảo bối, sủng ái, yêu thương tôi.Hàn Trạc Thần im lặng một lúc, sắc mặt vẫn không thay đổi, cuối cùng mở miệng nói với An Dĩ Phong: “Ngày mai chú cho người đốt cháy tòa soạn tạp chí Giải trí cho anh.”“Mẹ kiếp! Em tưởng anh đàn ông đến mức nào…”“Đừng hại người.”“Anh yên tâm.”Tôi cũng cảm thấy tòa soạn đó đáng bị thiêu hủy, bịa đặt chuyện, thật chẳng có trách nhiệm gì!Hàn Trạc Thần ôm tôi vòng qua một tấm che khác. Tôi nhìn quang cảnh tứ phía, cứ tưởng tượng như ba người cùng tắm, nói nhỏ: “Thế này, không hay lắm!”“Dù sao nó cũng không nhìn thấy.”“Nhưng…” Hắn bỗng thả lỏng tay, người tôi bỗng chùng xuống, rơi vào dòng nước ấm nóng.“Á!” Tôi vùng vẫy ngồi dậy, buộc lại mái tóc ướt sũng, mím môi mím lợi chằm chằm nhìn hắn.Hắn ngồi xổm trước mặt tôi, khuôn mặt lộ đầy vẻ khoái chí, cười khanh khách. Kiểu vui sướng từ tận đáy lòng ấy không thể che giấu cũng không thể giả tạo.Hắn cởi quần áo, nhảy xuống, cởi bỏ áo sơ mi của tôi.“Kiểu lập dị ấy sao vẫn chưa thay đổi!”“Thiên Thiên, lúc này em mới cho anh cảm giác chân thực.” Hắn ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Anh thích em kêu to lên không chút kiêng nể, thể hiện rõ nỗi sợ hãi và vô vọng… Em biết không, lúc anh mới nhận nuôi em, em luôn gọi bố mẹ trong ác mộng. Em luôn nắm chặt lấy cánh tay anh khóc: “Con sợ lắm, đừng vứt bỏ con…”, nhưng khi tỉnh lại, em không nhắc lại một từ nào, cũng không để rơi một giọt lệ. Mỗi khi thấy em nhìn lên trần nhà ngây dại, anh không khỏi suy nghĩ: Cô bé bướng bỉnh như vậy rốt cuộc cần gì…”“Cái em cần anh đều cho em rồi!” Tôi sà vào lòng hắn trong dòng nước ấm, điều tôi cần là sự ấm cúng, an toàn và cảm giác được yêu chiều. Những thứ đó hắn đều cho tôi cả rồi.“Nếu em thực sự cần…”Tôi đưa ngón tay lên môi hắn, ngăn lời hắn định nói. “Thần, bây giờ em cần tình yêu của anh…”An Dĩ Phong khóc lóc vài tiếng, cắt đứt lời bộc bạch của tôi: “Hai người có thể để ý đến cảm nhận của người khác một chút được không? Những lời đường mật khiến em rợn cả tóc gáy đây này.”Hàn Trạc Thần ôm lấy tôi, nụ hôn lướt nhẹ trên vai tôi. “Cứ nói cho chú nghe đấy!”“Em biết cô bé ấy yêu anh, yêu anh hết mực rồi!” Sau đó, An Dĩ Phong lại cố thêm vào một câu: “Thật hết thuốc chữa!!!”Một lúc sau, An Dĩ Phong lại hỏi: “Đúng rồi, việc ra nước ngoài của anh làm đến đâu rồi?”“Xem ra không được, lý lịch của anh quá phức tạp, bên Australia không cho phép sang mà cả bên này cũng không cho anh xuất cảnh. Bố dượng đã giúp anh nghĩ nhiều cách, họ nói liên quan đến quá nhiều vụ án, đều trong thời gian điều tra, tuyệt đối không thể xuất cảnh.”Tôi hơi kinh ngạc: “Anh muốn ra nước ngoài?”“Đúng vậy, anh muốn đưa em đi tìm nơi nào đó ở Australia sống cuộc đời yên ả, xem ra không được rồi.”An Dĩ Phong bỗng nghĩ ra điều gì đó, vội lên tiếng: “Anh có thể thay đổi tên họ. Bên Thái Lan em có mấy người bạn đáng tin cậy, có lẽ có thể giúp anh làm hộ chiếu giả.”“Vượt biên thì dễ, chỉ e rằng cảnh sát không chịu để yên. Hơn nữa, tài sản của anh đâu phải nhỏ, chuyển một khoản tiền lớn như vậy, chắc chắn họ sẽ phát hiện ra.”“Đã nghĩ ra cách gì hay ho chưa?”“Không có cách gì.” Hắn thở dài. “Xem ra, trừ phi anh chết, nếu không cảnh sát không chịu để anh sống cuộc đời bình yên.”“Thế nào rồi cũng có cách!”“Thôi vậy!” Hàn Trạc Thần đưa cánh tay giữ chặt eo tôi, đôi mắt rực lửa nhìn tôi rồi dừng lại trên môi tôi. “Thực ra có đi Australia được hay không anh không quan tâm, có vợ yêu trong lòng, ở đâu cũng vậy thôi!”Nước như nhẹ nhàng vuốt ve làn da, những cánh hoa hồng xoay xoay theo dòng nước, tỏa mùi hương thơm dịu. Hắn nâng cằm tôi lên rồi nhẹ nhàng hôn tôi. Tôi cũng đáp lại, ôm vai hắn, để cơ thể đang nóng hơn cả dòng nước cọ xát với lồng ngực nhẵn bóng của hắn.Khi nụ hôn lên đến cao trào, hắn ngừng lại, giọng nói trầm ấm vang lên: “Phong! Chú chưa tắm xong à?”“Em chịu thôi! Hai người cứ từ từ mà thư giãn.”Nghe thấy tiếng đóng cửa, tôi lập tức sà vào lòng hắn, cuồng nhiệt hôn hắn. Hai cánh tay hắn nâng tôi lên, đôi môi hắn chuyển đến ngực tôi. Toàn thân tôi như tê đi, từ từ ngồi xuống. Cơ thể bập bềnh theo dòng nước, đâm dạt những cánh hoa trải đầy dòng nước ấm nóng. Cũng xua đi khói mù nhiều năm trong lòng tôi.Tối đó hắn đưa tôi về nhà, mọi thứ đều như trong ký ức của tôi, mặt sàn sáng loáng, sofa da màu trắng sữa, cả bàn trà pha lê bày gạt tàn thuốc nhưng cảm giác lại khác. Khi ngón tay tôi lướt qua từng món đồ, những kỷ niệm dù là nhỏ nhất lại hiện về.Tôi nhớ hôm sinh nhật lần thứ mười tám, hắn ngồi trên sofa mà đau lòng, nhớ cái tát dành cho hắn, câu nói của An Dĩ Phong: “Không đau? Đau chết đi ấy chứ…” Tôi cũng nhớ Cảnh đứng ở đây, khi anh ấy cười nói: “Mai