, mọi thứ đã thay đổi, họ đã không còn là họ của ngày xưa.
Tô Lạc tới gần, sau đó ngồi xuống đối diện, lén lút đánh giá, một ly nước trái cây được đặt trước mặt cô.
“Cảm ơn,” câu nói này thật khách khí và xa cách, thật không nhìn ra họ đã từng là người yêu của nhau ba năm trời.
Thời gian thật là đáng sợ, bản thân còn chưa kịp thích ứng, nó đã mang tới cho bạn quá nhiều thứ.
Tô Lạc bưng ly nước lên lại không uống, cô muốn sự ấm áp của ly nước này giúp đôi tay lạnh giá của cô ấm hơn một chút.
“Lạc Lạc, em đã học được cách khách khí với anh?” Vũ Nhiên nhấp một ngụm cà phê, khóe môi khẽ cong lên, “Anh không biết do anh rời khỏi làm em thay đổi hay là Duệ Húc đã làm em thay đổi, em biết không? Em thay đổi rất nhiều.”
Hắn nói xong, đưa tay, muôn chạm vào má cô, cô vội quay mặt đi, mặc cho tay hắn dừng ở giữa không trung. Vũ Nhiên thu tay lại, nụ cười có chút đau khổ, quả nhiên cô đã thay đổi, hắn biết, hắn và cô không thể trở lại như ngày xưa nữa.
“Lạc Lạc, anh chưa bao giờ nói cho em biết, lý do anh phải rời xa em và cưới Trữ san,” Hắn lại nhấp một ngụm cà phê, chén cà phê này thật là đắng cay.
“Không có vấn đề gì, tất cả đều đã qua..” Tô Lạc cúi đầu, nắm chặt ly nước trong tay, mặc kệ nguyên nhân là gì, bây giờ hắn đã kết hôn, cô cũng vậy.
“Nhưng nó có liên quan tới anh…” Đột nhiên hắn đặt chén cà phê xuống, trong lời nói mang theo ý lạnh, sự ấm áp biến mất hoàn toàn.
“Tô Tử Lạc, em biết không? Người hại chúng ta phải chia tay rốt cuộc là ai?” Vũ Nhiên nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhức.” Tô Lạc, em vĩnh viễn không thể biết được, người bức chúng ta phải chia tay là ai?”
Mỗi lần hắn nói, đều khiến Tô Lạc sợ hãi, cô không biết mình có nên nghe tiếp không, nếu cứ tiếp tục cô sẽ không biết phải làm sao.
“Em còn có việc phải làm, em đi trước,”: Cô vội vàng đứng lên, đặt ly nước trong tay xuống, ly nước rời khỏi tay, độ ấm trên tay cô cũng biến mất.
“Lạc Lạc, em đang sợ cái gì, tại sao phải trốn tránh?” Cô muốn rời khỏi đây, nhưng phải xem Vũ Nhiên hắn có đồng ý hay không.
Cả người cô khẽ run lên, cô biết cô không hề biết gì, cô biết thế giới này thật tàn nhẫn, cô vẫn cố gắng tin, ngày mai sẽ là một ngày tươi đẹp.
“Tô Lạc, lúc trước tập đoàn Ôn Thị phải đối mặt với một nguy cơ phá sản rất lớn, anh cần tìm gấp một số tiền lớn mới có thể cứu được Ôn Thị, mới có thể cứu được gia đình anh,” Giọng nói Vũ Nhiên từ phía sau truyến tới.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 71
“Mẹ anh là vợ hai của cha anh, anh luôn có ước muốn bà sẽ không bị vợ cả ức hiếp, cha anh nói với anh, chỉ cần anh có thể giải quyết được vấn đề của Ôn Thị, anh sẽ ngồi lên chức tổng tài…” Mặc cho Tô Lạc có muốn nghe hay không, Vũ Nhiên lãnh đạm nói, nói môt câu chuyện như một câu chuyện của người khác, thật bình tĩnh, Tô Lạc định bước đi liền dừng lại, vì cô nghe được tập đoàn Húc Nhật.
“Vì thế anh đã tìm tới người giành được hạng múc kia, tập đoàn Húc Nhật, tìm tới Lê Duệ Húc, em có biết Duệ Húc đã đưa ra điều kiện gì với anh không?” Hắn bưng chén cà phê, lại ngừng một chút. Nhìn Tô Lạc đưa lưng về phía hắn, cả người run lên, bọn họ đã yêu nhau ba năm, với cô, nhiều hay ít, hắn đều hiểu.
“Anh không cần phải nói, anh nghĩ em cũng biết, điều kiện của hắn chính là anh cưới Tề Trữ San, chỉ là anh không nghĩ ra được hắn làm như vậy vì cái gì, còn em, em có biết không? Lạc Lạc, dù sao bây giờ hắn cũng là chồng em…” Hắn nhấn mạnh chữ chồng,… Thực ra hắn cũng mang máng đoán được, nhưng nếu không bị vạch trần, thì đúng là, Lê Duệ Húc kia, thực sự tàn nhẫn, đối với chính mình còn tàn nhẫn như vậy, càng không nói đối với người khác.
Hắn uống ngụm cà phê đã nguội lạnh, cảm giác đau khổ càng nhiều thêm, ngẩng đầu, đã không nhìn thấy bóng dáng Tô Lạc, “Lạc Lạc, có lẽ chuyện này với em là quá mức tàn khốc, nhưng, em nhất định phải biết, Duệ húc, hắn không có khả năng một lúc có được cả hai người phụ nữ, anh không thể mà hắn cũng không thể.”
Vũ Nhiên nhếch môi cười lạnh lẽo, Ôn Vũ Nhiên của ngày xưa đã hoàn toàn biến mất.
Tô Lạc chạy ra, cho dù gió không ngừng tạt vào mặt vào người, trán cô vẫn lấm tấm mồ hôi, cô dùng sức nắm chặt mảng áo trước ngực, trong nháy mắt, cô cảm giác trái tim mình như vỡ vụn.
Đây không phải là thật, không phải, không phải hắn ép Vũ nhiên cưới Trữ San, cô không muốn tin, âm mưu này xuất phát từ hắn, cô muốn đi hỏi, muốn đi hỏi hắn sự thật có phải vậy hay không, vì sao? Cô không muốn đoán, cô chỉ muốn biết sự thật.
Cô vẫy một chiếc taxi, ngồi trên xe, cả người không ngừng run lên.
“Cô gái, cô không sao chứ?” Tài xế tốt bụng nhìn sắc mặt của cô không tốt, lo lắng hỏi, cô gái này không phải bị bệnh chứ, cả người không ngừng run rẩy, sắc mặt còn tái mét như vậy.
“Không có chuyện gì… Cảm ơn.” Tô Lạc nở nụ cười gượng gạo, tay đặt trên đầu gối dùng sức nắm chặt.
Chiếc xe dừng lại, cô đi ra, nhìn tòa nhà bốn năm tầng này, lần đầu tiên, có một cảm giác sợ hãi bao phủ lấy cô, cô sợ phải đi vào, sợ những thứ mà mình sẽ được biết.
Cô hít một hơi thật sâu, bước vào, thỉnh thoảng có những ánh mắt khác thường n