người…
Chị ta đưa một thìa hạnh nhân lên miệng :
– Thế nào ? Sai à ? Thấy tôi thích kem thì cô cũng làm như thế. Trơ trẽn.
Tay tôi bám chặt thành ghế, nhịp thở hỗn loạn , đè nặng những âm run run :
– Không phải !
Hoài Vân nhếch miệng cười :
– Vẫn bảo là không phải ? Nói mãi câu này không chán à ?
Năm xưa, con nhóc này cũng lì lợm như thế, luôn miệng bảo không phải , không phải.
Bị đánh thế nào cũng bảo không phải !
Cô thì vẫn tưởng con nhóc này là Kathy Hoàng , ai ngờ lại là Hoàng Vy Anh ở ngay đây !
Ngang nhiên đến thế là cùng !
Hừ, nếu ông già ấy trước khi vào tù không nói ra tên thật của con nhóc đáng ghét này thì có phải là mẹ con cô vẫn tưởng nó ở Pháp không ?
Thảo nào cô lại cứ thấy con bé Vy Anh có điểm giống con nhóc ngày xưa kia chứ !
Hóa ra là một người !
– Xen vào giữa tao và Bùi Quang, sau đó là giữa tao và Duy Phong ! Mày nói xem, không phải ở chỗ nào ?
Tôi cắn chặt môi, bắt đầu rơi vào trạng thái hoảng loạn , vô thức phủ nhận :
– Không phải !
Hoài Vân nhìn chằm chằm tôi như muốn xông đến mà bóp nát ra, trừng mắt quát lên :
– Không phải à ! Lúc nào mày cũng nói là không phải. Chính mẹ của mày, xen vào gia đình tao, cướp bố tao, còn mày, cướp anh Duy Phong của tao. Vậy mà mày luôn miệng bảo không phải !
Cơn hoảng loạn càng tăng thê, bóp nghẹn giọng nói của tôi :
– Không phải. Chị không được xúc phạm mẹ tôi !
Hoài Vân trừng mắt :
– Bà ta phá đám gia đình tao ! Mày nghĩ là mẹ của mày tốt đẹp lắm à ? Đúng là mẹ nào con nấy !
Hơi thở của tôi trở nên dồn dập, đứng bật dậy :
– Tôi không cho phép chị xúc phạm mẹ ! Không cho phép chị đặt điều về mẹ ! Mẹ tôi không phải là chị có quyền muốn nói gì thì nói !
Chị ta cười khẩy :
– Vẫn như thế, cứ nhắc tới mẹ là mày sẽ nổi điên ! Nhưng mà tao nói gì sai à ? – Chị ta cũng đứng dậy, bước lại gần tôi – bà ta cũng giỏi thật, quyến rũ được cả kỹ sư Hoàng Anh Nhật ! Mày nghĩ Hoàng Anh Nhật là bố đẻ của mày à ? Năm xưa, người mẹ tốt đẹp của mày dụ dỗ bố tao !
Tôi có cảm giác như mình sắp đứng không vững, hét lên :
– Chị im đi ! Bố Nhật là bố tôi ! Chị không được nói bậy !
Chị ta nhếch miệng :
– Đừng giả vờ nữa ! Có phải là ****** dạy mày như thế không ? Bà ta dạy mày làm lơ hết mọi chuyện xấu xa mà hai mẹ con mày đã làm à ?
Trước vẻ mặt khiêu khích và những lời nói bịa đặt của chị ta, tôi cắn chặt môi, bắt đầu không làm chủ được hành động của mình.
***
Ngày hè đầy gió .
Ánh nắng đầy chói chang bao quanh thành phố phồn hoa.
Giữa đường phố rộng lớn, một chiếc xe đua màu trắng đầy nổi bật trong dòng người dừng lại ở một nơi.
Cửa xe được mở ra…
Đôi chân dài mạnh mẽ bước xuống…
Một chàng trai có mái tóc màu đen ngắn, thân hình cao ráo toát lên mùi vị lạnh lẽo.
Nắng hè chiếu lên người làm tăng thêm phần cao ngạo vốn có của anh.
Tất cả ánh sáng đều như tập trung vào anh.
Anh vừa xuất hiện, không gian ồn ào náo nhiệt trong phút chốc trở nên thật yên lặng.
Và từng vạt nắng gay gắt bỗng trở nên thật rực rỡ.
Gió … tà áo đen của anh nhẹ bay.
Anh sải những bước chân dài vững chãi về phía trước…
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh…một chút cảm xúc cũng không hề tồn tại.
***
Nụ cười khiêu khích của chị ta, vẻ mặt khinh thường của chị ta…
Bàn tay tôi vô thức đưa lên…
Nhưng chợt …ngưng lại giữa không trung…
Tay tôi đã bị ai đó nắm lại…
Một cảm giác rất đỗi quen thuộc lan truyền mạnh mẽ làm tôi nín thở.
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới dường như biến mất hoàn toàn, trong mắt tôi chỉ còn có…anh.
Ngay tại bây giờ,anh đang đứng trước mặt tôi.
Vẫn là vẻ lạnh lùng, cao ngạo…
Vẫn là dáng cao lớn đầy bí ẩn…
Bàn tay run rẩy của tôi đang bị anh nắm lấy.
Có một màng nước bao quanh mắt tôi.
Người mà hơn một tháng nay đã hoàn toàn biến mất khỏi tôi lại xuất hiện…trong tình huống này !
Ánh mắt anh hiện lên một tia không vui, những ngón tay đan chặt lấy tay tôi, lắc đầu :
– Không được làm như thế.
Cả người tôi chết lặng…
Hoài Vân ở bên vô cùng đắc ý.
Phải rồi ! Anh ấy tất nhiên là sẽ bảo vệ chị ta !
Tôi cắn chặt môi, hoảng loạn rút tay khỏi anh nhưng …không được.
Mỗi nhịp thở yếu ớt của tôi đều mang theo vô vàn cảm xúc hỗn loạn.
Đau đớn, hụt hẫng …nhưng hơn cả vẫn là có chút an tâm…anh vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Anh đưa tay lên…
Tôi nhắm tịt mắt lại…
Nhưng bỗng nhiên, một cơn lành lạnh truyền đến làm tôi rùng mình.
Tôi mở to mắt nhìn anh đang cúi đầu, những ngón tay của anh đang nhẹ nhàng chạm vào những vệt nước mỏng còn vương trên mắt tôi.
Giọng nói trầm ấm của anh vang lên :
– Sẽ rất đau tay đấy !
Cả người tôi như mất thăng bằng, muốn ngã nhào…
Hồn phách thất lạc…
Đứng bên cạnh, nụ cười đắc ý của Hoài Vân phụt tắt, vẻ mặt trở nên cứng đờ.
Anh cúi người ôm tôi :
– Vy Anh, anh về rồi đây.
Nước mắt của tôi bắt đầu cuồng loạn trào ra.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Vẫn là mùi thơm dịu nhẹ này.
Lúc này tôi chẳng thể nghĩ được gì, chỉ đứng yên mà để mặc cho nước mắt từng cơn thi nhau tứa ra.
Anh vẫn ôm tôi, dùng ánh mắt vô cùng đáng sợ nhìn Hoài Vân, từng chữ mang theo hơi lạnh lẽo khiến người ta phát run :
– Quì xuống !
