tục nhìn thoáng qua đôi nam nữ tình cảm phía bên kia, không khỏi thở dài một hơi, cái này thật là không biết phải làm sao, có điều, đôi khi hắn nghĩ, cái này chính là do Duệ Húc tự làm tự chịu, không thể không nói, người này là kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn trong công việc, lãnh khốc với người khác, mà đối với chính mình lại càng ác độc.
Khi người chủ trì buổi đấu thầu đi lên, Duệ Húc vẫn còn nhắm mắt dưỡng thần, tất cả đều nằm trong bàn tay hắn.
“Buổi đấu thầu bắt đầu…” Giọng nói người chủ trì vang lên.
Gương mặt Vệ Thần tự tin nở nụ cười, bọn họ đã chuẩn bị thật tốt, cho nên, mảnh đất này nhất định bọn họ sẽ có được.
Lúc này, Duệ Húc mở mắt ra, sau đó giơ tấm thẻ trong tay lên, cả người Vệ Thần cứng lại, hắn dùng lực kéo tay Duệ Húc, “Húc, anh điên rồi sao?” Cái này không đúng với những gì trong kế hoạch.
Duệ Húc vẫn lạnh lùng như vậy, con số kia giống như một cây kim, đâm mạnh vào lòng hắn, còn có hình ảnh của một đôi nam nữ thật tình cảm, đủ để sự u ám bao trúm lấy hắn.
Điều này khiến cho mọi người đều giật mình, tất cả mọi người đều nghĩ tập đoàn Húc Nhật sẽ thắng, thật không ngờ, Duệ Húc lại thua, thua một cách thê thảm, người thắng không phải hắn mà là tổng tài mới của tập đoàn Ôn Thị, mảnh đất giá trị kia, có thể khiến cho tài sản của Ôn Thị tăng vọt lên.
Không ít người tiến lên chúc mừng, vì sự phát triển của tập đoàn Ôn Thị trong tương lai mà muốn làm thân. Cái tên Ôn Vũ Nhiên này lại có thể bắt đầu thắng Lê Duệ Húc.
“Húc, anh làm sao vậy?” Vệ Thần vội vàng đi theo, bọn họ vẫn có thể ngăn chặn Ôn Thị, như thế nào đột nhiên lại thay đổi chủ ý. cứ như vậy mất công sức để dâng miếng thịt ngon cho Ôn Vũ Nhiên.
Lê Duệ Khúc khẽ nhíu mày, lãnh đạm đút tay vào túi áo, cuộc chơi này hắn nhất định phải thắng cuối cùng lại trở thành kẻ thua.
Hắn bước thật nhanh, Vệ Thần dừng bước, nhìn đôi nam nữ phía sau, thật sự là đẹp mắt, ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên, dường như đã hiểu tất cả.
Húc, như vậy thực sự đáng sao?
Kẻ thù lợi hại nhất của đàn ông là phụ nữ.
Kẻ cướp lợi hại nhất của đàn ông là phụ nữ.
Một người đàn ông mạnh mẽ cỡ nào khi gặp người phụ nữ anh ta yêu đều trở nên mềm yếu.
Vệ Thần vội vàng chạy theo, không có nói gì nữa, hắn cảm thấy thân thể Duệ Húc đang không ngừng run lên, cho dù ánh mắt trời vẫn đang chiếu rọi, lưng hắn, bờ vai hắn, tay hắn, thậm chí cả người đều đang run lên.
“Thần, xin lỗi…” Giọng nói lãnh lẽo truyền tới, nhiều hay ít, có nghe thấy từ xin lỗi.
Mảnh đất này, bọn họ đã ngắm từ lâu rồi, nhất là Vệ Thần, tâm huyết của hắn đặt vào tuyệt đối không ít hơn Duệ Húc.
Vệ Thần đặt tay lên bờ vai Duệ Húc, thờ dài một hơ, “Người cần nhận câu xin lỗi, không phải tôi mà là anh, không nên quên, tập đoàn Húc Nhật là của anh, không phải của tôi.” Bàn tay đặt trên bả vai dùng sức nắm chặt, hắn… Thật xin lỗi chính mình.
Duệ Húc không nói thêm gì, ánh mắt màu trà càng ngày càng sâu xa.
Đây là hàng triệu doanh nghiệp, nhưng nếu hỏi hắn có hối hận? Vẫn là câu nói kia, chuyện mà Lê Duệ Húc hắn làm, cho tới bây giờ đều không hối hận, nhưng trong mắt hắn vẫn có nỗi buồn, thực tế thật quá khó.
Duệ Húc quay lại công ty, ngày hôm nay là ngày đầu tiên hắn thất bại, hắn càng trầm mặc, sắc mặt lạnh như băng, người khác nhìn đều cảm thấy đáng sợ, ngay tới vị phó tổng vẫn dễ nói chuyện, lúc này cũng chỉ biết cười khổ.
Không ai dám dây vào hai người kia, tập đoàn Húc Nhật, bắt đầu từ hôm nay có lẽ đã biến thành cơn bão lớn, trung tâm cơn bão là tầng bốn năm của tòa nhà.
Sắc trời tối dần, Lê Duệ Húc bước ra khỏi công ty, toàn thân tỏa ra khí lạnh, hắn đút tay vào túi áo, đôi mắt lạnh lẽo vô tình, lộ ra vẻ thâm trầm.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 50
Từng cơn gió thổi bung sợi tóc trước trán hắn, hắn mím môi, bước thẳng về phía trước.
Ngồi ở trong xe, hắn không có lái xe, châm một điếu thuốc lá. Bắt đầu hút thuốc, dường như đã rất lâu hắn không như vậy, khóe mắt nheo lại hiện lên tia rét lạnh, còn lạnh hơn cả gió đông.
Tô Lạc ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ trên tường, một bàn đồ ăn đã nguội lạnh, hắn vẫn chưa về, cô bưng thức ăn đi vào phòng bếp hâm nóng, mỗi lần đi ra đều nhìn về phía cửa, không biết bây giờ hắn đang làm cái gì, cô đi tới cầm chiếc điện thoại lên, cuối cùng vẫn buông xuống, cô chỉ biết mỗi số điện thoại ở văn phòng hắn, mà bây giờ đã tan sở, không có ai tăng ca trễ như vậy, cô lại không biết số điện thoại riêng của hắn.
Cô đi lên tầng, lại nhìn nhìn cánh cửa, cánh cửa vẫn đứng yên như cũ, một âm thanh nhỏ cũng không có, bể bơi phía bên ngoài cũng yên lặng không một gợn sóng.
Cô mở cửa phòng, đi vào, thấy căn phòng đã được mfnh dọn dẹp sạch sẽ, gối chăn được xếp chỉnh tề trên giường, có hai chiếc gối đầu , trong nhà tắm cũng nhiều đồ dùng hơn, trong tủ quần áo của hắn cũng có treo quần áo của cô, tuy là không nhiều, nhưng những thứ này đã đánh dấu đây là phòng của hai người.
Cô ngồi trên giường, ôm chiếc gối đầu vào trong lòng, nhớ tới người đàn ông luôn lạnh lùng kia mở miệng gọi một tiêng vợ, đôi môi hồng khẽ cong, trái tim như nở ra, thật ấm áp.
Chiếc đèn ngủ tỏa s