Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210882

Bình chọn: 9.5.00/10/1088 lượt.

tới đi, nhưng trên đời này, cái gì cũng có thể giao dịch được, chỉ có tình cảm là không thể.

“Húc, sao tôi lại có một loại cảm giác, anh đang hối hận.” hắn lầm bầm nói xong, nhưng tên kia sau khi biết hối hận sẽ là cảm giác gì? Hắn lắc lắc đầu, rất hoài nghi, rốt cuộc Lê Duệ Húc có trái tim, có tình cảm hay không.

Hắn không ngừng lắc đầu thở dài, nhìn thư kí không ngừng chớp đôi mắt, vẫn không hiểu những gì đang xảy ra ngày hôm này.

Trong khu biệt thự của Duệ Húc, một chiếc xe màu trắng đã dừng lại khá lâu, một người đàn ông ngồi trong xe không ngừng hút thuốc, bỗng nhiên, hắn mở cửa xe, ánh nắng mặt trời chiếu thẳng trên mặt hắn, lộ ra chút nhợt nhạt. Hắn nhìn thảm cỏ xanh mướt, cách đó không xa là một tòa nhà màu trắng được thiết kế tinh xảo, rất yên tĩnh, không hổ là một trong những tòa nhà bậc nhất trong thành phố, ngoại trừ Duệ Húc, hắn thật không nghĩ tới, ai lại có thể lớn lên ở nơi như vậy, thực sự quá xa xỉ.

Hắn dùng tay che mắt, giống như bị đóng đinh tại nơi này, một lúc lâu đều không có bước tới.

Hắn hít một hơi thật sâu, mới đi thẳng về phía trước, nhưng vừa đến cổng, đã bị bảo vệ chăn lại, “Xin lỗi, tiên sinh, đây này là nơi ở cá nhân, không thể tùy tiện đi vào.” Giọng nói lễ phép khách khí, cũng lộ rõ ý từ chối, Lê Duệ Húc vốn không thích người khác tới nhà hắn, cho nên, ở trong này, cơ bản cũng không có người ngoài đi vào, hắn cũng không thích người khác biết nơi riêng tư của hắn vì thế nơi này luôn có bảo vệ trông chừng, để tránh phóng viên đi vào.

Ôn Vũ Nhiên đứng ở cổng, nhìn vào bên trong, muốn nhìn cái gì đó hoặc đang tìm một ai đó.

“Tôi tìm Tô Tử Lạc,” trong mắt hắn hiện lên sự khó chịu, trầm mặc đứng ngoài cổng, hôm nay, hắn nhất định phải gặp được cô, nếu không, hắn sẽ không rời khỏi.

“Tô Tử Lạc?”bảo vệ khó hiểu nhìn hắn chằm chằm, “Xin lỗi, vị tiên sinh này, nếu anh muốn đi vào, nhất định phải được Lê tiên sinh đồng ý, nếu không, nơi này, bất luận là ai đều không thể vào,” bảo vệ vẫn đưa tay chặn Vũ Nhiên.

Ôn Vũ Nhiên xoay người không nói gì nữa, bọn họ không cho vào, vậy hắn sẽ đợi, một ngày không được, hắn sẽ đợi hai ngàu, hai ngày không được, có thể đợi ba ngày, cho tới khi hắn gặp được cô mới thôi.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 28

Hắn đứng một bên cầm điếu thuốc đưa lên miệng, từng làn khói mỏng thổi ra, con người đen nheo lại nhìn chằm chằm cánh cổng. Hắn không tin cô sẽ ở trong căn nhà này mãi mãi, cũng không tin Duệ Húc có thể giam giữ cô cả đời. Từng điếu thuốc rút ra, hắn đưa tay lấy mắt kính xuống, lộ ra đôi mắt sáng thông minh lanh lợi, không có kính mắt, hắn như đã biến thành một con người khác, mất đi sự ôn nhu, sự lạnh lùng hiện rõ.

Tô Tử Lạc cầm một chiếc túi màu xanh, chuẩn bị đi siêu thị mua một chút đồ dùng, siêu thị cách nhà không xa, cô không cần đợi Duệ Húc đưa cô đi, cô vừa đi vừa nhìn xung quanh, phong cảnh nơi này thật là tốt, nhưng đi một mình khó tránh khỏi cảm giác cô đơn, đưa tay đặt lên trán, đột nhiên, cô nhớ tới nụ hôn kia, khiến trái tim cô rung động, cảm giác thật lạ, có chút sợ hãi lại không có chán ghét.

Cô nhẹ nhàng bước tiếp, cố gắng xóa đi những suy nghĩ ở trong lòng, chẳng qua là biểu hiện của bạn bè mà thôi, không có ý nghĩa gì khác. Cuối cùng giữa họ cũng có thể nhìn nhau mà không có sự chán ghét, cô chỉ hi vọng mọi thứ sẽ tốt hơn, cô không nghĩ mình sẽ có một cuộc hôn nhân khiến người khác phải ghen tị, cũng không nghĩ sẽ có một người chồng yêu mình vô cùng, hiện tại những thứ đó vốn không thể xảy ra, như vậy cũng tốt, cứ như thế cô cũng sẽ không bị tổn thương nữa.

Đặt tay trên lồng ngực, sau này cô sẽ bảo vệ trái tim này thật tốt, chỉ có thể tự mình khóc, tự mình khổ sở, sau này cô sẽ không để chính mình đau khổ nữa, cô cũng chỉ có thể chịu đựng một lần, nhiều hơn một lần, cô không biết mình có thể tiếp tục sống tiếp hay không.

Cười nhẹ, cô đưa tay che đôi mắt, ánh nắng mùa thu nhảy nhót rơi vào trong mắt cô, bao quanh là màu vàng ấm áp, khiến cho gương mặt nhợt nhạt của cô ửng đỏ.

Cô đi tới cổng, bảo vệ đứng tránh sang một bên, Tô Lạc cúi đầu chào họ, sau đó mới đi ra ngoài.

Bước ra khỏi cổng mấy bước, cô dừng lại cước bộ, một lúc sau, cô mới chậm rãi xoay người lại, thấy được người đàn ông đang dựa trên xe, tóc hắn có chút rối, một bộ âu phục, lúc này không còn cà- vạt, ngay cả nút áo cũng có mấy chiếc không đóng, hắn cứ đứng ở đó, dịu dàng nhìn Tô Lạc.

Ánh mắt thương tâm, cô vội vàng xoay người lại, đi thẳng về phía trước, giữa bọn họ, gặp lại không bằng tưởng nhớ, như vậy là tốt rồi, đó là tốt nhất.

Hắn bước nhanh theo cô, kéo tay Tô Lạc, rõ ràng trước kia hai người yêu nhau say đắm mà bây giờ đến người lạ còn không bằng, không nói lời nào, cũng không dám tới gần, sợ vừa chạm mặt sẽ không có cách nào xóa đi sự đau đớn của chia ly.

“Lạc Lạc,” hắn đi lên phía trước, hai tay đặt lên bờ vai Tô Lạc, “Lạc Lạc, rời khỏi hắn, rời khỏi người đàn ông kia,” lông mày nhíu chặt lại, chỉ cần nghĩ tới Tô Lạc cùng người đàn ông không có tình người kia ở cùng nhau, tim hắn như bị dao đâm, sự đau khổ hắn chịu không nổi.

Tô L


Lamborghini Huracán LP 610-4 t