Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212404

Bình chọn: 8.00/10/1240 lượt.

g Thiếu Triết nói đúng, Tô Lạc cũng nói đúng, hắn không có tư cách, cho nên, hắn chỉ có thểđứng đây nhìn, con hắn gọi người khác là cha, người phụ nữ hắn yêu tươi cười với một người đàn ông khác, nụ cười dịu dàng, lại giống như chiếc kim đâm mạnh vào tim hắn.

Ngày hôm nay là ngày Duệ Húc cảm thấy côđơn lạnh lẽo nhất, còn có sự bi thương găm nhấm linh hồn hắn, ngập tràn trong ánh mắt hắn.

“Anh đãđến rồi…” Hắn bình tĩnh nói, không lộ chút khó chịu hay khác biệt nào, hay trái tim hắn vốn đã như thế, cho dù nhiều hơn nữa cũng không thay đổi gì, tất cảđều để trong lòng, trên gương mặt kia luôn lộ ra vẻ bình tĩnh, luôn khiến người khác nghĩ rằng, hắn cũng không phải là người có nhiều cảm xúc.

Xa xa tiếng sóng biển truyền tới nuốt hết âm thanh của hắn.

Quần áo trên người hắn có chút ướt, dường như hắn đã tới nơi này từ rất lâu rồi.

“Đúng, tôi tới rồi,” Thiếu Triết vẫn mặc bộâu phục màu trắng, phóng khoáng sạch sẽ, hắn nhìn bờ cát phía xa, khóe môi nhếch lên lạnh lùng, “Lê Duệ Húc, còn nhớ hôm qua tôi đã nói những gì với anh không? “

Duệ Húc đưa mắt nhìn về phía xa, đôi mắt lộ rõ tia máu, “Tôi biết,” Tiếng nói lãnh đạm, vẫn là người đàn ông nói năng thận trọng trước đây. Thiếu Triết không hề biết Duệ Húc tới từ sớm mà là Duệ Húc vốn không có trở về, Duệ Húc luôn ởđây từđêm đen cho tới hửng đông, chỉ hi vọng có một khả năng.

“A…” Thiếu Triết nợ nụ cười, ánh mắt híp lại, “Biển này thật đẹp, Lê Duệ Húc, biển có những lúc hiền hòa mềm mỏng, nhưng cũng có những thời khắc nó trở nên hung dữ nuốt trọn tất cả.”

“Lê Duệ Húc, chúng ta đánh cuộc đi?” Gió biển thổi tung sợi tóc trước trán, gương mặt ôn hòa lúc này lại lạnh lùng không khác gì Duệ Húc.

Duệ Húc khẽ mím môi, đôi mắt đầy tơ máu nhìn thằng vào mắt Thiếu Triết. Ánh mắt màu tràđối chọi với ánh mắt màu đen, bọn họ trong mắt đối phương đều lộ ra sự dứt khoát, dứt khoát không thỏa hiệp.

Người chồng máu lạnh 4 – Chương 12

“Được…” Duệ Húc mở miệng, chỉ có một chữ, hắn nhìn mặt biển, mặt biển tưởng như bằng phẳng nhưng luôn không phải như vậy…

“Lê Duệ Húc, nếu anh từđây nhảy xuống, tôi có thể sẽ cho anh một cơ hội,” Thiếu Triết nhếch môi, lời nói ra thật nhẹ nhàng, dường như nhảy xuống biển chỉ là một việc đơn giản, chỉ là một cái chớp mắt.

Tất cả mọi người đều biết, nhảy xuống có thể sẽ chết.

Không chết cũng sống không ra người….

Duệ Húc vẫn đứng nhìn mặt biển, một lúc sau, hắn quay đầu lại nhìn Thiếu Triết, khóe môi cong lên nhợt nhạt, quần áo dính chặt vào da, cảm giác ướt át này khiến Duệ Húc cảm thất lạnh lẽo.

“Bạch Thiếu Triết, nhớ kĩ những lời anh nói…” Duệ Húc bước lên, tiếng gió biển hòa vào tiếng nói của Duệ Húc truyền vào tai Thiếu Triết, đột nhiên Thiếu Triết trợn mắt, nhìn người đàn ông vừa rồi còn đứng đây đã giống như một ánh sáng, xoay người lao xuống biển, sóng biển không ngừng chồm lên, nuốt sống bóng đen đó cho tới khi nó biến mất hoàn toàn.

Khóe môi cong cong từ từ hạ xuống, hắn xoay người, đi về phía đường. Trên gương mặt có nửa mặt phần đồng tình, nhưng trong mắt cũng lộ rõ sự phức tạp.

“Khụ…” Cả người Duệ Húc ướt đẫm đi tới, trên ngón tay thỉnh thoảng có vài giọt máu loãng rơi xuống, hắn nhìn về phía biển, hiện tại hắn thật chật vật, bộ quần áo dính chặt vào người, trong giầy đầy nước, nước từ quần áo không ngừng chảy xuống, chân hắn như một dòng nước nhỏ.

Duệ Húc lại khụ một tiếng, nhấc tay mới phát hiện cánh tay mình đau đớn như sắp bị cắt đứt.

Nhưng trên mặt của hắn lại lỗý cười, khóe môi cong lên, nụ cười thật đẹp.

Duệ Húc nở nụ cười, nụ cười thật thoải mái.

“Bạch Thiếu Triết, tôi thắng….”

Trong bệnh viện, Đoàn Hạo không có chút nhẹ nhàng nào tiêm thuốc cho Duệ Húc, cùng làđàn ông, cũng đâu cần phải… Khác người như vậy, Duệ Húc nhìn ra bên ngoài, ánh mắt màu trà nhìn ra thế giới bên ngoài.

Cánh tay hắn sớm bị nhuộm bởi máu, cả người ẩm ướt, cả cái vẻ mặt ngây ngô thất thần này, Đoàn Hạo sợ rằng đây là người khác.

“Húc, anh không đau sao?” Đoàn Hạo nói xong, lại mạnh tay xoa thuốc vào miệng vết thương của Duệ Húc.

Duệ Húc hơi nhíu mày, cũng không hề lên tiếng, có vẻ như cánh tay đẫm máu này như không có.

“Đúng là biến thái,” Đoàn Hạo lẩm bẩm một tiếng, lại chịu phận bất hạnh giúp đỡ con người này xử lý vết thương, không cảm giác đau, không biến thái thì là gì?

Duệ Húc nhíu mày nhìn cánh tay đầy máu, kì thực bị thương như thế này là vẫn còn nhẹ, sau đó liền quay mặt đi, duy trì bộ dạng vừa rồi, trên trán cũng đã lấm tấm mồ hôi, mặt mũi cũng tái nhợt đi.

“Được rồi, đã xong…” Đoàn Hào thỏa mãn nhìn tác phẩm của mình, đưa tay lau lau mồ hôi trên trán, hừm, không tối lắm.

“Đoàn Hạo…” Giọng nói mang vẻ cảnh cáo của Húc truyền tới, Đoàn Hạo vội giơ hai tay ra, “Anh không cần lớn tiếng như vậy, tôi có thể nghe được, còn có tôi cần nghỉ ngơi, tôi đã giúp anh rồi, còn không lấy một chút tiền nào, bây giờ anh còn muốn khiến tô lạnh chết sao, tôi thật sự rất mệt đấy.”

(Sao Duệ Húc đáng ghét mà bạn bèđáng yêu thế nhể :3)

“Đoàn Hạo, tôi cảnh cáo cậu, lập tức lấy mấy cái thứ kia xuống,” Ánh mắt Duệ Húc như bắn ra lửa nhìn vào c


Polaroid