lời vào được.“Dạ” Tôi cuối cùng phải nghe lời dì. Con Thùy thì đắc ý lắm, thắng được tôi rồi mà. Nể nó là bạn đó giờ nên bỏ qua.Tôi ăn thật lẹ hết phần thức ăn còn lại trong khay rồi bỏ đi lên lớp, mặc xác con Thùy ngồi nhơi. Tôi lên lớp nhưng không vào, tôi đứng ngay lang can nhìn ra vườn trường.“Sao em đứng đây!” Giọng nói của cậu ta vang lên sau lưng tôi, chỉ có cậu ta mới có tư cách đứng ôm tôi từ phía sau.“Không có gì, buông em ra đi anh, đây là trường học, lỡ ai thấy thì làm sao?” Đúng vậy, lỡ ai thấy thì sao.“Kệ họ!” Cậu ta cứ vậy, ngang ngược đến tột đỉnh.“Á, tôi không thấy gì hết!” Giọng con Minh Thùy hét lên, tôi nói rồi mà, lỡ ai thấy thì sao? Tôi đẩy Minh Long ra, cậu ta cũng buông tôi ra. Con Thùy thì chạy cái vèo vào lớp. Tôi đi theo nó vào lớp. “Bồ không thể làm như vậy được!” Con này sản rồi.“Làm gì? Mình có làm gì đâu!”” Bồ không thể để Minh Long ôm được!”“Tại sao?”“Bồ làm vậy mình sẽ ganh tị mà chết, đã lâu lắm rồi, Viễn Kiệt nhà mình không ôm mình như Minh Long ôm cậu! Huhu, mình ganh tị quá!” Tạ ơn trời đất, may mắn là Việt Nam cấm giết người chứ không là tôi giết nó rồi. Khùng hết thuốc chữa.***Đến chiều tan học, tôi đi ra ngoài là thấy ngay chiếc xe của dì tôi đậu cách đó không xa. Tôi đi đến lấy quần áo, nhìn xung quanh cũng có nhiều người lấy quần áo giống tôi lắm nha. Không lẽ đi chung.Sau khi lấy quần áo xong thì…xe ai nấy đi đến địa điểm. Con Thùy đưa địa điểm, từng chiếc xe hơi bắt đầu lăn bánh tới đó.Ngồi xe hơn một tiếng là đến nơi. Không ngờ giữa thành phố sầm uất mà còn có một nơi yên tĩnh thế này. Đây là một hội quán hạng sang, tôi cũng đã từng đến đây mấy lần rồi, cũng có thẻ hội viên.Tôi đứng đó nhìn nhìn đợi con Thùy đến thì một người đàn ông khoảng chừng hai mươi mấy vận vest đen đi ra.“Phương Anh, nay ngọn gió nào đưa em đến đây?” Đây là anh Bạch, chủ của hội quán. Tôi và Minh Thùy từng là khách quen của ảnh.“Tụi em đi họp đêm!” Tôi cười trả lời.“Vậy trong đi!”“Em đợi Minh Thùy nữa, còn mấy bạn này chưa có thẻ hội viên.” Tôi chỉ tay về phía mấy bạn đứng gần đó. Bỗng điện thoại tôi rung lên, Minh Thùy, sao nó lại gọi nhỉ.“Alo, có gì không bồ?” Tôi hỏi.