XtGem Forum catalog
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329273

Bình chọn: 7.5.00/10/927 lượt.

m môi, trưng ra vẻ mặt như một đứa trẻ biết lỗi.

Anh chống tay xuống hai bên người tôi, thân hình cao lớn của anh bao trùm lấy tôi, toát lên vẻ uy nghiêm :

– Có nghĩ cho tôi không ?

Tôi cúi gằm mặt, tay chân trở nên thừa thãi, cảm giác tội lỗi xâm chiếm lấy cái đầu còn đang rỗng tuếch.

Anh đưa tay nâng cằm tôi lên, nơi đáy mắt có bóng đêm bao phủ :

– Vy Anh, có phải là tôi đã nuông chiều em quá nên em mới ngang bướng như thế ?

Người tôi chợt mềm nhũn, cắn ghì môi dưới.

Tưởng như chỉ một lúc nữa thôi sẽ bị giết chết bằng ánh mắt đáng sợ của anh.

– Anh Duy Phong, em…

Những ngón tay lạnh lẽo của anh di chuyển lên má tôi, chất giọng lãnh đạm :

– Tôi yêu em. Biết chứ ?

Tôi nhỏ giọng nhìn anh :

– Em biết.

Anh tiến sát lại gần tôi , hơi thở lạnh lẽo, ánh mắt thoáng thất vọng :

– Biết ? Thế tại sao lại còn né tránh tôi, tại sao lại tự dày vò bản thân mình, tại sao lại cố tình hiểu sai vấn đề ?

Không gian ngày một thêm chùng xuống, rất lạnh so với hè nhuộm vàng ươm ngoài kia.

– Rất thích trốn tôi ?

Vẻ mặt tôi nhợt nhạt, đầu óc rỗng tuếch, có khoảng nước đan dày vào mi.

– Không phải, em …là em sai rồi.

Anh khẽ thở ra, giọng nhẹ hơn :

– Thế nào lại mãi ngốc nghếch không chịu hiểu ?

Khóe mắt tôi cay ướt, vang lên từng tiếng nấc.

Anh nhìn vào mắt tôi, thứ ánh sáng sâu thẳm trong mắt anh yên tĩnh, giọng nói trầm ấm mang theo nét dứt khoát :

– Vy Anh, từ nay ngoan ngoãn ở bên anh, ngoan ngoãn đón nhận anh !

Ngữ khí của anh vừa nhẹ nhàng lại rất uy nghiêm , đây chính xác là một mệnh lệnh.

Nhưng tôi lại cảm nhận được một cơn yêu thương đang ụp lấy tim, thần trí bị chất đầy bởi những cảm xúc lạ đang tràn về.

Tôi nghẹn giọng :

– Em…em sẽ ngoan.

Trong khi tôi đang còn hoảng loạn thì khuôn mặt anh đã tiến sát gần.

Mắt anh đột nhiên nhắm lại…

Sau đó…môi tôi bị áp vào…

Một cảm giác lạnh lẽo pha lẫn ấm áp đột ngột bùng lên khiến tôi thất xiêu.

Mắt mở to, chân tay thuỗn đơ, hồn phách bủn rủn, thần trí bay toán loạn.

Sống lưng trở nên cứng đờ.

Sững người…

Rất nhanh, anh rời khỏi môi tôi, làn sương mờ mịt phủ kín mắt anh, nhìn tôi đang đờ người bất động !

Hm…Anh vừa làm gì ?

Hôn…phải rồi…hôn…

Hôn …Hôn tôi ư ? Anh hôn tôi ư ?

Tôi hét lên một tiếng thất thanh rồi lấy tay lau thật mạnh miệng mình một cách ghê sợ, nhìn người đối diện lớn tiếng :

– Đồ sở khanh !

Anh có vẻ rất thích thú trước phản ứng của tôi, nghiêng đầu nhìn, khóe miệng nâng lên.

