ẽ xoa, “Dì Hồ cả đời không có con, luôn coi thiếu gia như con, Tô Lạc không cần sợ, ở đây, dì Hồ sẽ coi cô như con mình.”
“Cảm ơn,” Giọng nói Tô Lạc có chút nghẹn ngào. Cho tới bây giờ, chưa có ai dịu dàng nói như tếh với cô, cô rất sợ bản thân sẽ không đứng vững nổi.
Tay cô đặt lên bụng, nơi này từng có một đứa bé, nhưng bây giờ chỉ còn một mình Tô Lạc, hôm nay lại có một người nói cho cô biết, sau này sẽ coi cô như con, với một người không nơi nương tựa như Tô Lạc mà nói, đây là sự quan tâm lớn nhường nào, ở một đất nước xa lạ tìm thấy người có lòng tốt, quả thực không còn gì bằng.
“Được rồi, mau ăn đi, ăn xong rồi đi tắm rửa,” Dì Hồ còn một ít quần áo chưa mặc qua, tùy rằng có chút già dặn, nhưng cũng có thể mặc tạm.
Dì Hồ vỗ vỗ vào bả vai Tô Lạc, giống như muốn an ủi cô.
Tô Lạc khẽ gật đầu, cúi đầu, tiếp tục ăn đồ ăn, tuy chỉ là một ít bánh bao và bánh mì đơn gảin, với một người đói bụng cả một ngày trời như Tô Lạc, đây chính là sơn hào hải vị.
“Tô Lạc, đã bao lâu con không ăn uống rồi?” Dì Hồ nhìn Tô Lạc chằm chằm nói, tuy cô ăn rất chậm nhưng có thể nhìn ra cô đang rất đói.
“Một ngày,” Tô Lạc ngẩng đầu lên, khẽ cười, nụ cười đó khiễn dì Hồ đau lòng.
“Hazz…” Dì Hồ khẽ thở dài, có lẽ đây là duyên phận đi. Nếu không phải thiếu gia yêu cầu bà tìm người giúp đỡ, đứa nhỏ đáng thương này không phải đã đói chết, biến thành ăn mày.
Tô Lạc lại cúi đầu, nuốt một miếng bánh mì, cũng như nuốt một chút chua xót xuống. Cô nghĩ cuộc sống của cô sẽ tốt thôi… Nhất định.
Tô Lạc ở lại nhà họ Bạch, người nhà họ Bạch cũng không phải người bản địa, ở trong này chỉ có Bách thiếu gia, từ khi Tô lạc tới đây cũng chưa từng gặp qua hắn, theo lời dì Hồ nói, người thiếu gia này tính tình không được tốt lắm, vì chia tay với vị hôn thê mà mấy tháng chưa về nhà, bây giờ nơi này chỉ còn hai người là cô và dì Hồ, mắt dì Hồ hiện không được tốt cho lắm, cho nên phần lớn công việc nhà đều do cô làm. Ngay cả nấu cơm cũng giao cho cô, cô không hề sợ vất vả, cũng không sợ nhiều việc, cô đã sớm thích ứng với nơi này, bây giờ cô đã có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh.
“Tô Lạc, mấy món này con nấu còn ngon hơn dì Hồ rồi đó,” dì Hồ thỏa mãn gật đầu một cái, Tô Lạc xấu hổ cười, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ như có cái gì đó xuất hiện trong mắt cô, rất nhanh liền biến mất.
Cơm nước xong, dì Hồ rửa bát, còn cô tiếp tục quét dọn nơi này, căn biệt thự này phần lớn là do một mình cô lau dọn, cô thích bận rộn như vậy, có khi bận rộn từ sáng sớm tới tối muộn, như vậy cô sẽ không có thời gian miên man suy nghĩ về quá khữ nữa, quá khứ đã qua, dường như đã lâu không còn xuất hiện trong đầu cô, cái đêm cô rơi lệ, đêm cô chảy máu, thời gian ngốc nghếch nói cô yêu hắn, đã rất lâu cô không hề nghĩ tới.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 40
Cô xoay người, gương mặt có chút bi thương, cô cố gắng nở nụ cười, cô ngồi xổm xuống, dùng sức lau, từng ô từng ô gạch, nơi này được cô quét dọn không còn một hạt bụi, cô rất chịu khó, cô dùng hết sức lực để làm việc, ngoại trừ nơi này, cô không biết mình có thể đi đâu, nếu không gặp được dì Hồ, có khi Tô Tử Lạc cô đã chết rồi, chết ở đất nước xa lạ này, không ai biết, cũng không ai mai táng, thậm chí không ai tới nhận thi thể cô.
Tích một tiếng, có gì đó rơi vào chậu nước, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô sáng hơn.
Cô tiếp tục cúi đầu, dùng sức lau, cô có thể làm, cũng chỉ có nơi này, cô thích làm việc như vậy, không có thương hại, không có âm mưu, tất cả đều bình an, cô rất thỏa mãn.
Dì Hồ đứng ở phòng bếp nhìn Tô Lạc ngồi xổm mặt đất, khẽ thở dài, cô bé này dường như rất cố chấp, bà đã nói rất nhiều lần, không cần cực khổ như vây, nhưng cô vẫn kiên trì làm, cô nói, cô sợ bị đuổi đi.
Đứa nhỏ đáng thương, nhất định cũng có mảnh đời đáng thương. Mà bà thì không biết phải làm sao cho tốt?
Trời còn chưa sáng, Tô Lạc đã thức dậy, cô mặc quần áo của dì Hồ, có chút khó nhìn, kiểu dáng già dặn, nhưng cô cũng không khó chịu, quần áo mặc lên người cô khá rộng, cô lại thấy thích. Dù sao, như thế này đối với cô là tốt lắm rồi.
Dì Hồ đã từng nói qua muốn dẫn cô đi mua quần áo, chỉ là bây giờ cô ăn ở đều ở trong này, ở nơi này, cô biết cái gì gọi là cách xa thế giới bên ngoài, cô biết cái gì gọi là thỏa mãn, chính bản thân cô sẽ kiếm tiền, sẽ tự mình đi mua, không phải cô cố chấp chỉ là cô sợ, thiếu nợ nhiều…
Cô đem những tờ báo trên bàn cất kĩ, tất cả đều là chữ tiếng Trung, đôi khi cô cũng xem qua, nhưng phần lớn cô không để ý tới, sống thoải mái ở đây, tất cả những gì xảy ra bên ngoài dường như đã không còn quan hệ với cô.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua tấm ảnh trên báo, khóe mắt rất nhanh hồng lên, ngón tay cô run rẩy, trên báo là một tấm hình đám cưới, khung cảnh giáo đường, rất nhiều khách, rất nhiều người, chú rể tuấn mĩ, cô dâu xinh đẹp, phía dưới có dòng chữ lớn, quả là một hôn lễ long trọng, bọn họ cuối cùng cũng đã kết hôn, nghĩ lại lễ kết hôn quạnh quẽ của mình, hắn cũng chỉ coi cô là quân cờ mà thôi…
Cô buông tờ báo trong tay xuống, nháy mắt, cô cảm thấy sự chua xót không ngừng dâng lên, tất cả đều đã qu