“Bồ dẫn mấy người kia vào làm thẻ hội viên dùm mình nha, xe của mình với Minh Long bị kẹt lại rồi!” Chèn ơi, sao giờ mới gọi. Tôi đồng ý ngay.Sau cuộc gọi đó, tôi dẫn mọi người vào làm thẻ hội viên và bắt đầu quẩy tới bến. Tiếng nhạc sập sình, tiếng va chạm của thủy tinh, tiếng hò reo, tiếng cười, tiếng nói, những âm thanh đó là tôi nhớ lại một năm trước. Vì không muốn có sự cố xảy ra, lần này quyết định tỉnh táo đến tàn cuộc. CHƯƠNG 39: THỦ ĐOẠNChương 39: Thủ đoạnTôi đưa tay ra định kéo Thục Khuê lên, khi tay cô bé đã gần chạm tay tôi thì tôi rụt tay lại. Tại sao tôi phải cứu tình địch của mình chứ. Tôi nhếch miệng, xin lỗi em nhé Thục Khuê.Tôi lao thẳng xuống hồ bơi, xõa tóc ra, lặn xuống uống vài ngụm nước đầy Clo đó. Sau đó tôi bắt đầu thả thuyền cơ thể, để toàn thân trôi theo dòng nước. Nhẹ nhàng nhắm mắt, dang tay ra để chờ đợi kết thúc.Cô bé Thục Khuê nắm lấy chân tôi, cứ nắm đi cô bé, có lôi chị xuống nước thì chị cũng không chết đâu.“Phương Anh!”Bùm, một loạt âm thanh xảy ra, mặt nước hồ bơi bị lay động. Có người đang nhảy xuống hồ, tôi hé mắt, Minh Long đã nhảy xuống hồ rồi. Để xem cậu ta cứu ai, tôi hay Thục Khuê.Mặt nước gần tôi động mạnh, Minh Long ôm tôi vào lòng. Cậu ta cứu tôi. Lòng tôi thầm nở hoa.“Phương Anh, Phương Anh, tỉnh lại đi em!” Cậu ta vỗ nhẹ nhẹ vào mặt tôi. Ngậm nước nãy giờ đến lúc này mới phun ra được, mỏi miệng chết. Tôi ho sặc sụa vài tiếng rồi mở mắt. “Em có sao không?” Cậu ta vuốt tóc tôi.“Em không sao nhưng em rất sợ!” Tôi nhào vào ôm cậu ta. Mặt hướng về cô bé Thục Khuê mới vừa được “vớt” từ dưới nước lên. Tôi nở nụ cười nửa miệng với cô bé, trong cuộc sống, đôi lúc cần một chút thủ đoạn để đạt được thứ mình muốn. Xin lỗi em, vì con của chị nên chị phải làm như vậy thôi.Minh Long bế tôi vào phòng y tế. Tôi nhìn con Minh Thùy nháy mắt một cái, nó cười lại. Từ khi nào mà tôi sống đầy thủ đoạn như thế chứ.Vào phòng y tế, cậu ta nhờ cô Diệp đi đến tủ để đồ cá nhân của tôi và cậu ta để lấy dùm bộ đồ dự phòng. Cả hai giờ ướt mem, đi ra ngoài cũng ngại. Rất nhanh, Thục Khuê cũng được bế vào phòng y tế. Sáu mắt nhìn nhau trào máu mũi.“Anh, em muốn nói chuyện riêng với Khuê!” Tôi lên tiếng.“Được, vậy anh ra ngoài, có gì gọi anh!” Tôi gật đầu, đợi khi cậu ta đã khuất sau cánh cửa thì mới mở lời.“Thế nào em gái?” Tôi nhìn qua giường của cô bé.“Tôi không ngờ chị lại thủ đoạn hơn tôi nghĩ. Sẽ có một ngày anh Long ghê tởm con người của chị mà đến với tôi thôi!” Mạnh miệng lắm.“Được, chị sẽ chờ ngày đó! Nhưng em nên nhớ rằng, vở kịch này chị là nữ chính, còn em, chỉ là nhân vật phản diện.” Tôi nhìn cô bé và nở một nụ cười dịu dàng.Cánh cửa phòng mở ra, cô Diệp đưa bộ đồ cho tôi và mỉm cười.“Hôm nay nhiều em cúp tiết đi bơi quá nha! Em đi thay đồ nhanh đi Phương Anh, nước thấm vào người là bệnh đấy!” Tôi gật đầu, đứng lên đi vào phòng thay đồ. Đồ dự phòng là quần áo thể dục nên mặc vào rất thoải mái.Th