ôn của hắn, hắn cũng không tin, cô và Vũ Nhiên chưa xảy ra chuyện gì, bọn họ đã là người yêu trong ba nắm, … Bây giờ trai gái đều rất thực tế, cô còn thẹn thùng sao? Bản thân hắn còn chưa từng được lên giường với gái trinh, nhưng, trái tim của hắn vì suy nghĩ này, cảm thấy có chút không thoải mái.
“Ngủ đi,” hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán Tô Lạc, sau đó nằm xuống ôm cô nhắm mắt lại, giống như ôm một cái gối ôm vậy, không phải hắn không có cảm giác, nhưng hắn không muốn cố chấp, cũng không muốn cô không cam lòng, Lê Duệ Húc muốn phụ nữ nào mà chẳng được, không nghĩ sẽ phải đi ép buộc một cô gái, huống chi cô gái này còn là vợ của hắn.
Thân thể Tô Lạc có chút cứng nhắc, hơi thở của hắn thỉnh thoảng sẽ chạm vào cô, cả tiếng thở của hắn, cô có thể cảm nhận sự tồn tại của hắn, một sự rung động mãnh liệt.
Cô không ngừng nhúc nhích thân thể, hai người không phải chưa từng ôm nhau, nhưng cảm giác bây giờ quá chân thực, cảm nhận thời gian chầm chậm trôi qua.
“Tốt lắm, ngủ đi”, Duệ Húc đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng vỗ, giống như đang dỗ một đứa trẻ, Tô Lạc dần thả lỏng cơ thể, có lẽ vì quá căng thẳng nên khi buông lỏng bản thân, cô cảm thấy rất mệt.
Cô cứ nghĩ mình sẽ không thể ngủ, nhưng khi dựa vào lòng người đàn ông này, cô thấy sự an tâm, nhất là mùi hương trên người hắn, một mùi hương thuốc lá quen thuộc, rất dễ chịu, không hề chán ghét.
Một lúc sau, Duệ Húc mở mắt ra, nhìn cô gái trong lòng, ngón tay chạm nhẹ lên trán cô, phát hiện, cô có chút không thoải mái khẽ nhăn mặt nhíu mày, lại càng tiến sát vào trong lòng hắn. Kì thực ôm cô cũng không cảm thấy chán ghét.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 40
Hắn đưa tay tắt chiếc đèn ngủ phía đầu giường, có lẽ đêm nay họ cũng sẽ ngủ thật ngon, đơn thuần là ôm nhau thôi cũng đã tra tấn hắn rồi. Hắn cười khổ một tiếng, Lê Duệ Húc hắn khi nào lại học được cạc kiềm chế dục vọng… Nhưng, tất cả đều xứng đáng, cái hắn muốn… Là trái tim của cô gái này.
Bóng đêm nặng nề, gió màu thu từ từ thổi, từng chiếc lá trên cây bắt đầu rụng, mùa đông đang tiến lại rất gần.
Buổi sáng, ánh nắng mặt trời chiếu trên cửa sổ, nhưng vì có một bức rèm ngăn lại ánh sáng trong phòng cũng dịu hơn.
Tô Lạc trở mình, cảm giác cả người không thể di chuyển. Cô mở mắt ra, ánh mắt màu trà rơi vào đôi mắt cô, cô khẽ chớp mắt, ngây người.
“Lê Duệ Húc…”
Bờ môi khẽ nhúc nhích, rất nhanh ánh mắt bị bóng đen bao phủ, một bờ môi nhẹ nhàng dịu dàng đặt lên môi cô, cô chỉ có thể bị động đón nhận, càng ngày càng như một thói quen, càng ngày càng không thể chống lại, thời điểm hắn ngang ngược cô không thể phản kháng, bây giờ khi hắn dịu dàng cô lại càng không thể.
Cô cảm nhận trên đùi cô có vật gì đó đè lên, cứng rắn, nóng bỏng, sắc mặt cô ửng đỏ. Đột nhiên, cô khẽ cong người, muốn cách cái thứ kia xa xa một chút, dường như cô đã biết cái kia là cái gì…
Cái kia của hắn…
“Dường như em cũng biết. Bà Lê của anh …” Lê Duệ Húc khẽ nhíu mày, không thèm để ý khát vọng của mình đối với cô, hắn không phải là thái giám, đương nhiên sẽ có cảm giác, ôm một cô gái cả đêm, cái gì cũng không có làm, nói ra, đoán chừng sẽ không có ai tin.
“Xin lỗi…” Tô Lạc đặ hai tay trên lồng ngực hắn, toàn thân đỏ bừng.
“Làm sao em lại dễ xấu hổ như vậy, cái này em chắc là phải không xa lạ chứ, đừng có nói với anh em vẫn là xử nữ…” Lê Duệ Húc ngồi dậy, trong lời nói lộ rõ sự tổn thương người khác.
Trái tim Tô Lạc như bị ai bóp chặt một cái, cô cắn nhẹ môi, cũng không muốn giải thích, cho dù là cô là xử nữ, thì thế nào đây? Hắn đã nhận định như vậy, có giải thích cũng chẳng thay đổi được gì. Ôn Vũ Nhiên chính là vách ngăn lớn nhất giữa họ, cô để ý, còn hắn so với cô dường như còn để ý hơn.
Tay họ vẫn nắm lấy nhau, nhưng trái tim của Tô Lạc một lần nữa khép lại, cô không muốn thể hiện sự thành tâm, vì cô không thể chịu nổi sự tổn thương một lần nữa. Đối với sự trầm mặc của Tô Lạc, Lê Duệ Húc nhíu chặt hàng lông mày, hắn khẽ mím môi, ở nơi không ai biết, lộ ra sự lạnh lùng đến đáng sợ.
Trong tập đoàn Húc Nhật, Tô Lạc ngồi trên ghế sô pha, trong tay cầm một cốc nước, mỗi khi cô cảm thấy mệt mỏi, đều tới nơi này để nghĩ ngơi, dù sao ở đây cũng không có người, nữ thư kí duy nhất ở đây, tất nhiên thời gian trước đã bị cảnh cáo, mặc kệ cô ấy có tốt đến cỡ nào, thân là thư kí riêng của Lê Duệ Húc, liền sẽ biết, cái gì có thể nói ra, cái gì cần phải giữ kín.
Nếu không, cứ tự nhiên về nhà sống bằng tiền dành dụm đi.
“Có muốn ăn cái gì không, anh kêu người mang lên,” Lê Duệ Húc đi tới ngồi xuống cạnh cô, theo thói quen đưa tay xoa tóc cô. Biểu hiện của cô bây giờ khá tốt, cô gái này rất biết nghe lời, bình thường hắn nói một cô sẽ không bao giờ nói hai, trong một số tình huống đặc biệt cô sẽ lấy hết can đảm trừng mắt nhìn hắn, sau đó bản thân tự tìm lấy khó chịu.
“Cái gì cũng được,” Tô Lạc uống một ngụm nước rồi nói, “Lê Duệ Húc,” đột nhiên cô kéo áo hắn, “Em không ở lại đây có được không, dù sao bên ngoài cũng có rất nhiều nơi để em nghỉ ngơi, em thấy không có vấn đề gì cả,” Cô muốn thương lượng với hắn, dù sao đây cũng là ph
