Polly po-cket
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329115

Bình chọn: 8.5.00/10/911 lượt.

bước, có ý từ chối.

Tia cười trong mắt anh bỗng chốc trở nên khác lạ…

Thế này là…sắp có án mạng rồi !

Tôi vẫn lùi ra sau, hít thở sâu.

Đừng sợ ! Phải mạnh mẽ lên !

Mình là ai, là ai ? Là Vy Anh không sợ một ai ngoài bố mẹ cả !

Vâng , chính xác là như thế cho nên tôi vẫn không ngừng lùi ra sau.

– Vy Anh !

Vừa nghe anh khẽ gọi tôi liền trả lời cuống quít :

– Em…em đi lấy balô để ôn bài .

Anh gật đầu :

– Không được trốn !

– …

Làm sao mà anh biết là tôi định trốn…

***

Nắng đã bớt gay gắt, ngoài cửa kính , xe cộ vẫn nườm nượp qua lại, mang theo gió bụi bay đầy trời.

Mặc dù đã cúi đầu thật sát so với mặt bàn nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh vẫn chưa dời khỏi người tôi lần nào.

Tôi bối rối, tay không ngừng khuấy nát cốc trà sữa ra.

Cùng một lúc, có rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc đồng thời tung nhảy .

Anh cứ thế lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì.

Cuối cùng là tôi vẫn không ngăn được mình mà lên tiếng trước.

Giọng tôi rất nhẹ, mang theo sự phức tạp :

– Thời gian qua, anh…như thế nào ?

Giọng anh trầm lạnh,điềm nhiên :

– Không có gì !

Chiếc thìa trong tay tôi ngưng lại…

À, đối với anh ấy là không có gì.

Một tháng với tôi còn hơn địa ngục nhưng với anh ấy lại là không có gì.

Vô tâm thật !

Mà thôi, làm sao phải trách anh …

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh :

– Em cũng thế ! Em cũng không có gì cả. Ngược lại là em rất vui , rất rất vui là đằng khác.

Anh mỉm cười gật đầu, đôi mắt tĩnh lặng.

Tôi lại cúi đầu, tự kỉ với cốc trà sữa.

Có vẻ như là anh ấy không quan tâm mấy vấn đề này.

Nhìn những hạt trân chân đang xoay tròn trong ly, tôi mím môi, nhỏ giọng :

– Anh không hỏi em tại sao lại vui à ?

Ánh mắt anh hiện lên tia cười :

– Vậy Vy Anh, sao em lại vui thế ?

Vui à ? Vui được không ?

Chẳng có giây phút nào mà tôi thật sự vui vẻ cả .

Những hạt trân châu xoay nhanh hơn, có phần lộn xộn.

Tôi ấp úng :

– Em…em vui vì…em – Không tìm ra lí do nào thích đáng, tôi bắt đầu bực dọc – mặc kệ em ! Em vui hay buồn không liên quan tới anh ! Anh đừng có hỏi những việc riêng tư như thế nữa đi !

Quá vô duyên !

Từ khi nào anh ấy lại trở nên lắm chuyện như thế !

Trước thái độ giận dữ của tôi, khóe miệng anh nâng lên, nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ thích thú.

A !

Tôi ngay lập tức xấu hổ mà cúi gằm mặt .

Lúc nãy là do tôi đề nghị anh ấy hỏi mà…

Thôi kệ ! Ai bảo anh ấy nghe làm gì . Ai bắt anh ấy phải làm theo cơ chứ !

Đúng thế ! Với suy nghĩ hợp lí đó, tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Anh vẫn im lặng nhìn tôi, đôi khi ho vài tiếng đầy mệt mỏi, hơi thở rất nhẹ.

Khoảng lặng lại ùa về…

Tôi không kìm được mà lại đưa ra câu hỏi :

– Anh có gì thay đổi không ?

Anh gật đầu, nhấm nháp ly cà phê , thản nhiên :

– Anh không làm tổng giám đốc ở Khánh Phong nữa rồi.

Không làm tổng giám đốc ở Khánh Phong nữa !!!

Câu nói ấy giáng mạnh vào đầu tôi.

Tôi mở to mắt, kinh ngạc xen lẫn hoảng hốt nhìn anh :

– Anh Duy Phong, anh thất nghiệp rồi ?

Cà phê trong ly sóng sáng, anh che miệng ho sặc sụa, có vẻ bất đắc dĩ :

– Vy Anh ! Anh sẽ không để em phải nuôi anh , cho nên, em không cần phải như thế !

Tôi lườm anh, xí một tiếng rồi sau đó mới nhận ra…có cái gì đó khác thường rồi !!!

Nuôi anh à ? Tôi nuôi anh ấy à ?

Cái gì ? Tại sao tôi phải nuôi anh ấy ?

Ngừng ! Ngừng ! Ngừng !

Đừng suy nghĩ bậy bạ !

Tôi nhìn anh :

– Anh có phải là con của em đâu ?

Giọng anh đột ngột trầm xuống :

– Vy Anh !

Ngay lập tức, tôi đưa ly trà sữa lên miệng uống một hơi.

Đâu phải tôi muốn nghĩ như thế, mà là do anh ấy nói những câu dễ gây hiểu lầm …

Anh cũng không nói gì thêm, thần thái tĩnh lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn cà phê trong tách.

Nhưng mà…tôi không muốn cứ im lặng thế này, tôi muốn nói thêm, vì thế, tôi kiếm chuyện :

– Anh không làm tổng giám đốc nữa thì làm sao mà có quyền buộc Mun thôi kinh doanh !

Mặc dù là tập đoàn Khánh Phong không liên quan gì tới lĩnh vực quán Mun nhưng mà…quyền lực của họ vô cùng rộng lớn.

Điều gì mà không làm được ?

Cũng hơi kì lạ, bố anh ấy là chủ tịch thì tại sao lại cho con trai thôi việc thế kia…

Tàn nhẫn quá !

Anh khẽ thở dài…

Biết ngay mà ! Chỉ đe dọa người khác thôi !

Bây giờ, mình nên đi , vì ở lại thêm, về sau, ký ức lại càng nhiều…

***

Dưới màu nắng rực rỡ từng vệt trải dài , căn biệt thư trắng lại càng thêm nguy nga và tráng lệ.

Giữa nắng trưa gay gắt, vang lên tiếng khóc lớn của một người phụ nữ :

– Ôi ! Con trai yêu của tôi ! Con cưng của tôi !

Căn phòng rộng lớn độc một gam màu xám lạnh lẽo.

Nơi đây đến một tia nắng mạnh mẽ ngoài kia cũng không thể xuyên vào.

Thoang thoảng mùi thuốc dịu nhẹ.

Một người đàn ông đầy uy nghiêm, đôi mắt sắc lạnh nhìn về phía chiếc giường trống không, giọng nói bình tĩnh :

– Duy Phong đâu ?

Giữa phòng, một đám người áo đen cúi đầu, không dám hé nửa câu.

Một người mang trang phục bác sĩ đứng cạnh giường, phía sau là tốp y tá, trợ lí.

Ông rụt rè nói :

– Khi tôi bước vào thì đã không thấy cậu chủ .

Hoàng Duy Khánh thở dài một tiếng :

– Không phải là nó chỉ mới tỉnh dậy sáng nay à ?

Người bác sĩ gật đầu :

– Vâng , thưa