Teya Salat
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212952

Bình chọn: 7.5.00/10/1295 lượt.

ời đàn ông không chút do dự nuốt vào, động tác như vậy cũng thể hiện bao nhiêu ôn nhu cùng cưng chiều.

Sự khác biệt giữa yêu và không yêu, thực sự quá rõ ràng.

Hắn chưa bao giờ cười với cô như thế, Tô Lạc xoay người, cảm giác chân như bị đóng đinh, nhấc lên cũng cảm thấy nặng nề.

Đó là chồng của cô – Lê Duệ Húc, còn có vợ của Ôn Vũ Nhiên – Tề Trữ San.

Đột nhiên cô muốn khóc thật lớn, một người đàn ông có thể yêu thương một cô gái đến như thế sao? Thậm chí vì cô gái ấy mà sẵn sàng đi cưới một cô gái hắn không yêu, hi sinh tất cả, chỉ vì muốn thành toàn cho người phụ nữ mình yêu.

Tình yêu như thế, cô có thể so được sao, như thế nào so được đây.

Không gian rộng lớn nhà họ Lê, Tô Lạc rúc người trên ghế sa lon, không ngừng nhìn đồng hồ treo tường, mười giờ, mười một giờ, cho tới ba giờ sáng… Người cô luôn chờ đợi vẫn chưa xuất hiện, những chuyện cô đã sẵn sàng đón nhận cũng chưa tới.

Cái gì cũng không có, cô đứng lên, đưa tay đặt lên bụng, không biết có phải vì đói hay không, từ bụng truyền tới cảm giác đau, rất đau. Nhưng cô lại nở nụ cười, đau đi, cứ đau đi như vậy nơi này cũng không còn đau nữa. Cô dịch tay lên lồng ngực, nơi này sẽ không đau nữa.

Cô lên tầng, đẩy cửa phòng kia ra, trang sức bên trong bị một lớp bụi bao phủ, mất hẳn đi những màu sắc vỗn có, nơi này là thế giới của Duệ Húc, cô vĩnh viễn không thể hòa nhập vào, cô đờ đẫn mở tủ quần áo, lấy quần áo của chính mình ra, khi cô chạm tay tới quần áo, cảm giác đau lòng không nói thành lời, ngay cả những thứ này đều có được hơi thở của hắn, nói cho cô biết, làm thế nào để quên đi, làm sao để quên được đây…

Cô vô lực ngồi xuống đất, chôn mặt vào đống quần áo, tiếng khóc không ngừng vang lên, thật thê lương, thật đáng thương…

Ánh sáng rực rỡ chiếu qua cửa sổ, những cơn gió lạnh đã làm những bông hoa hồng héo tàn, một chiếc xe hơi dừng lại, Duệ Húc bước ra, từa vào cửa xe, lạnh lùng cầm điếu thuốc lên hút, hắn nhìn nơi mình ở, có thể gọi là nhà đi. Hiện tại hắn không muốn đi vào, hắn sợ đi vào, chỉ là một thế giới lạnh như băng, công ty cũng thế, nơi này cũng vậy, thời gian hắn ôm ấp Trữ San, hắn đã có được sự thỏa mãn, nhưng cảm giác đó chỉ có trong chớp mắt, hắn không biết mình bị làm sao, rõ ràng đã chiếm được thứ hắn muốn, vậy mà lại không cảm thấy sung sướng, hạnh phúc như hắn tưởng, hắn vứt điếu thuốc trong tay, khóe môi nhếch lên, có lẽ vì cô vẫn chưa thuộc về hắn hoàn toàn.

Người vợ của hắn không phải cô, mà người chồng của cô cũng không phải hắn.

Hắn giẫm lên tàn thuốc, không ngại bẩn, cứ như vậy đi vào, quả nhien, bên trong không còn có ánh đèn vẫn bật vì hắn, kì thực hắn cũng không biết, ánh đèn kia cũng mới chỉ được tắt đi không lâu, một cô gái đã đợi hắn cả đêm, chẳng qua là vì trời đã sáng, không cần ánh đèn nữa.

Duệ Húc nhìn chiếc bàn ăn trống trơn, vẻ mặt u ám, sự tàn khốc hiện rõ trên mặt, hắn như đang muốn hủy diệt tất cả.

Một bước lên cầu thang hắn như muốn dẫm nát nó, khi đứng trước cửa phòng mình, sự tức giận trong nháy mắt liền biến mất.

Hắn đẩy cửa ra, động tác nhẹ nhàng cẩn thận mà hắn không hề biết, hắn thế nhưng lại sợ làm ồn tới cô gái mà hắn không thèm để ý.

Khi chính mắt nhìn thấy chiếc giường trống không, ánh mắt màu trà nháy mắt trở lên lãnh khốc, trái tim cũng dần đóng băng.

Tô Tử Lạc, được, được lắm… Môi hắn mím chặt, cô định phân rõ ranh giới với hắn sao?

Cửa bị mở ra, Tô Lạc đang ngủ từ từ mở mắt ra, ánh sáng chiếu vào khiến cô không thể nhìn rõ, cô ngồi dậy, liền thấy một bóng ma đứng trước mặt cô, nửa sáng nữa tối, giống như muốn phá hủy tất cả.

Ánh mắt cô lộ rõ sự yếu ớt, vì khóc và vì mệt.

“Tô Tử Lạc, ” giọng nói như ma quỷ truyền tới, khiến người khác không dám thở mạnh, Tô Lạc đặt tay lên bụng, một trận đau đớn truyền tới. Cô dùng sức cắn môi, cố gắng nhẫn nại, mồ hôi đã sớm rịn ra.

Hắn dùng sức kéo cô, sức lực này giống như muốn bóp nát cô vậy.

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 4

Cô ngẩng đầu, ánh mắt chống lại ánh mắt màu trà cô đã từng yêu nhất, lúc này, cũng lạnh như băng, vô tình, thậm chí còn có sự tàn khốc, khi một người đàn ông đã không còn nguyện ý để diễn trò, như vậy, sự tàn nhẫn cũng được khơi dậy.

“Phòng của tôi ngủ không cảm thấy thoải mái sao?” Hắn gằn từng tiếng, từng chữ từng chữ như mảnh băng sắc nhọn.

Môi Tô Lạc run lên, cười, thật thê lương.

“Anh quan tâm sao?” Giọng nói xa xôi sau đó là tiếng thở dài, trực tiếp khiến tay Duệ Húc buông lỏng một chút, Tô Lạc vẫn ngước nhìn hắn, ánh mắt bi thương nhìn hắn.

Ánh mắt như vậy, không biết vì sao, khiến Duệ Húc liền quay lưng đi, không muốn nhìn lại lần thứ hai.

“Cô nói xem,” khéo môi nhếch lên, lại là một câu nói kia.

Tô Lạc nhìn thấy bóng lưng hắn, nắm chặt mảng áo trước ngực, cô lại làm sao vậy, sao lại có thể hỏi như thế chứ, biết rõ, hắn vốn không để ý, người hắn yêu luôn là Trữ San, đối với hắn mà nói Tô Lạc chính là một quân cờ giành cho Trữ San.

“Vì sao không ly hôn?” Một lúc lâu, cô mới nói được câu này, không có ai biết, câu này nói ra, trái tim cô như bị giày xéo, tay càng sức nắm chặt, hai chữ ly hôn kia như x