XtGem Forum catalog
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213291

Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.

oảng trống, tay hắn vẫn duy trì động tác kia, chưa từng buông xuống, Vệ Thần trợn mắt nhìn, không thể nào, trên thế này sẽ không có sự trung hợp như vậy chứ, cái bánh bao này không ngờ lại là con của Thiếu Triết.

“Anh Lê, khiến anh chê cười rồi, còn có cảm ơn mọi người,” Thiếu Triết khẽ gật đầu một cái, ánh mắt nhìn thấy bé gái gầy yếu đứng cạnh Hà Duyên.

” Con là Đồng Đồng, chú đã nghe dì Tô nói về con, Đồng Đồng đúng là rất đáng yêu,” Hắn ôm Bánh Bao Nhỏ, gương mặt nở nụ cười, thế giới của trẻ con không giống với thế giới của người lớn, thế giới của trẻ con rất trong sáng, rất đơn giản.

Đồng Đồng ngượng ngùng cười, cả người hơi dựa vào người Hà Duyên, khóe mắt Vệ Thần như cong lên, cảm giác bản thân cũng đang xúc động, vì nụ cười mà hắn chưa bao giờ nhìn thấy.

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 78

Bé gái này đúng là rất đáng yêu, giống như những gì Thiếu Triết nói.

Bao Bao đặt ngón tay lên miệng, dựa vào bả vai Thiếu Triết nhắm mắt lại, cậu bé khóc đã mệt lắm rồi,

“Xin lỗi, anh Lê, lần này đã làm phiền anh rồi, cảm ơn anh, đúng rồi, đây là con tôi, Bánh Bao Nhỏ, lần này cảm ơn mọi người nhiều lắm,” hắn vỗ vỗ mông nhỏ của Bao Bao, “Bảo bối, về nhà với cha nào,” Bao Bao khẽ mở mắt ra, nhìn Đồng Đồng đứng cạnh Hà Duyên.

Đôi tay mập kéo áo hắn, “Cha, Bao Bao muốn chị chị… Muốn chị chị…” Bao Bao không chịu lắc đầu, cái gì cũng không muốn đi.

Thiếu Triết đã hiểu rõ, lại nhìn về phía Duệ Húc.

” Ngại quá, có thể phiền anh Lê một chút được không, vị nhân viên này có thể cho tôi nhờ một ngày không?” Thiếu Triết chỉ Hà Duyên hỏi.

Cuối cùng Duệ Húc thả hai tay xuống, khẽ gật đầu.

“Đi thôi, cô Hà,” Thiếu Triết cười cười nhìn Hà Duyên, Hà Duyên nắm tay Đồng Đồng, hắn biết tên cô, nhất định là Tử Lạc đã nói cho hắn, người đàn ông này hắn là người mà Tử Lạc đã nói với cô.

Cô không khỏi vui mừng cho Tô Lạc, người đàn ông này đúng là người tốt, vởi vì có hắn cho nên thế giới này mới bớt đi một người phải sống như Hà Duyên.

“Tổng tài, tôi sẽ trở lại ngay,” Cô hơi cúi người trước Duệ Húc, rồi đi theo Thiếu Triết, mặc dù rời khỏi công ty, nhưng ai có thể đoán được cô sẽ mang lại cho tập đoàn Húc Nhật bao nhiêu lợi ích.

“Húc, tôi thấy lần này, chúng ta có khả năng thành công lớn rồi, Thiếu Triết nói sẽ cảm tạ chúng ta, sự cảm tạ của hắn nặng thế nào, chúng ta cũng không thể đoán trước?”

Duệ Húc nhìn theo bóng dáng bọn họ, cúi đầu, dùng sức nắm tay lại, không biết vì sao, hiện tại hắn không hề quan tâm tới lợi ích, cũng không quan tâm tới cái gọi là cảm tạ, mà hắn chỉ nhìn vào đôi tay trống không của mình, cảm giác trống rỗng này, khi đứa bé bị đưa đi, hắn không biết, cảm giác này quá rõ ràng.

