á khứ rồi. Cô xoay người, quét dọn chỗ này chỗ kia, xem ra đống báo để ở đây, chủ nhân căn nhà cũng sẽ không xem qua, cũng không có ai nhìn tới.
Hôn lễ của Duệ Húc và Trữ San, bọn họ đã kết hôn, việc này nằm trong dự liệu của mọi người, Tô Lạc cũng thế.
“Tô Lạc, con khóc sao?” Dì Hồ nhìn khóe mắt hồng hồng của cô, ánh mắt xinh đẹp có chút ướt, rõ ràng là đã khóc.
“Không có a, dì Hồ, con bị hạt cát bay vào mắt thôi,” Tô Lạc gượng cười, dì Hồ nhìn nụ cười kia, trong lòng khó chịu, không biết tột cùng cô bé này đã bị làm sao, bị tổn thương như vậy, ngay cả một người như bà cũng cảm thấy rõ.
Biệt thự Lê gia, Trữ San đã trở thành bà chủ ở đây, toàn bộ căn nhà đều bị thay đổi, có rất nhiều người giúp việc ở đây, Duệ Húc lãnh đạm ngồi trên ghế sa lon, hàng lông mày nhíu chặt.
“Húc, khi nào chúng ta sẽ đi tuần trăng mật,” Trữ San đặt mông ngồi lên đùi Duệ Húc, khiến chân Duệ Húc có chút đau, không hề có chút ấm áp hay hạnh phúc để hưởng thụ.
“Đợi anh xử lý xong công viêc,” tay hắn đặt vào tóc Trữ San, giọng nói nghe như có lệ, tầm mắt hắn nhìn về căn phòng bị khóa chặt, ánh mắt ảm đạm.
Tìm không thấy hay không được.
“Tô Tử Lạc, cô trở về đi. Tôi không hận cô, thực sự không hận cô.”
Hắn tình nguyện không hận cô, cũng không muốn cô chết, một cô gái như cô rời khỏi nơi này, có thể đi tới nơi nào, sẽ sống như thế nào.
Hắn nhắm mắt lại, cảm giác đau đớn trong tim, ánh mắt màu trà không lộ rõ cảm xúc, có một số việc không phải là không có cách nào biết được, đợi cho tới khi hắn đã biết, có lẽ khi đó lần đầu tiên hắn thấy hối hận, có lẽ sẽ đau đến chết.
Duệ Húc đi ra ngoài, Trữ San hưởng thụ sự hầu hạ của người giúp việc, ngón tay xinh đẹp bưng cốc trà lên uống, biệt thự xa hoa này, bây giờ đã là của cô, bản thân cô có lẽ trời sinh đã có số hưởng thụ.
Cô đứng lên, người giúp việc đều cúi đầu trước cô, khiến cô cảm giác sung sướng, kiêu ngạo, không biết có bao nhiêu người phụ nữa hâm mộ cô, ghen tị với cô, đôi môi đỏ mọng cong lên, thật xinh đẹp.
Cô bước tới gần căn phòng tân hôn của hai người, đồ dùng đều đổi thành màu đỏ mà cô thích, tất cả mọi thứ đều được thay mới, nơi nay không còn có bóng dáng trước kia, cô lại không hề biết, chính vì không có bóng dáng trước kia cho nên khiến cho Duệ Húc có cảm giác xa lạ, thậm chí không muốn ở đây.
Cô khẽ mím đôi môi đỏ mọng, đôi mắt phương xinh đẹp thoáng qua nét không hài lòng, chỉ cần nơi này không còn bất kì thứ gì liên quan tới người đàn bà kia, nơi này bây giờ là của cô, Duệ Húc cũng là của cô, không có bất cứ thứ gì có thể cướp đi.
Cô đi ra, mở cánh cửa đầu tiên bên tay phải, quả nhiên, tất cả mọi thứ bên trong đều khiến cô rất vừa lòng, tấm chân tình của Duệ Húc đối với cô vô cùng sâu, toàn bộ ảnh chụp ở đây đều là của cô, cô càng thỏa mãn, đắc ý, được một người đàn ông như vậy yêu, tin rằng bất kì cô gái nào cũng sẽ hài lòng, trong tim cô sớm đã không còn Ôn Vũ Nhiên, với sự ích kỉ của mình, cô cũng chẳng cảm thấy có lỗi.
Cô đi vào, ngón tay chạm nhẹ vào một tấm hình, đôi môi đỏ mọng độ cong càng lớn, nhưng khi cô đưa tay ra, phát hiện có một lớp bụi, dường như nơi này đã lâu không có ai quét dọn, cũng thật lâu không ai vào.
Vẻ đắc y trên mặt nháy mắt biến mất, đôi mắt phượng kia chỉ còn lại sự giận dữ.
Cô dùng sức đóng cửa lại, phịch một tiếng, khiến người giúp việc dưới nhà đều người nhìn ta, ta nhìn người, không biết lại có chuyện gì chọc tới nữ chủ nhân xấu tính này, một cô gái xinh đẹp nhưng lại mang độc, bọn họ vừa tới nơi này đều hiểu rõ.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 41
Cô không hài lòng đứng đó, xoay người, mở ra cánh cửa thứ hai, từng gian phòng được mở ra, cho đến một căn phòng, dù cô vặn thế nào cũng không mở được, đột nhiên cô nheo mắt lại, mới nhớ tới căn phòng này người đàn bà kia từng ở.
Vì sao lại bị khóa, có gì bí mật sao? Cô gọi quản gia mới đến lên, hất cằm về phía cánh cửa.
“Mau mở phòng này cho tôi,” giọng nói cô cao ngạo, cô chính là chủ nhân ở đây, đương nhiên mọi thứ phải nghe theo cô rồi.
Quản gia khó xử nhìn Trữ San, cúi người xuống, “Xin lỗi, phu nhân, ông chủ nói qua, phòng này ai cũng không thể mở ra, hơn nữa tôi cũng không có chìa khóa,” Trữ San chính là bà chủ ở đây, nhưng vẫn còn một ông chủ nữa, cho nên thân là quản gia, hắn cũng đành bất lực.
“Nếu tôi muốn thế thì sao?” Giọng Trữ San cao vút, không ai biết, trong lòng cô Tô Lạc chính là một gai đâm rất sâu không tài nào rút ra được, khiến cho cả người cô đau nhức, run rẩy, ông giản gia vẫn cúi đầu tỏ vẻ có lỗi, “Xin lỗi, phu nhân, thực sự tôi không có chìa khóa.”
“Không có cũng phải mở ra cho tôi.” Trữ San không chịu nói lý lẽ, bàn tay bên hông nắm chặt.
Quản gia cúi người sâu hơn, “Nếu phu nhân thực sự muốn mở, có thể đi tìm ông chủ.”
Nghe quản gia nhắc tới Duệ Húc, Trữ San mới chịu yên lặng, cô cắn răng nhìn cánh cửa đang đóng, không biết người đàn bà kia có ý nghĩa gì trong tim của chồng cô, có phải trong tim hắn vẫn có bóng dáng Tô Lạc, phải mất bao lâu mới có thể quên.
Cô không biết, cũng không ai có thể biết.
Cánh cửa vẫn đóng chặt, tĩnh lặng một