Polaroid
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211885

Bình chọn: 7.5.00/10/1188 lượt.

đột nhiên bước lên, đưa tay chạm vào má cô, “Em khóc, anh nhớ từ trước tới nay em chưa bao giờ khóc, em nói khóc chính là yếu đuối,” Duệ Húc đưa ngón tay chạm vào khóe mắt cô, tuy cô đã trang điểm kĩ càng lại, ánh mắt vẫn còn hồng hồng, vừa rồi cô đã khóc.

Là vì người đàn ông kia sao?

Hắn khẽ nheo mắt lại, nhìn thấy đôi mắt hồng hồng của cô, hắn dường như thấy được ánh mắt của một chú thỏ đang khóc, trong khi người phụ nữ kia thường khóc, có khi sẽ khóc lén lút, nhiều nhất cũng chỉ có hắn cảm giác giống như một chú thỏ đang đưa mắt nhìn.

Rất nhanh, hắn liền quăng cái suy nghĩ dư thừa này đi, người của hắn, trong mắt hắn, chỉ có cô gái xinh đẹp trước mặt này.

“Húc, em cảm thấy hơi mệt một chút, cho dù em làm cái gì, hắn đều không nhìn thấy, em cứ nghĩ chỉ cần ra nước ngoài, hắn sẽ tốt với em hơn, sẽ quên đi người đàn bà kia, em cho rằng mình đã làm đúng, nhưng em phát hiện ra, chỉ cần hắn vừa nhìn thấy người đàn bà kia, trong mắt hắn đã không còn có em”.

“Húc, anh nói xem em còn có thể kiên trì được nữa không?” Trước mặt Duệ Húc, cho tới bây giờ cô đều không cần che dấu bản thân mình, bởi vì hắn hiểu cô, hắn luôn giúp cô, cô cũng biết, chỉ cần cô lên tiếng, hắn đều có thể làm tất cả cho cô.

“Anh đã nói rồi, cô ấy sẽ không thể phá hoại hạnh phúc của em, hiện tại người cô ấy yêu là anh,” Duê Húc nói, hắn thật muốn khẳng định cả thể xác và tinh thần của Tô Lạc đều thuộc về hắn, cô ấy sẽ không thể phá hoại hạnh phúc của cô, Trữ San muốn người đàn ông kia, rất nhanh người đó sẽ thuộc về cô.

“Húc, anh yêu cô ta sao?” Trữ San nghe những lời này, không rõ cảm giác trong tim là gì, có chút vui sướng, lại có chút chua chát, dường như có gì đó mắc tại cổ họng, hết sức khó chịu.

“Yêu?” Duệ Húc khẽ nhếch môi, ánh mắt màu trà sâu thẳm, hắn thâm hiểm nhìn qua người phụ nữ trước mặt, “Cho tới bây giờ anh chưa bao giờ nói anh sẽ yêu người khác, anh đã hứa với em, sẽ khiến cho hắn hết hi vọng với cô ấy, em nói xem, giữa anh và cô ấy có tình yêu sao?”

Làm sao Lê Duệ Húc có thể yêu, tình yêu của hắn, sớm đã không có.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 57

“Húc, cảm ơn anh,” trái tim Trữ San loạn nhịp, cô đưa tay ôm chặt eo Duệ Húc, cả người dính vào người hắn, ngoài ý muốn, cô có cảm giác có một luồng điện chạy từ người hắn sang người cô, cảm giác này cô chưa bao giờ có, đây không phải cảm giác của Vũ Nhiên mang lại cho cô.

Cô vẫn không rõ, đây là cái gì, cái này nói lên điều gì, cô chỉ biết, tất cả những gì người đàn ông làm đều là vì cô, thân là một người phụ nữ thích hư vinh, cảm giác cao cao tại thượng này khiến cô thấy tuyệt vời. Cảm giác này quá đẹp.

“Húc, nhất định anh không được yêu cô ta, được không? Cô ta không xứng.” Tề Trữ San ngẩng đầu lên, mỹ nhân đúng là mỹ nhân, ngay cả khi cô khóc, cũng thật đoan trang xinh đẹp.

“Uh…” Lê Duệ Húc gật đầu, trong ánh mắt màu trà chỉ có hình bóng của cô, cũng chỉ có một mình cô, hắn nắm chặt hai tay, cuối cùng vẫn không nhịn được, đưa tay ôm chặt lấy Trữ San.

Đúng vậy, hắn yêu cô, nhưng người cô yêu lại không phải hắn, cho nên hắn không thể miễn cưỡng, thầm nghĩ thành toàn cho cô, thầm nghĩ làm cho cô hạnh phúc, cho dù hắn phải có một cuộc kết hôn ngoài ý muốn.

Nhà vệ sinh vốn không phải nơi để nói chuyện, nhưng hiện tại Trữ San không hề muốn rời đi.

Ở trong ngực hắn, cô cảm thấy yên tâm, cảm giác này khiến cô lưu luyến không muốn rời xa.

Bọn họ ở nơi này thật lâu, hắn sẽ không có khả năng yêu người khác, thật sự không có khả năng.

Trữ San tựa mặt vào lồng ngực hắn, hiện tại cô đã quên mất người đàn ông mà cô phải nghĩ trăm phương ngàn kế để có được, cô không hề muốn rời khỏi lồng ngực ấm áp của Duệ Húc. Trong giây lát, cô như nhận ra điều gì, có phải cô đã sai ở đâu rồi.

Trong mắt cô hiện chút bối rối, gắt gao ôm chặt lấy hắn.

Bên ngoài, cảnh tưởng vẫn rất náo nhiệt. Mọi người nói, cười, vài đôi nam nữ đang khiêu vũ trên sàn nhảy, mỗi người đều thật xinh đẹp lộng lấy.

Tô Lạc cầm lấy một ly nước trái cây, uống một ngụm nhỏ, thỉnh thoảng cô lại nhìn về phía cửa, không biết khi nào hắn sẽ quay lại, cô đưa tay xoa nhẹ bả vai, cô cảm thấy hơi lạnh.

“Báo chí viết là thật sao?” Một giọng nói quen thuộc truyền tới, cô ngẩng đầu, ánh đèn sáng bị chặn lại.

“Báo chí viết là thật sao?” Ôn Vũ Nhiên cúi người xuống, mắt kính chặn lại ánh mắt của hắn, lần đầu tiên sự lãnh khốc lại xuất hiện trước mặt cô.

Tay Tô Lạc nắm chặt chiếc ly, nhìn sang chỗ khác.

“Tô Tử Lạc,” đây là lần đầu tiên, hắn gọi cả họ tên cô, không còn gọi cô là Lạc Lạc, cũng không còn sự ấm áp nữa, thời gian thật là đáng sợ, không có ai biết, có lẽ chẳng bao lâu nữa, bọn họ sẽ trở nên hoàn toàn xa lạ.

“Anh muốn tôi nói gì?” Cuối cùng Tô Lạc cũng nhìn hắn, trên mặt lộ rõ vẻ nụ cười ưu thương, “Em ngĩ anh muốn em nói gì? Nói em không kết hôn, đang đợi anh, nhưng em đã kết hôn rồi, đã phản bội anh.”

“Giữa chúng ta, còn có thể dùng từ phản bội để hình dung sao? Nếu có, vậy là ai phản bội ai?”

Vũ Nhiên nhíu chặt mày, Lạc Lạc đã thực sự thay đổi, không còn là cô gái ngoan hiền dịu, cô đã học được sự phản