Sắc mặt Tống Nghiên trắng bệch, chết chân tại chỗ, Vệ Thần nhìn cô với ánh mắt đồng tình, cô đúng là may mắn, nhưng vẫn có sự thất bại đang chờ đợi cô, chẳng qua muốn xem biểu hiện của cô, nếu cô luôn không coi ai ra gì, hắn tin rằng một ngày nào đó cô sẽ ngã mà không thể đứng dậy được.

Bây giờ chút sở thích hắn giành cho cô đã hoàn toàn mất đi, hắn nhìn cô giống như nhìn một cái đầu gỗ đứng đó, rồi đi theo Duệ Húc vào thang máy, nếu bên cạnh hắn có một cô gái như vậy, cả đời hắn sẽ bị hủy mất.

“Húc, anh thích cậu bé kia sao?” Vệ Thần đứng dựa vào thang máy, “Không hiểu sao lúc đó, tôi cũng muốn có một đứa con, giống như bé gái kia, thật đáng yêu.”

Duệ Húc đút tay vào túi áo, khóe môi mím lại, hắn cũng thích trẻ con, thường xuyên ở trong mơ gặp đứa bé không có duyên với hắn kia, hắn nghĩ nếu con hắn còn, có lẽ bộ dáng sẽ rất giống Bánh Bao Nhỏ.

Thiếu Triết ôm Bao Bao xuống xe, Bao Bao vẫn dựa vào vai hắn, thỉnh thoảng gọi mẹ, Bao Bao mở mắt ra, hai tay mập không ngừng xoa mắt, Hà Duyên và Đồng Đồng cũng ở ngay phía sau.

Đồng Đồng đưa mắt nhìn mẹ, ngoan ngoãn để mẹ nắm tay.

Cửa mở ra, Tô Lạc vội đứng lên, thấy được Bao Bao trong lòng Thiếu Triết, hốc mắt đỏ lên.

“Bánh Bao Nhỏ…” Giọng nói có chút nghẹn ngào, Bao Bao nghe được tiếng mẹ gọi, liền quay đầu, đưa hai tay cho cô ôm.

“Mẹ mẹ… Bao Bao … Ôm…” Hai mắt sưng đỏ vì khóc khiến Tô Lạc đau lòng, Bao Bao đã mất tích gần bốn giờ đồng hồ, cô cũng lo lắng suốt bốn giờ, chờ đợi chờ đợi, cô còn tưởng mình không sống nổi.

“Mẹ…” Tô Lạc ôm lấy Bao Bao, Bao Bao trong lòng Tô Lạc liền ngoan ngoãn, nó đứa ngón tay lên miệng, gương mặt phúng phính cọ cọ vào áo cô, “Mẹ, Bao Bao muốn sữa…”

“Anh đi pha sữa,” Thiếu Triết tự nguyện đi làm việc này, hắn vội vàng đi vào phòng bếp, Tô Lạc vẫn ôm chặt Bao Bao, nếu có thể cô mãi mãi không muốn buông tay.

“Tử Lạc, đã không có việc gì, Bao Bao luôn ở cùng với Đồng Đồng, thằng bé không có làm sao hết?” Hà Duyên nhẹ nhàng an ủi Tô Lạc, biết tâm tình cô bây giờ rất khó hồi phục.

“Uhm,” Tô Lạc đưa tay lau khô nước mắt trên mặt, thời khắc ôm láy Bao Bao, cô mới cảm nhận mình vẫn đang sống, chân tay cũng bắt đầu ấm lên.

“Hà Duyên, thật sự tôi không biết phải cảm tạ cô như thế nào, nếu không có cô, có thể Bao Bao đã…” Cô không nói sai, chỉ cần nghĩ tới đó thôi, trái tim cô lại như bị bóp chặt, cô không dám nghĩ nữa, nếu Bao Bao xảy ra chuyện