ông ghét, nhưng cô rất sợ, cô biết người đàn ông này không phải là người đàn ông mà cô có thể với tới, cô cũng không biết bản thân có thể chấp nhận thứ tình cảm này một lần nữa.
Trong lòng cô vẫn còn hình bóng của Ôn Vũ Nhiên, nụ cười của hắn, vẻ mặt tiếc nuối, vô tình, đúng vậy, tất cả, cho dù đã qua, đối với cô vẫn quá vô tình. Cho dù có bồi thường hay nhắc nhở, đều như thế vô tình…
“Vì sao không thử đón nhận anh, chúng ta là vợ chồng chính thức có được không?” Ánh mắt Duệ Húc càng sâu hơn, khiến người khác không thể nhìn ra, bây giờ hắn đang suy nghĩ gì? Ngón tay nhẹ nhàng vỗ về hai má Tô Lạc, giọng nói âm u, lúc này lại lộ ra ít khàn khàn, thập phần gợi cảm.
Tô Lạc sợ hãi, vội vàng đẩy hắn ra.
Cô, không cách nào làm được , người đàn ông này rất tốt, là người mà không ai có thể từ chối, nhưng cô không có đủ dũng khí.
Cô chạy ra ngoài, trái tim nhảy tưng tưng, cảm thấy chua chát, cảm giác không thể chịu được, không có một chút sung sướng, không hề vui vẻ, thậm chí nỗi bất an trong cô ngày càng lớn.
Lê Duệ Húc nhìn theo bóng lưng của cô, cả người dựa vào ghễ.
Người ở lại, vậy trái tim ở đây, an toàn nhất, chính là giữ lại trái tim, như vậy, cô cũng không còn tác dụng.. Khóe miệng hắn lạnh băng cong lên, Tô Tử Lạc vĩnh viễn không phải đối thủ của Duệ Húc, chì dù là chuyện tình cảm cũng vậy, hắn đang chờ cô tự tay dâng trái tim mình lên cho hắn.
Nếu bây giờ có người nhìn thấy ý cười trên gương mặt hắn chỉ có thể hình dung ra sự sợ hãi.
Tô Lạc chạy vào phòng trà nước, rót cho mình một cốc nước, sau đó ngồi xuống ngây ngốc uống.
Hắn nói, Tô Tử Lạc, chúng ta làm vợ chồng chính thức có được không?
Được không… Cô không biết, thật sự không biết… Cô muốn có một gia đình, muốn có chồng, nhưng người đàn ông kia, có thể chứ? Cô uống một hớp nước, sắc trời bên ngoài, dần dần tối, xuyên qua tấm kính thủy tinh, cô nhìn khung cảnh bên ngoài, mọi thứ đều nhỏ, khi đứng ở trên cao có thể nhìn thấy tất cả, nhưng tất cả… Chỉ có mình cô cô đơn.
Tan tầm, cô đứng ở bên ngoài, không ít người đi qua liếc nhìn cô, có khi cũng có những tiếng bàn luận, đột nhiên cô được chuyển lên tầng bốn năm, không thể không nói, đây là chuyện hết sức kì quái, hơn nữa, nghe nói còn là do chính tổng tài đưa ra chỉ thị, tầng bốn năm, đó không phải là nơi là người bình thường có thể vào, mà một cô gái bình thường như Tô Lạc, diện mạo, thân thế, đều quá bình thường, không thể không khiến người khác hoài nghi, nơi đó rốt cuộc có chuyện gì, tất cả mọi người đều không biết.
Không có dám tìm Tô Lạc gây phiền phức, bởi vì chuyện xảy ra khi cô ở bộ phận thiết kế, trừ cô ra, cả bộ phận đều bị giáng chức, không ai biết, có phải cô là tay trong của tổng tài hay không?
Duệ Húc cũng không nghĩ, một cái chỉ thị của hắn có thể gây vô vàn phiền phức cho Tô Lạc. Nhưng bây giờ không ai có lá gan nói ra, phía trên chính là người lãnh đạo trực tiếp, chủ của bao nhiêu nhân viên.
Tô Lạc đứng bên ngoài, gió cuối thu thổi vào người thật lạnh, xa xa, ánh đèn một chiếc xe soi rọi, người đàn ông trong xe, luôn nhìn cô, nhìn không chớp mắt.
Cho tới khi tiếng chuông điện thoại vang lên, hắn mở di động đưa sát bên tai.
“Anh đang ở công ty, sẽ về nhanh thôi,” đầu bên kia truyền tới giọng nói dịu dàng, chính là vợ của hắn, nhưng hắn lại đang nói dối cô, nói dối mà mặt không đỏ, thở không nhanh, Ôn Vũ Nhiên bây giờ đã không còn là Ôn Vũ Nhiên của ngày xưa.
Hiện tại, hắn có quyền lực, có tất cả, nhưng hắn cũng đã mất đi một thứ hắn muốn có nhất, bất kể là như nào, trái tim hắn không có cách rời bỏ Tô Lạc.
Hắn không quên, ai đã khiến hắn mất đi Tô Lạc, nhưng, giống như ai đã để cho hắn ngồi trên vị trí tổng tài của Ôn thị. Hắn lấy ra điếu thuốc, đèn xe vẫn sáng, Tô Lạc bị đèn xe chiếu vào mắt liền nheo mắt lại, sau khi mở to hai mắt cô lại không có nhìn thấy vẻ mặt buồn khổ của người kia.
Ánh sáng mặt trời về chiều trải dài trên mặt đất, xa xa, hoàng hôn nhuốm màu đỏ như máu. Cô ngẩng đẩu, nhìn bầu trời, trong ánh mắt có màu đỏ của mặt trời.
Cho tới khi có bước chân truyền đến, cô bị người ta ôm chặt, cái ôm rất ấm áp, rất an toàn, nhưng cũng rất đáng sợ, cô muốn đẩy ra, mới phát hiện mình có chút không nỡ, cho dù chỉ là một lúc khiến cô lưu luyến không muốn rời, một lúc thôi, được không?
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 38
Lưng cô dính chặt vào lồng ngực của hắn, mặc hắn ôm lấy vòng eo cô, tay cô nắm chặt tay hắn, cằm hắn tựa trên đỉnh đầu cô, dường như có thể giúp đỡ cô chống đỡ tất cả mọi thứ, và cô chỉ cần sống dưới đôi cánh của hắn là tốt rồi.
“Đang nhìn gì vậy,…” Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, rất ấm, rất êm tai.
“Trời chiều, rất đẹp, nhưng lại quá muộn, có lẽ đẹp, nhưng cũng đã tàn.”
“Em muốn ngắm nhìn nữa, ngày mai lại tới đây.” Lê Duệ Húc xoa nhẹ tóc cô, đưa cô ngồi vào xe.
Trong xe, Duệ Húc cũng không buông tha cho Tô Lạc, giống như muốn cắn nuốt cô vậy, một nụ hôn như chiếm đoạt đặt xuống, hai đôi môi dính chặt lấy nhau, đầu lưỡi hắn trêu đùa đầu lưỡi cô, hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, trải nghiệm sự hòa tan đơn giản nhất, hài hòa nhấ
