ả những chuyên viên bảo mật trong công ty tôi sẽ cho cậu giữ chức vụ Giám đốc giám sát điều hành bảo mật hệ thống.”
[Tôi có được phát lương không?'> Dương Quân Nhiên trước tin tức này quả thực là vui đến cười ngoác miệng.
“Đương nhiên phải có, tôi sẽ tự tay phát lương cho cậu, xem như là đặc quyền.”
[Anh nhớ nha, tôi đã ghi âm lại rồi, ngày sau anh không được phép nuốt lời.'>…
Liên tiếp vài ngày Dương Quân Nhiên được đích thân Tổng giám đốc Công ty phần mềm trò chơi NGS, Lý Thần Vũ dạy chương trình phần mềm máy tính cao cấp. Ban đầu cũng gặp đôi chút khó khăn vì tiếng anh của Dương Quân Nhiên không quá tốt, song các thao tác cậu lại nhớ rất nhanh, hầu như chỉ cần Lý Thần Vũ làm một lần cậu lập tức có thể lặp lại không chút sai sót. Dần dần cậu đã có thể tự mày mò nghiên cứu, vì thế Lý Thần Vũ trực tiếp ném cho cậu một đống sách về phần mềm cao cấp, cho cậu tự sinh tự diệt. Dương Quân Nhiên trước nay luôn tự ti nghĩ bản thân rất ngu ngốc, bất luận là học tập hay thể thao đều đứng hạng bét, thế nhưng nhờ có mẹ luôn động viên khích lệ cậu vẫn một mực kiên trì, chưa từng bỏ cuộc. Nay lại có một người nói cho cậu biết thực chất cậu không phải chỉ toàn khuyết điểm mà cậu ở lĩnh vực công nghệ thông tin là một thiên tài, so với người khác học nhanh hơn nhiều lần. Cậu thực sự rất vui mừng đến kích động, trước kia gặp khó không nản nay lại càng thêm kiên trì cố gắng gấp bội.
Lý Thần Vũ đang tập trung xét duyệt văn kiện, vừa nhấc đầu lên liền thấy trên màn hình máy tính hiện lên một con mèo nhỏ đang nhe răng cười đến thèm đòn, giơ móng vuốt ngao ngao chỉ lên dòng chữ trên đầu “Ăn cơm, ăn cơm thôi.” Lý Thần Vũ bật cười, hắn đương nhiên biết trò quỷ này là do Dương Quân Nhiên bày ra. Nhìn đồng hồ quả thực đã đến giờ cơm trưa liền cất gọn văn kiện đứng dậy tìm trợ lý gọi cơm trưa.
[Thần Vũ, sau khi tôi học xong chương trình bảo mật thông tin hệ thống cao cấp có được đầu quân vào làm cho công ty anh không?'> Dương Quân Nhiên nhìn một bàn phân nửa là các món hải sản, có cả món trứng tôm đỏ hồng đậm đà thơm ngọt, trong lòng vui vẻ cực kỳ.
“Đương nhiên, tôi là người làm ăn kinh doanh, cân nhắc lợi hại không thể lãng phí nhân tài như cậu rồi.” Lý Thần Vũ nhìn tốc độ thức ăn trên bàn biến mất dần nhanh hơn, không nhịn được nhắc nhở “Ăn chậm thôi, tôi không có tranh với cậu đâu.”
[Như vậy anh có thể đầu tư thêm một chút không?'> Dương Quân Nhiên thực sự rất hứng thú với các loại phần mềm phức tạp kia, càng tìm hiểu càng khát vọng biết nhiều hơn, cảm giác như thế nào cũng không đủ. Thật kỳ lạ là những thứ đối với người khác là đơn giản dễ hiểu cậu lại không thể hiểu, còn những thứ phức tạp rắc rối người khác không hiểu cậu lại thấy không quá khó khăn.
“Đầu tư thế nào?” Lý Thần Vũ hơi ngạc nhiên, những thiết bị trong phòng game là đều là những máy móc nhập khẩu đắt tiền, chức năng tuyệt đối đủ cho một lập trình viên.
[Tôi muốn có thêm không gian thí nghiệm, thiết bị máy móc cũng muốn cải tạo.'>
“Tôi sẽ cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho cậu, đến khi nào cậu có thể phá vỡ tường lửa của tổng công ty tôi sẽ đặc cách cho cậu trở thành chuyên viên bí mật của công ty, nắm quyền cao nhất trong đội ngũ nhân viên bảo mật hệ thống…”
[Tôi có được phát lương không?'> Dương Quân Nhiên kích động, níu lấy cánh tay Lý Thần Vũ.
“Cậu không những được phát lương mà còn gấp vài lần so với nhân viên bình thường, chế độ thưởng cũng thuộc loại ưu tiên nữa. Tôi trước nay chưa từng bạc đãi nhân viên đâu.”
[Thần Vũ, cảm ơn anh, anh đối với tôi thật tốt.'> Dương Quân Nhiên cười tít mắt. Lý Thần Vũ dù không thấy được cậu nhưng vẫn tưởng tượng ra bộ dạng vui sướng của cậu, khóe môi nhất thời nhếch lên.
Tính toán thời gian Dương Quân Nhiên đã không gặp mẹ hơn một tuần, cậu rất nhớ bà nhưng ngoại trừ đều đặn gửi tin nhắn an ủi nỗ lo lắng của người mẹ nhớ con thì không thể làm gì hơn. Cậu chưa từng rời khỏi nhà lâu như thế, cũng chưa từng đi chơi đâu xa, lúc này mẹ cậu đã rất sốt ruột giục cậu mau về nhà rồi, tình trạng này không thể kéo dài thêm nữa. Dương Quân Nhiên càng lúc càng thường xuyên nghĩ đến vấn đề này, tinh thần hoảng hốt xao lãng, chỉ có thể cố gắng làm chính mình trở nên bận rộn với đám mật mã hệ thống, ban đêm vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn của Lý Thần Vũ mới có thể ngủ ngon. Lại nói thói quen này của cậu thực vi diệu, cậu cũng hắn mới quen biết đã bao lâu nhưng cảm giác an toàn ấm áp hắn đem lại luôn làm cậu luyến tiếc tách ra. Hơn nữa chính Lý Thần Vũ lấy lý do ngủ trên sô pha không thoải mái nên luôn ở lúc cậu ngủ say đem cậu ôm đến giường, vốn dĩ không phải cậu mặt dày muốn chiếm nửa giường của hắn đâu a.
[Trong phòng ngột ngạt quá, tôi muốn ra ngoài một lát.'> Dương Quân Nhiên nhắn tin cho Lý Thần Vũ, cậu đương nhiên biết rõ cánh cửa không thể bỗng nhiên mở ra khép lại đâu.
“Được, vừa lúc tôi cũng cần ra ngoài một chút.” Lý Thần Vũ gật nhẹ đầu, tay cầm một tập văn kiện mở cửa bước ra ngoài.
Dương Quân Nhiên đi theo Lý Thần Vũ một hồi, phát hiện hắn bàn chuyện cùng cấp dưới thật lâu chưa xong liền nhắn qua một tin [tôi đi loanh qua
