Teya Salat
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212100

Bình chọn: 8.5.00/10/1210 lượt.

kháng, lại dùng phương thức này để nói chuyện với hắn, hắn biết là người đàn ông kia, nhất định là người đàn ông kia đã thay đổi cô.

“Lạc Lạc, anh đã nói, cách xa người đàn ông kia, hắn không phải là người tốt.” Lại là câu nói này, người tốt, người xấu, lấy cái gì đánh giá đây.

Tô Lạc nhìn nước trái cây sóng sánh trong chiếc ly, khẽ cười, “Tôi biết anh ấy không phải là người tốt, nhưng tôi chỉ cần biết anh ấy luôn đối tốt với tôi.”

Tính khí của người đàn ông kia thật là kém, nhưng không thể không nói, hắn đã cho cô rất nhiều thứ, rất nhiều.

Cho nên, Duệ Húc trong mắt cô, chính là một người tốt.

“Lạc Lạc, em có biết vì sao lúc trước anh phải rời xa em không?”Vũ Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sư tức giận của mình, khá lắm – Lê Duệ Húc, chẳng những hủy đi cuộc đời hắn, còn làm hỏng mất cuộc đời của Tô Lạc.

Tốt, tốt lắm, hai người đã kết hôn, như vậy bọn họ muốn gương vỡ lại lành, căn bản đã không còn cơ hội, cho dù Tề Trữ San muốn buông tay, Lê Duệ Húc sẽ sao, hắn sẽ đồng ý buông tay sao? Sự hận thù của hắn đối với Duệ Húc ngày càng sâu.

Ánh mắt Tô Lạc hướng xuống, một giọng nói nho nhỏ truyền tới, “Nguyên nhân là gì, đã không còn quan trọng nữa,” tất cả đều đã xảy ra, mọi thứ đều đã kết thúc, kết thúc chính là kết thúc, hiện tại Vũ Nhiên đã có vợ, cô đã có chồng, mọi thứ đã qua, còn có ý nghĩa gì đâu, bởi vì, vĩnh viễn bọn họ không thể quay lại quá khứ.

“Tô Tử Lạc, em có yêu hắn không?” Giọng nói Vũ Nhiên lạnh đi ít nhiều, nghe từ miệng Duệ Húc nói ra, hắn không tin, hôm nay tận mắt nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của Tô Lạc với người đàn ông kia, hắn tin, cô yêu người đàn ông kia đúng không, như vậy,…. Vũ Nhiên hắn ở đây, có phải hắn đã bị cô xếp vào trong quá khứ.

Tô Lạc khẽ chớp hàng lông mi dài, cô không trả lời câu hỏi của hắn, sự trầm mặc của cô chính là đáp án giành cho Vũ Nhiên.

Hắn có tư cách gì nữa đâu, người bỏ đi trước chính là hắn.

“Lạc Lạc…Nghe lời anh, rời khỏi hắn,” Đôt nhiên Vũ Nhiên đưa tay đặt lên bả vai cô, Tô Lạc có thể cảm nhận rõ hơi thở của hắn, dường như rất khó khắn, mà tay hắn dùng lực bóp chặt bả vai như muốn bóp nát xương cốt cô.

Tô Lạc khẽ kêu lên, cô phát hiện có rất nhiều người đang nhìn cô và Vũ Nhiên.

“Vũ Nhiên, anh buông tôi ra đi?” Cô có chút cầu xin hắn, cô thực sự không muốn tiếp tục như thế này, nếu người đó thấy được, có thể sẽ rất tức giận, hắn đã rất nhiều lần tức giận rồi.

“Lạc Lạc, cho dù em không chịu thừa nhận, là hắn, là hắn… Tất cả đều là hắn… Hắn…” Vũ Nhiên còn chưa nói hết, một tiếng hét giống như âm hồn từ phía sau truyền tới.

“Nhiên, anh đang làm gì vậy?”

Ngón tay Vũ Nhiên run rẩy buông xuống, hắn buông Tô Lạc ra, quay đầu lại, thấy Tề Trữ San đang đi tới, còn có Duệ Húc đi ngay sau lưng cô sắc mặt thâm trầm khác thường.

Đôi môi Tô Lạc khẽ mở, cũng không biết phải làm thế nào, vừa rồi, có phải hắn đã thấy được tất cả… Trái tim cô như bị nắm chặt, rất khó chịu, cô cắn chặt môi…. Cảm giác trước mặt có một bóng đen rơi xuống.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 58

“Cứ cắn như vậy sẽ rách môi mất.” ngón tay nhẹ nhàng đặt lên môi cô, hơi thở chứa mùi thuốc lá quen thuộc tỏa ra xung quanh cô, cô cảm thấy chua xót, có chút tủi thân, hắn đã đi đâu, sao bây giờ mới trở lại?

“Xin lỗi…” Cô có thật nhiều điều muốn nói, muốn hỏi, cuối cùng những gì cô có thể nói cũng chỉ có hai chữ kia.

Tình yêu giống như một canh bạc, ai yêu trước, người đó sẽ thua, dường như cô đã là kẻ thua rồi, cho nên mới cẩn thận, để ý như vậy.

Ôn Vũ Nhiên lặng lẽ nhìn Duệ Húc, Tề Trữ San đứng cạnh hắn có chút mất tự nhiên, cô kéo cánh tay Vũ Nhiên, “Nhiên, chúng ta qua bên kia đi, Triệu tổng đang ở đó, chúng ta có hợp đồng còn cần sự giúp đỡ của ông ta,” cô vẫn giống như một người vợ ngoan hiền, không chỉ trong cuộc sống vợ chồng còn ở tên ở phương diện công việc, cô là trợ thủ tốt nhất của hắn.

Ôn Vũ Nhiên không từ chối, hắn biết rõ hắn muốn giành lại tất cả, chỉ có cách khiến bản thân càng ngày càng mạnh hơn, Tề Trữ San lại là trợ thủ tốt nhất của hắn, từng bước chân trở nên cứng nhắc, hắn không thể quay đầu lại, lại nghe rõ được giọng nói của Tô Lạc. Một câu chồng ….

“Em muốn về,” Tô Lạc ngẩng đầu nhìn đôi mắt màu trà của Duệ Húc, giọng nói chút khó khăn, nghẹn ngào.

”Được, chúng ta đi về,” Duệ Húc đưa ngón tay trỏ chọc nhẹ mấy cái vào vào trán cô, hai mắt khẽ híp lại, vẻ mặt bình tĩnh vẫn không thể che dấu được vẻ không hài lòng.

“Vợ… Hôm nay em không gọi anh là chồng, thế nào, em ngượng sao?” Tay hắn chạm vào cằm cô, sau đó dùng sức nắm chặt, động tác có chút thô lỗ, đến nỗi làm đau cô, trong giọng nói của hắn, phảng phất sự ghen tuông, ánh mắt Tô Lạc mờ mịt nhìn hắn.

Khi một người đàn ông học được cách ghen và khi họ biết ghen vì một cô gái, họ đã bắt đầu yêu cô gái ấy, trong mắt Tô Lạc, chính là như vậy.

“Chồng…” Tuy cằm cô rất đau, nhưng Tô Lạc lại nở nụ cười, cười có chút ngượng, ánh mắt cô dịu dàng nhìn hắn, khiến sắc mắt của hắn trong nháy mắt mềm mại đi rất nhiều.

“Tốt lắm, chúng ta về thôi, anh biết em không thích những nơi như này,” hắn đứng lên.