Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210964

Bình chọn: 7.5.00/10/1096 lượt.

Duệ Húc thở dài, bế Tô Lạc ngồi lên đùi hắn, cằm hắn đè lên tóc cô, trên tóc cô có mùi hương thoang thoảng, rất dễ chịu, khiến người khác cảm thấy thoải mái.

Hai tay Tô Lạc ôm chặt hông hắn, đầu dựa vào lồng ngực hắn, rõ ràng là một người lạnh lùng nhưng thân thể hắn lại thật ấm áp.

“Không có,” Cô thì thòa nói, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, cô biết mình không có tức giận, cũng không có tư cách để tức giận.

“Nói dối, đã khóc rồi, còn nói không giận?” Ngón tay hắn nhẹ nhàng chọc vào má cô, Tô Lạc vội vàng cúi đầu xuống, đúng là nước mắt của cô đã lăn dài trên má rơi xuống.

Rõ ràng cô không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ chảy ra.

“Được rồi, là anh không đúng, anh xin lỗi.” Lê Duệ Húc ôm cô chặt hơn, đưa tay vuốt ve gương mặt cô, không thể không nói, hắn thích thân thể mềm mại của cô, cũng thích cảm giác khi ôm lấy cô.

“Tô Tử Lạc, nhớ, cơ thể và tình yêu của đàn ông là hai thứ khác biệt, hắn có thể cùng phụ nữ lên giường không có nghĩa hắn sẽ thích người phụ nữ đó.”

Từng câu chữ của hắn truyền vào tai Tô Lạc, nhưng lại khiến có đau buồn hơn, bởi vì là hai thứ khác biệt cho nên.

Không cần tận tâm phải không? Nếu yêu, sau đó, cơ thể và trái tim rời khỏi nhau, vậy vẫn có thể yêu sao? Cô không lên tiếng, bọn họ vốn không phải là người cùng một thế giới….

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 36

“Tô Tử Lạc, em đang nghe anh nói sao?” Lê Duệ Húc ôm cô chặt hơn nữa, không biết vì cái gì, hắn chợt có một cảm giác một sự đau đớn đang len lỏi trong trái tim mình, vì sự im lặng của Tô Lạc, sự im lặng khiến cho hắn bất an.

“Em đang nghe, cũng nghe rất rõ,” Tô Lạc khẽ hít hít chiếc mũi, cố gắng kìm nén cảm giác chua xót trong lòng. Mặt cô vẫn dán vào ngực Duệ Húc, thân thể gần xát nhưng trái tim lại càng thêm xa.

“Tổ Tử Lạc, nhớ sau này không được để người khác bắt nạt em, em phải học cách nói không. Em hiểu chưa?” Tay hắn nắm chặt tay cô, ngón tay cô nắm chặt lấy áo hắn, thậm chí còn dùng chút sức, hắn có thể tưởng tượng, giá trị của chiếc áo này, sắp bị vò nát trong tay cô rồi.

“Vâng…” Tô Tử Lạc gật đầu, hàng lông mày khẽ động, không biết có phải do quá mệt mỏi, mắt cô từ từ nhắm lại, hơi thở cũng ổn định hơn.

“Tô Tử Lạc, nhớ là phải biết nói không, ngay cả anh, em cũng có thể nói.”

“Vâng…” Tô Lạc vô ý thức trả lời, không biết chính mình đã quen với mùi hương của người này, cô thật sự rất mệt mỏi, cô ở trong lồng ngực hắn cứ như vậy ngủ thiếp đi, một cảm giác thật an toàn, tin tưởng, nhưng không thể không nói, ngày hôm nay, Lê Duệ Húc đã làm tổn thương cô quá nhiều, cô không nói không có nghĩa là trái tim cô không có cảm nhận gì.

Những hình ảnh đau đớn kia, đâu chỉ có thương tâm. Có thứ gì đó vẫn luôn thay đổi, cô không biết mà hắn cũng không hề nắm rõ.

Xin lỗi, Duệ Húc ôm cô, ánh mắt mông lung nhìn ra ngoài cửa kính.

Cô không hề biết, những lời này của hắn cũng chính là giải thích, là thật tâm lại có chút mờ mịt.

Ngày đó dường như cũng không ảnh hưởng tới họ, họ vẫn duy trì cuộc sống thường ngày, chỉ khác là trong trái tim hai người như có một thứ gì đó biến đổi, họ cũng không rõ, cũng có chuyện khiến Tô Lạc khó hiểu, cô từ tầng bốn của tòa nhà chuyển thẳng lên tầng bốn năm, ở cạnh Duệ Húc, cô vẫn là một người chạy việc, nhưng hiện tại cô chỉ giúp việc cho một mình hắn. Khi cô hỏi nguyên nhân thì lại nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Duệ Húc, nói cho cô biết, như vậy cô sẽ thuận tiện cho việc bắt gian.

Giống như bây giờ.. Cô bưng một ly sữa đứng ở cửa, vốn người kia nói muốn uống cà phê, nhưng cô lại phát hiện hắn có bệnh về dạ dày, liền luôn làm trái ý hắn, cho dù hắn có trừng mắt nhìn cô, nhưng trừng thì trừng, còn hơn là bệnh của hắn nặng thêm.

Dù đàn ông có mạnh mẽ đến mấy, bị bênh vẫn rất yếu ớt, cô tình nguyện để hắn trừng mắt với cô, cũng không hi vọng, hắn không qua tâm tới sức khỏe của mình, như vậy cô cũng rất khổ, cô mới phát hiện, người lãnh khốc này, khi bị bệnh thật khó chăm sóc.

Cô đứng ở cửa một lúc lâu, chân cũng bắt đầu đau, nhưng bên trong vẫn không mở cửa, ly sữa trong tay cô cũng nguồi dần.

“Tử Lạc. Cô đứng ở đây làm gì?” Vệ Thần bước nhanh tới. Ngoài ý muốn nhìn thấy cô, đương nhiên, hắn gọi tên của cô, chứ không phải gọi là chị dâu, dù sao đây cũng là nơi cần giữ bí mật, có người không muốn cho người khác biết, hắn cũng không có cách nào khác.

“Tôi đang đợi mở cửa,” Tô Lạc có chút mất tự nhiên cười cười nói, cô thực sự lo sợ bên trong đang diễn ra chuyện mà cô không muốn nhìn thấy nhất, bản thân cô cũng không muốn nhìn thấy lần thứ hai.

“A, tôi biết rồi…” Vệ Thần khẽ cười, “Yên tâm, sai lầm như vậy, người kia tuyệt đối không phạm phải lần thứ hai.” Vệ Thần nói xong trực tiếp mở cửa ra, dù sao cửa này từ trước tới giờ chỉ có hắn thường lui tới, rất ít khi hắn gõ cửa.

Lê Duệ Húc đang vùi đầu vào một đống tài liệu, chiếc bút di chuyển không ngừng, rất nhanh chóng lại quay sang máy tính tìm gì đó, dường như là rất bận rộn.

“Vệ Thần, vĩnh viễn cậu không biết gõ cửa phải không?” Giọng nói nhàn nhạt truyền tới, không hề cảm nhận sự tức giận nhưng vẫn lộ ra chút không hài lòng.

“Tôi k


Old school Easter eggs.