ạc nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, nhẹ nhàng lắc đầu, liếc mắt nhìn Vũ Nhiên, lúc này hắn không còn là Vũ Nhiên của ngày trước, mà Tô Lạc cũng không còn là Tô Lạc ngày xưa.
“Xin lỗi,em không thể.” Cô bước lui về phía sau, cô và hắn đều là người đã kết hôn, vì vợ của hắn vì chồng của cô, bọn họ cần duy trì khoảng cách.
“Lạc Lạc, rời khỏi hắn, em nhất định phải rời khỏi hắn,” Ôn Vũ Nhiên bước từng bước, “Nếu em cần tiền, anh sẽ cho em, em muốn cái gì anh cũng có thể cho em,” sắc mặt hắn càng ngày càng kém, lời nói cũng đã vượt qua tầm kiểm soát, “Em ở cùng một với hắn chẳng phải mong có được những thứ này sao, những thứ đó anh cũng có thể cho em,” “Hắn có thể cho em những gì, anh cũng có thể.” Ôn Vũ nhiên mất tự chủ, ngay tới ánh mắt nhìn Tô Lạc cũng lộ ra chút xem thường.
Hắn biết rõ Tô Lạc không phải cô gái như vậy, nếu không, bọn họ yêu nhau hơn ba nắm, cô còn có thể ở căn phòng tồi tàn cô thuê sao, còn phải đi làm công việc cực nhọc. Nhưng, hắn đã không thể khống chế suy nghĩ của mình, không thể đối mặt với Tô Lạc.
Cả người cô khẽ thu lại, từng giọt nước mắt rơi xuống, lần thứ hai giật lại tay mình, khóe môi nở nụ cười thản nhiên mà xa lạ, tới lúc này Ôn Vũ Nhiên mới phát hiện mình đang nói cái gì.
“Xin lỗi, Lạc Lạc, anh không cố ý. Anh chỉ muốn…” Hắn muốn giải thích, muốn nói xin lỗi, lại phát hiện, cả người như vô lực không thể nói tiếp. Hắn biết một câu nói này của hắn hoàn toàn tổn thương Tô Lạc.
“Anh không cần phải nói gì cả, em đều hiểu,” Tô Lạc xoay người, đi về phía trước, khoảng cách với Ôn Vũ Nhiên càng ngày càng xa, hóa ra, từ đầu tới cuối, ở trong mắt hắn, Tô Lạc chính là một người phụ nữ như vậy, hóa ra, tình cảm ba năm giữa bọn họ lại kết thúc một màn như vậy.
Hắn không biết cô, mà cô cũng không biết hắn…
“Lạc Lạc… Xin lỗi…” Ôn Vũ Nhiên định đi về phía cô, một tiếng phanh xa lớn vang lên bên tai, một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề bước ra, liếc mắt nhìn Vũ Nhiên sau đó đi thẳng về phía Tô Lạc.
Tô Lạc ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hiện rõ sự tổn thương, nước mắt vương nơi khóe mắt, trái tim cô đau quá.
“Tốt lắm, không có việc gì, anh đã về rồi.” Lê Duệ Húc đặt tay lên bờ vai cô, đột nhiên có cảm giác tim bị thứ gì đó đâm phải, Tô Lạc rất muốn cười với hắn, nhưng khóe môi chỉ thoáng động, ánh mắt nhìn xuống, nét yếu ớt thoáng qua.
“Chúng ta về thôi,” Duệ Húc ôm lấy bả vai Tô lạc, để cô dựa sát trên người mình, ánh mắt nhìn về phía Vũ Nhiên tràn ngập lãnh khốc cùng cảnh cáo.
Ôn Vũ Nhiên nắm chặt hai bàn tay, trên mặt đầy áy náy, nhìn thấy hình ảnh hai người bọn họ dần dần biến mất trước mắt, hắn muốn chạy lên, muốn tách hai người họ ra, nhưng hắn có tư cách gì, có lí do gì, hắn đã là chồng của một cô gái khác, hắn còn có ý coi thường Tô Lạc, hắn phát hiện bản thân chính là một thằng khốn, dùng sức đập vào xe, trong đôi mắt xuất hiện những đường tơ máu.
Sắc mặt Duệ Húc còn kém hơn cả Vũ Nhiên, tâm trạng cực kì tồi tệ, nhưng hắn lại dùng sức nắm chặt bàn tay, không giống như trước kia muốn bóp nát cô gái này.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 29
“Em ra đây làm gì?” giọng nói nhàn nhạt, bình tĩnh, nghe không ra có ẩn chứa cảm xúc gì, cũng không nhìn rõ tâm tư của hắn bây giờ.
“Mua thức ăn, trong tủ lạnh hết đồ ăn rồi,” Trên tay cô vẫn cầm chiếc túi nhỏ, ngoại trừ mua thức ăn cô còn có thể đi đâu a?
“Sau này những chuyện như thế, không cần em làm, anh sẽ tìm người làm thay.” Sắc mặt hắn không tốt nói, rõ ràng sẽ không để cho người khác từ chối.
“Vâng…” Tô Lạc nắm chặt chiếc túi trong tay, gật đầu.
“Sau này không được gặp người đàn ông đó…”
“Vâng,” Tô Lạc vẫn rất nghe lời, nhưng tất cả đều lộ sự yếu ớt. Cô giống một chú chim nhỏ được bảo vệ, có phải cuối cùng một chút tự do cũng sẽ không còn.
“Tô Tử Lạc, nếu anh phát hiện em lại gặp mặt hắn, anh nhất định sẽ cắt đứt chân em,” Đột nhiên Duệ Húc dừng lại, dùng sức nắm chặt tay Tô Lạc, hắn đối với cô mà nói, đã không phải chỉ là sưởi ấm trái tim cô, mà là tùy thời điểm có thể lấy đi tính mạng của cô.
Hắn hiện tại, âm tàn, tàn khốc, lạnh như băng, vô tình … Đây mới chính là Lê Duệ Húc đi.
“Vâng,..” Vẫn là thản nhiên gật đầu, cô chỉ liếc nhìn Duệ Húc một cái, ánh mắt vô hồn, khóe môi cong lên nở nụ cười, đành như vậy đi.
Hắn nói cái gì cũng tốt, cái gì cũng tốt.
“Tô Tử Lạc, không được cười như vậy,” Trên trán sự phiền muộn cố gắng kìm nén, cô là như thế nào đây, rõ ràng nghe lời hắn như vậy, nhưng hắn lại cảm thấy không thích, hắn nhớ lần đầu tiên gặp cô, trong ánh mắt cô là sự trong trẻo linh hoạt… Bây giờ cái gì cũng không có.
Tô Lạc hạ tầm mắt, nụ cười nhanh chóng biến mất, giống nhe một em bé ngoan nghe lời, hắn nói làm gì, chính là làm cái đó, hắn muốn cô làm cái gì cô sẽ làm cái đó. Cuộc sống của Tô Lạc, không còn là của cô mà là của bọn họ.
Trong mắt bọn họ, còn có cô sao? Bọn họ muốn an bài cô như vậy, có bao giờ nghĩ tới cảm giác của cô, nghĩ tới mong muốn của cô.
Bàn tay đặt trên bờ vai Tô Lạc bắt đầu thả lỏng, sắc mặt lại càng tệ hơn, nhưng Tô Lạc vẫn không có biểu tình gì. “Tô Tử Lạc, có phải hiện tại anh bảo e