Pair of Vintage Old School Fru
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Tác giả: ZuzuLinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328712

Bình chọn: 8.5.00/10/871 lượt.

ghé vào một nơi nào đó. Hắn thích nhìn thấy cách con bé ăn cơm mà không được ăn bằng thìa hay đũa. Nó phải bốc từng nắm lên miệng, có canh chan thì cũng chỉ uống được nước, mà không ăn thì đói lắm, lấy sức đâu ra dọn dẹp nhà. Trông nó thật tội nghiệp, nhưng không có chỗ cho nhân tính ở con người tàn bạo kia.

Lại một đêm Moon ngủ không yên, chỗ trống để ngủ chật hẹp quá, nó co gối thu lu nằm nhắm nghiền mắt. Trời mùa hạ nóng, ở đây làm gì có cái quạt nào, đồ đạc thì xếp ngổn ngang rồi nó ngủ say lúc nào không biết. Đến sáng, lại một chu trình được cài đặt sẵn, nó như con rô bô sống qua ngày, mà đã là rô bô thì đâu có quyền được đặt câu hỏi.

Nhưng hôm nay khác, con bé thức dậy với cái bụng trống rỗng, cơn đói quằn quại không thể ngủ yên, mắt hoa lên, nhưng nó biết nhõng nhẽo với ai đây? Moon mở cửa phòng, cánh cửa gỗ đã lâu được sơn lại qua loa, bản lề có chút han gỉ của thời gian, chắc chỉ có nơi đây mang khái niệm hoài cổ, vì trong cả khu DEVILS này hầu hết đều thường xuyên được tu sửa. Con bé rầu rĩ kéo cánh cửa nặng nề, luyn từ vệt dầu loang vào áo, lem nhem, đột nhiên một túi nước tối màu đổ vào đầu, lan tràn. Đó là thứ gì nhỉ? Sền sệt giống máu, cũng cái màu đỏ thẫm, cả lít nước đổ vào đầu bé con. Nó sợ thứ dung dịch này, từng phân tử bám chặt vào mái tóc, kết dính, rồi lại tràn xuống khuôn mặt, đôi hàng mi, từ từ lướt qua sống mũi, tràn xuống cổ, bờ vai nhỏ bé và ướt đẫm cái áo của nó. Một vài giọt đã rỉ tới đôi chân gầy guộc. Ai đó đã từng che chở cho nó khỏi những vết nhơ, nhưng lại một ai đó rót đầy những tội lỗi lên đầu nó.

Moon khóc, gào lên rất to, nó còn quá trẻ con, ngây thơ, ở tuổi này những đứa trẻ khác phải hồn nhiên, vui vẻ lắm chứ, tại sao nó không thể như thế? Tâm hồn non nớt đã bị thiêu rụi, mỗi trang sách cuộc đời bị phủ lem bởi những nỗi đau, tìm đâu ột bờ vai, một cái ôm, một nơi nương tựa. Nó đã từng có những thứ ấy, nhưng chúng quá mỏng manh, những nụ hôn từ mẹ, hơi ấm cũng từ mẹ,…tất cả đã bị con người đó lấy đi… Nước mắt hòa lẫn trong từng giọt màu đỏ, sự tinh khiết của làn nước màu trắng chẳng thể trôi đi thứ màu man rợ kia, chăng, chỉ hòa thêm vào chất đỏ. Con bé ngã nhào xuống, nó vẫn tiếp tục khóc, khuôn mặt đã vấy đầy những giọt máu, con tim như bị luộc chín. Nó kinh sợ cái nơi này, đôi tay nắm chặt, cố bấu víu vào nhau. Nó gào thảm thiết lắm, chẳng thể nghe được gào cái gì, không thành lời, vì nó biết chẳng có ai lắng nghe và giúp nó vượt qua… Hắn thích nhìn con bé như thế, một con bé chưa tròn 6 tuổi, hắn muốn đo sự chịu đựng của một con người ra sao.

-Câm ngay! Nhóc con, mẹ mày làm mày ra thế này đấy! – Arrow lại gần con bé, tay vẫn trong túi quần, nhìn đứa bé thảm thương cho hắn cảm giác thích thú lạ thường.

Nhưng con bé thật ngốc, nó không nín được, thì cũng đúng, trẻ con khóc mà có người đến bên thì càng thét to hơn để người ta biết mà chiều chuộng, nhưng với hắn thì không. Con bé khóc ngày một to hơn, trông nó lem luốc, bẩn thỉu,… Arrow dùng mũi giầy cọ vào má con bé, ghì xuống mép sàn cũng bằng chính cái giầy đấy.

-Mày khóc nữa xem. – Hắn mạnh chân ghì sát đầu nó như một con vật hết giá trị, vô tình hắn phá lên cười.

-.

-Mày mà còn khóc nữa thì lần sau là máu thật đấy! – Hắn đe dọa.

Rồi con bé im bặt, không khóc nữa. Nó nhận ra thứ máu này không chút mùi vị, có lẽ chỉ là phẩm màu và các chất hóa học khác. Arrow bỏ mũi giầy ra, vết bẩn đã in vào đế, hắn di di mũi giầy để gột, hắn đi cùng nụ cười nửa miệng trên môi. Còn lại một mình con bé, thu lu vào mép cửa và nấc, nỗi sợ hãi mà không được khóc, nước mắt chảy ngược trong tim, mỗi giọt như một mũi tên được mài kĩ lưỡng đâm thủng ruột gan, rồi nó thiếp đi trong cơn đói.

-Dậy! – Arrow quay trở lại. Nó đang nằm ngủ co do mặc kệ thứ nước đã khô từ lúc nào, bám vào da tróc vẩy. Hắn lại dùng mũi giầy, lần này thì đá nhẹ vào đỉnh đầu con bé, vẫn là cái cách cộc cằn thiếu tôn trọng người khác như thể quay ngược thời gian trở về quá khứ xa xưa, khi xã hội chỉ có hai tầng giai cấp: chủ nô và nô lệ. Con bé bị coi rẻ là một món đồ, hắn tha hồ mà dùng chân giẫm đạp lên danh dự của nó, hành động quá đỗi tàn bạo, con bé cũng là người, nó cũng biết nhận thức và suy nghĩ chứ đâu quá đáng so bì với chú chó bị chủ nhân dùng chân ra lệnh.

Tựa hồ như đang gặp cơn ác mộng, rồi lại thêm một cơn ác mộng khác còn kinh khủng hơn, con bé mở mắt tỉnh dậy, chân và tay dính vào lớp sàn, phải chịu đau một chút nó mới có thể đứng lên. Gỉ từ đôi mắt kết hai hàng mi lại, lấy tay dụi mắt qua loa nó bước theo “ông chủ”.

Hắn dẫn con bé vào nhà vệ sinh rồi chờ đợi nó bước ra với bộ quần áo chỉnh tề. Con bé không hiểu lắm, như thể trước khi nói lời vĩnh biệt, người ta thường vỗ béo và giữ cho con vật được sạch sẽ.

-Cho anh đấy! – Arrow cẩn trọng nhìn người đối diện. Một cậu nhóc với mái tóc hớt gọn gàng, khuôn mặt thông minh rạng ngời và đôi mắt lạnh. Cậu ta khoanh tay và nhìn xuống con bé. Moon sợ sệt đâu dám nhìn thẳng lên ánh mắt kia. Đó có thể là ai nhỉ, người khiến ông chủ của nó phải khiêm nhường?

Arrow nhìn theo bóng hai con người