Tôi khóc không ra nước mắt, tay vẫn không ngừng lau miệng, giọng nói rất khổ sở :

– Anh dám cướp nụ hôn đầu của em !!! Xấu xa !!!

Dứt lời, tôi liền tiện tay cầm một con gấu bông…

Gấu bông ?

Nhưng lúc đó, những thứ ấy không có chỗ mà nhét thêm vào cái đầu còn chứa một mớ hỗn loạn nhập nhằng của tôi nữa.

Cầm con gấu kia lên, tôi thẳng tay nện luôn vào người anh.

Chết đi ! Chết đi !

Anh cười một tiếng, mắt lóe lên tia mờ ám :

– Vy Anh, không phải.

Không à ? Không à ?

Tôi phang con gấu đáng thương kia vào người anh tới tấp, tới tấp, hét lên :

– Anh biết gì chứ ! Aaaa, em phải đánh chết anh, đồ xấu xa, trời ơi !

Anh để im cho tôi dùng gấu bông …đánh chết, giọng cười ma quỉ :

– Vy Anh, từng hôn em rồi. – Anh nhìn vẻ mặt cứng ngắc của tôi, nhấn mạnh – Hôn thật lâu.

Tay tôi khựng lại, chớp mắt vài cái, sau đó mất hồn hỏi anh :

– Anh…từng hôn em khi nào ?

Vẻ mặt của anh trở nên đầy tinh quái, nét cười ẩn hiện :

– Thử tính xem bao nhiêu lần em ngủ quên trước anh ?

Tôi rất thật thà mà nhẩm tính, lại còn đưa ngón tay ra nghiêm túc tính toán.

Một lần ở công ty anh, lúc mà đợi anh đi họp về này.

Một lần ở biệt thự trắng, ngủ trên cỏ này.

Cũng một lần ở công ty anh, mang đồ ăn trưa đến cho anh rồi ngủ quên này.

Lần này nữa …

Ối ! 4 lần, có tới 4 lần !!!

Mặt tôi nóng ran, giận tím người dùng hết sức đập mạnh con gấu vào người anh , vô cùng phẫn nộ và uất ức :

– Anh lợi dụng em ! Anh không phải là người. Anh là đồ xấu xa, sở khanh ! Hoàng Duy Phong, anh không phải là người. Anh dám hôn em tới 4 lần !

Giọng nói của anh đầy thản nhiên :

– Thiếu rồi.

Tôi hét lên :

– Anh thôi đi ! Thiếu cái gì nữa !!!

Dù đang tức giận đến cực điểm nhưng tôi vẫn phải bảo vệ quan điểm của mình !

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, nghiêm túc nhắc nhở :

– Lần rời quán Mun, Vy Anh ngủ quên trên xe anh.

Tôi chớp mắt nhìn anh :

– Lần ấy em và anh còn chưa quen biết nhau kia mà ?

Anh gật đầu, cười khiêu khích :

– Đấy mới là lần đầu .

Tôi đờ người một lúc, máu dồn lên tận đỉnh đầu, đá mạnh vào chân anh, tay cầm gấu đập loạn xạ lên người anh , giọng nói hỗn loạn :

– Sở khanh ! Anh mau đi đi. Em không bao giờ muốn thấy anh nữa. Hoàng Duy Phong, em hận anh. Em hận anh !

Anh giữ tay tôi, ánh mắt sâu thẳm , giọng nói vô cùng trấn tĩnh :

– Em có thể hôn lại anh .

Anh vừa nói xong thì cũng tiến sát gần tôi hơn, giọng cười :

– Này.

Tôi xô người anh ra, khóc thét :

– Anh không phải là người !

Anh đưa tay cầm con gấu bông của tôi vứt sang một bên, chất giọng trầm ấm :

– Vy Anh thấy anh chỗ nào không giống người ? Có cần tìm hiểu không ?

Hả ? Tôi nghệt mặt rồi