ái mấy thứ trên tay mình, trong mắt như có dao găm không ngừng bắn ra.
Đoàn Hạo xoa xoa cằm, “Tôi thấy tốt lắm, anh không thấy rất đáng yêu sao?” Hắn mất rất nhiều thời gian nha… Cái nơ con bước này… “Cậu đúng là lãnh khốc, chẳng có tí cảm xúc nào…” Đoàn Hạo chọc chọc vào tay Duệ Húc, bộ dáng rất vô tội, kì thực trong lòng đã cười sắp ngất ồi, có thể khiến Duệ Húc tức giận tới mặt đỏ tía tai thực sự là chẳng có máy người, nếu như hắn không cố gắng nắm chắc cơ hội này, đúng là quá phí phạm.
Duệ Húc mím môi, đưa tay, tháo cái nơ con bước ra, hắn làđàn ông, còn cốt trên tay cái nơ con bướm, nếu để người khác nhìn thấy, hắn- tổng tài của tập đoàn Húc Nhật không mang danh biến thái mới là lạ,
“Tôi nói này Húc, anh không thể thô lỗ như vậy nha, đây là thành quả của tôi đó,” Đoàn Họa nhìn chằm chằm Duệ Húc tháo cái nơ con bướm ra, bất đắc dĩ cười cười, người này, đúng là không đáng yêu.
“Đoàn Hạo, nếu cậu còn gây trò trên người tôi, tôi sẽđá cậu ra bên ngoài,” Duệ Húc cảnh cáo, cầm áo khoác mặc lên.
“Được rồi, tôi biết rồi…” Đoàn Hạo vội giơ tay đầu hàng, nhìn thấy dáng vẻđáng sợ của ai đó, hắn vẫn thành thật một chút thì tốt hơn, người này nói được thì làm được, nếu bịđá ra ngoài, hắn còn mặt mũi nào nữa chứ.
“Đúng rồi, Húc, anh và vợ trước thế nào rồi, con anh đâu, tôi muốn gặp mặt nha. Không biết tiểu Duệ Húc sẽ như thế nào nhỉ?” Đoàn Hạo tò mò hỏi, có một số việc bản thân hắn đoán, một số thì hỏi Vệ Thần, hỏi Duệ Húc, coi như hết, hắn không có gan lớn như thế.
Duệ Húc mặc áo, động tác có chút khó khăn, đột nhiên sắc mặt trở nên u ám, Đoàn Hạo vỗ tay bốp một cái, vẻ mặt cợt nhả, rồi đưa tay đặt lên vai Duệ Húc.
“Húc, xem ra, lúc đó hai người đều rất khó khăn ha, tôi biết lúc đóđã xảy ra chuyện gì, chỉ là không nghĩ tới kết quả sẽ thế này.”
Duệ Húc mặc xong áo, lãnh đạm nghe câu nói của Đoàn Hạo, cái này đúng là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõđã thông, ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê, Đoàn Hạo nhìn thấy rất rõ, chỉ có cái tên ngu ngốc này, đã lâu như vậy mới biết bản thân mình muốn gì.
“Tôi đi đây, nhớ chuyện tôi bị thương, tuyệt đối không được nói với người khác.” Trên tay Duệ Húc chỉ còn một nút thắt, sắc mặt đã bình tĩnh trở lại.
“Anh yên tâm đi, miệng của tôi rất kín,” Đoàn Hạo gật đật đáp ứng, biết Húc không muốn tiếp tục đề tài kia, vậy hắn cũng không cần nói nhiều nữa, có một số việc không thể vượt quá mức, hắn hiểu rõ.
“Đúng rồi, Húc, kết quả xét nghiệm của anh có rồi, khi nào anh sẽ lấy?”
Duệ Húc chuẩn bị mở cửa, tay nắm chặt nắm cửa.
“Mấy ngày nữa đi,” Hắn mở cửa đi ra bên ngoài, bỏ lại Đoàn Hạo.
Đoàn Hạo khẽ lắc đầu, sau đó lấy một chiếc tui đừng kết quả xét nghiệm, trên đó viết ba chữ Lê Duệ Húc.
Người chồng máu lạnh 4 – Chương 13
Hắn ngồi xuống, mở túi ra… Lật từng tờ từng tờ, lông mày nhăn ngày càng chặt, cuối cùng cả gương mặt đều lộ ra sự u ám nặng nề.
“Húc, cậu có biết, bệnh của cậu vẫn chưa được rõ ràng,” Đoàn Hạo lầm bầm nói, rồi cất giấy xét nghiệm vào trong túi, mở cửa đi ra ngoài, cảm giác hơi thở thật nặng nề, kết quả xét nghiệm vẫn luôn đặt ởđây, dường như chưa có ai từng xem qua.
Duệ Húc đi ra ngoài, hắn đã thay một bộ quần áo mới, đây làĐoàn Hạo mua cho hắn, bộ quần áo kia đầy nước và máu, đã không thể mặc được nữa. Mở cửa xe, Duệ Húc nhẹ nhàng xoa xoa cánh tay bị thương.
Đoàn Hạo hỏi hắn cóđau không….
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười thật chua xót, hóa ra… Đây làđau… Cảm giác như này sao.
Hắn ngồi vào ghế lại, trong xe tĩnh mịch, hắn lấy di động, màn hình điện thoại đen xì, lâu không động vào, không biết đã có bao nhiêu cuộc gọi tới. Hắn chợt nhớ ra, di động cũng bị dính nước biển, sớm đã hỏng rồi.
Bàn tay hắn khẽ nắm lại, may mắn là bị thương ở tay trái, nếu không hắn sẽ phải trở thành phế nhân vài ngày.
Trong công ty, hắn đi thang máy lên tầng bốn năm, Hà Duyên đang đứng đó lo lắng chờ hắn, khi nhìn thấy hắn đi tới, “Tổng tài, tổng tài Bạch Thịđang chờ ngài ở trong phòng làm việc, chúng tôi không thể liên hệđược với ngài, thật xin lỗi,” Hà Duyên vội nói, tùy rằng quan hệ của cô và Thiếu Triết không tới mức xa lạ như vậy, nhưng việc tư là việc tư, việc công là việc công, không thể coi là một.
“Tôi biết rồi, côđi làm việc đi,” Duệ Húc lắc lắc cánh tay phải, Hà Duyên ngồi lại vào vị trí làm việc, khi cửa phòng đóng lại, cô liền đưa tay vỗ vỗ vào trán, cái này coi như là tình địch gặp mặt, cuộc chiến giữa hai người đàn ông, sao lại chưa bắt đầu chứ, cô cảm giác thấy có chút đau đầu.
Trong văn phòng, Thiếu Triết ngang nhiên ngồi trên ghế, uống cà phê, nhìn phòng cảnh bên ngoài, nơi này không phải lần đầu tiên hắn tới, nhưng lần này tâm tình rất khác biệt, lần trước là quan hệ làm ăn, lần này là quan hệ thùđịch, vừa làđối tác vừa là tình địch.
Hắn đặt cái chén trong tay xuống, cửa mở ra, từ phía sau truyền lại tiếng bước chân trầm ổn.
“Tôi biết, anh sẽ không chết dễ dàng như vậy, Lê Duệ Húc,” Thiếu Triết nâng chén trà lên đặt bên miệng, nhấp chút trà. Hương trà tràn ngập, ánh mắt đen càng sâu hơn.
“Dường nhưđã làm anh thất vọng?” Duệ Húc bước về phía bàn làm